Công Chúa Băng Và Hoàng Thái Tử

Chap 26
Thông tin về nó và Nhã Quyên đấu bóng rỗ lan ra cả toàn trường một cách nhanh chống . Nó đi đến chỗ nào cũng bị họ săm soi , nhìn ngó thật là khó chịu . Chân tay nó cũng lâu rồi không hoạt động nên cảm thấy ngứa ngáy . Đi lên phòng thanh nhạc của trường , không biết ai vô tình hay cố ý đặt ngay trước tầm ngắm của nó một chiếc violin . Tự tiện dùng đồ của người khác là sai trái nhưng nó chỉ mượn tí thôi , xong việc sẽ trã chứ đâu có lấy luôn . Nhẹ nhàng kéo từng dây đàn , âm thanh có chút buồn nhưng lại ấm áp . Những nốt nhạc cứ trầm bổng vang lên . Nó cuốn người ta vào thế giới riêng . Âm thanh được lan ra khắp trường . Hình như ai đó đã quên tắt đi hệ thống của dàn âm thanh . Mọi người đang học thì nghe tiếng đàn lạ không biết của ai . Hai , Vũ và Minh vừa nghe đoạn dạo đầu thì lờ mờ đoán ra được là . Chẳng xin phép bà cô , cà đám chạy ra ngoài . Sau ba người là Miu , Bảo và Hắn . Không ai hiểu họ đi đâu cả .
.
.
.
.
Một lúc sau tiếng violin chợt ngưng , nó ngồi thụp xuống dưới nền gạch lạnh toát , một tay ôm lấy trái tim đang nhói lên . Tay còn lại cố chống dậy . Tiếng cửa chợt mở , hai bước vào theo sau là mọi người có cả hắn nữa nhưng hắn không nhìn thấy rõ được gì vì mọi người bu lại quá đông . Nó cười gượng nhìn anh , lắc đầu tỏ vẽ không sao . Hai gật đầu nhìn nó , đôi mắt khẽ cụp xuống . Không khí bổng trở nên ngột ngạt đến đáng sợ . May là Minh nhanh trí chộp lấy cây ghita trên dàn âm thanh kéo mạnh nghe thật thích . Vũ hiểu ý cậu liên , đứng dậy hô to .
- Chúng ta làm họp tấu nhá lâu rồi không làm .
- Được rồi . mình cũng nên thay đổi không khí đi .
- Em sẽ hát , anh chơi piani . Vũ chơi trống , Minh chơi Ghita . Còn ba người ngồi thưởng thức đi .
Tất cả những gì mọi người nói nãy giờ đều được mọi người nghe hết . Nhã Quyên ngồi đó nghiến răng qua lại ken két . Lửa hận trong người nhỏ phừng phừng cháy . Nó nãy giờ mới chú ý đến hắn , hắn nhìn nó có chút đau xót . Vôi quay đi tránh mặt hắn . Nó ngồi đại trên cái bàn gần đó và hát .

Bài hát không rõ là của ai nhưng lại rất hay rất cuốn hút . Giọng của nó trong trẻo vang lên , ai cũng hòa vào những cung bậc cảm xúc riêng . Ba người kia chơi nhạc cũng không tồi , đều rất ăn ý nhau . Họ như là một nhóm nhạc thực thụ vậy . Một lúc sau khi mọi người thoát khỏi những suy nghĩ riêng liền vỗ tay rần rần . Hắn cũng vỗ tay , cũng cười nhưng nụ cười có phần gượng gạo .
Thời gian nói nhanh không nhanh , chậm không chậm . Nhắm mắt một cái đã tới 3 giờ chiều của hôm thi đấu . Mọi người đừng chặt cả sân vân động chĩ để nhìn và xem hai người thi đấu . Quyên chọn cho mình một bộ đồ thể thao màu đỏ . để dễ di chuyển . Nó trái ngược với Quyên , cô ta mặc đõ thì nó mặc đồ trắng là một chiếc quần short trắng cụt , để lộ ra đôi chân thon dài trắng noãn . Chiếc áo thể thao sành điệu cũng màu trắng nốt . Mái tóc được nó buộc lại hờ hững bằng một sợ dây nhỏ nhưng lại rất đẹp . Hai và mấy người bọn nó chọn ngay băng ghế đầu mà ngồi . Hắn không ngồi chung mà ngồi ngay vị trí của ban giám khảo . Tiếng còi của trọng tài vang lên
" Hút
" báo hiệu cho trận đấu bắt đầu .
Ván đầu nó chỉ lùa bóng qua lại đễ dử sức chứ chẳng muốn chơi . Nhã quyên thì cứ tấn công tấp nập để dành bóng nhưng đâu có dễ lấy được . 10
trôi qua mà chưa ai có trái nào vào rổ , sức nó ngày yếu dần dù không chạy nhiều . Nhã Quyên không khá khẩm hơn nó là bao . Sơ hở có tí xíu mà nó đã bị cướp bóng để cô ta ghi trọn 3 điểm cho mình . Vẫn thái độ điềm tĩnh đến lạ lùng . Dù cho Quyên gác nó đến 6 trái khi nó vẫn chưa có trái nào trên bản điểm . Mọi người ai cũng thắc mắc hỏi nhau thật ra nó có thi hay không , chứ chơi như vậy thật chán . Miu thấy tình hình không ổn , liền đứng dậy nhưng bị hai nó ngăn cản , anh trấn an nhỏ bằng câu nói khiến cho bọn nhỏ nghe mà há hóc mồm . - Chỉ là đùa thôi .
Đồng hồ chạy ngày càng nhanh , mới có 30
mà cô ta gác nó tới 12 trái . Nó chỉ cười nhạt một cái giọng đầy thách thức khi mà nó và cô ta đứng cách nhau chỉ có nữa mét để dành trái bóng - 12 trái , sao chậm vậy .
Nhanh như cắt nó dành lấy trái bóng chạy về phía rỗ . Nhã Quyên chay theo phía sau dành bóng với nó , xoay người ,một cách điêu luyện , nó ném thẳng bòng vào chỉ với một cú nhích người nhẹ nhàng . Lấy trọn 3 điểm một cách nhanh gọn , mọi người đều vỗ tay , có người quá kích còn hét lên nữa chứ , bởi cú ấy quá đẹp , từ xa nó có thể ném bóng vào vậy thì 12 điểm gỡ lại quá dễ .
Mới có chút mà số điểm ấy đã được nó gỡ lại , không những thế mà còn gác trên cô ta tới 6 điểm . Sức nó bắt đầu cạn dần , nhận thấy sơ hở này . Cô ta liền cướp bóng , Số điểm của cả hai bên hiện giờ đang bằng nhau , người dẫn bòng là nó , ai cũng chờ đợi một quả bóng thật đẹp quyết định tất cả , nó vừa vung tay lên liền bị Nhã Quyên lao tới xô ngã , trái bóng bay thẳng lên không trung , chạm vào chùm đèn phía trên . Ai cũng mở ta đôi mắt ra nhìn , chỉ có nó và Quyên vẫn ở đó . Chùm đèn tự do từ trên cao xuống , nghe một tiếng
" choang

" rất lớn . Những mảnh thủy tinh vang ra khắp nơi sượt vào tay nó , máu chảy ra rất nhiều . Hắn từ trên lao xuống bề thốc Quyên lên khi nhỏ đang ngồi ôm cái chân đầy máu của mình , lao ra đẩy ngã nó để quả bóng bay lên trên đựng vào chùm đèn tháo áo trước , rồi cô ta bị thương , nó nhận được cái liếc nhìn của nhiều người . Quả là kế hay , hắn liếc nhìn nó một cái thật sắc , nó chĩ cười nhạt rồi nhún vai hờ hững . Vội đưa Nhả Quyên đi bệnh viện . Mọi người điều đổ xô ra về chỉ còn lại nó và các anh . Mọi người lần lượt chạy ùa về chỗ nó đứng , tim nó đập như muốn thoát ra khỏi lồng ngức , hơi thở ngày một yếu dần rồi ngất liẹm đi trong vòng tay hai . Anh bề vội nó vào bệnh viện , Vũ sốt sắn gọi ngay cho chú Lưu đang ở trong này làm gì đó . Mặt ại cũng đầy sát khí . Lửa hận câm thù , nhìn t. Một lúc sau chú ra ngoài mọi người mà lắc đầu ngao ngán , giọng khàn khàn nói
- Tình trạng con bé ngày một tệ , ba đứa thu xếp đưa nó về Anh càng sớm càng tốt
- vâng cháu biết rồi .
Nói xong cả bọn ùa vào trong . Nó đã tĩnh , khẽ nhíu mày khi thấy mình nằm trong viện , tay còn băng lại nữa chứ . Lườm cờm bò dậy nhưng bị hai ngăn lại , giọng anh như băng lạnh
- em còn mệt nắm xuống đi
- em muốn về nhà - nó cải bướng nhìn anh , nó không muốn ở trong viện
- Em muốn chết sao mà đòi về - lòng anh đang nóng như lửa , lại nghe nó đòi về thì bực tức đến không chịu nổi . Nó thế này mà còn muốn về nhà sao . Nó nhìn anh như vậy chỉ biết lí nhí - Xin lỗi
Anh ôm nó vào lòng , đôi mắt buồn vô tận nhìn em gái mình ngày một tìu tịu thì làm sao anh chịu được . Nó là món quà vô giá duy nhất mà mẹ để lại cho anh , cho ông và cho cả gia đình này thì sao có thể rời xa anh được chứ . giọng thều thào , ngắc quảng -xin lỗi .. bảo bối của anh , ngoan nhé . Điều trị nha em
- Hai - nó khẽ gọi
- gì

- em muốn biết điều trị bằng cách nào .
- Chú lưu nói rồi , hiện giờ chú ấy đã tìm được cách trị . Chỉ cần thay tim cho em là được nhưng ... - anh đột nhiên im lặng
- Nhưng gì .
- Chỉ có một người duy nhất trong bao nhiêu người tồn tại có trái tim phù hợp với em mà thôi .
- Cơ hội không nhiều
- Phải , nhưng mọi người đang tìm kiếm , hiện giờ chỉ cần em quay về , điều trị tạm thời chờ khi có thì ổn rồi . Chấp nhận nha em gái .
- Cho em thời gian đi . Giờ em muốn về .
- Không được . - Vũ cùng mọi người bước vào
- Đừng cản con bé , để nó tự quyết định đi . cho nó thời gian .
Nó thay đồ xong thì ra khỏi phòng , phòng nó kế phòng của Nhã Quyên , nên nó tiện thể ghé vào xem người hại thành người bị hại ra sao . Hắn vừa nhìn thấy nó đã liếc một cái thật sắt . Nó chỉ cười mỉa một cái l, rồi ra hiệu cho anh ra ngoài . Chần chử mãi hắn mới bỏ đi , không quên để lại cho nó câu đe dọa . Nó bò mặc câu đe dọa ấy tiến lại chỗ Nhã Quyên đang nằm . Cô ta nở nụ cười nửa miệng nhìn , giọng chế giểu nói
- Xem ra cô chỉ có thế thôi , cuối cùng thì phần thắng vẫn thuộc về thôi .
- Đừng có tưởng bở chứ

- Tưởng bở , cô nghĩ sau chuyện đó Vỹ sẽ tin cô sao .
- Anh ta nghĩ gì không quan trọng , chỉ có điều là cái bẫy của cô rất thành công
- Tất nhiên , thứ tôi muốn sẽ là của tôi , chỉ chút vết thương này có nhầm nhò gì so với chuyện được Vỹ quan tâm chứ .
- Muốn có anh ta mà không từ thủ đoạn
- Cô nghĩ rất đúng ý tôi đó , hay đề tôi chỉ co cô cách này nhé . - Cô ta nói rồi cầm con dao gọt trái cây trên tay , cắt nhẹ một đường dài trên tay , máu chảy ra , Nhã Quyên buông cao dao xuống đất , nó không hiểu cô ta làm gì , nhặt con dao lên thì đúng lúc hắn vào . Giọng đay nghiến nhìn nó quát
- Cô làm như vậy còn chưa đủ sao , bây giờ muốn giết cô ấy nữa à
- Không có
- còn chối , vậy tại sao cô lại cầm con dao đầy máu chứ .
- Tin hay không tùy anh - Nó thật ngốc khi phải giải thích cho hắn nghe . Quay lưng đi , nó vội tắt máy ghi âm trong túi áo . thứ nó cần chỉ có nhiêu đây . Vừa bước ra cửa đã nghe tiếng hắn vọng tới tai nó - Từ nay tôi không muốn thấy cô nữa . đồ quỷ dữ
Nụ cười bàn nguyệt xuất hiện trên nét mặt xinh đẹp của nó . Quỷ dữ , **** hay lắm , nó có bao giờ nói mình là thiên thần đâu . Có baom giờ nó nghĩ mình là thiên thần đâu , vì thiên thần rất yếu đuối , còn quỷ thì chưa bao giờ yếu đuối cả . Đi xa rồi nhưng nó vẫn nghe thấy tiếng quát ầm của hắn , cả những cử chỉ ân cần nữa . Đau ... cảm giác tan vỡ thật rồi . Hai vừa nhìn thấy nó đã đỡ ngay vào xe .
Chú kim lái xe chạy đi được một đoạn thì nghe tiếng nó nói khẽ mỉm cười . Nó tuy ngoài mặt lạnh như tiến chứ thật ra lại rất tốt với mọi người . Nó là người có ân báo ân , có oán báo oán tuyệt nhiên không làm hại đến ai cả nhưng sao ông trời lại bất công khiến nó ra nông nỗi này .
Cầm cái máy ghi âm gắn vào máy tính , đưa cho mọi người nghe . Nghe xong mặt ai cũng tối sầm , ngoài trời cũng xám cịt như trong xe . Báo hiệu ocn giông tố sắp tới rồi .


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận