Cố Ý Mê Hoặc - Thất Thải Mã Lệ Tô Full

Editor: Tô Tô Hữu Hành

***


Cổ bị người đàn ông cắn phát đau, dương vật thô dài đang không ngừng phun tinh dịch vào nơi sâu nhất bên trong hoa huyệt.


Song song kích thích làm cho hai mắt Tô Tâm Đường trở nên mê ly, thân thể mềm mại không nhịn được run rẩy, mười ngón chân nhỏ nhắn cùng đều cuộn tròn lại.

Phía trước có tủ bếp chống đỡ, phía sau có cánh tay rắn chắc của người đàn ông ôm lấy, nếu không thì cô đã sớm ngã xuống đất mất rồi.

Cả người mềm oặt không ra một bộ dáng gì cả.

Tô Tâm Đường sắc mặt ửng đỏ, hơi thở hổn hển, bộ ngực phập phồng kịch liệt. Phải mất một lúc mới có thể ổn định lại được.

Tất nhiên sau đó cô không quên bản thân mình còn phải tính sổ với Đồng Kinh Niên.

...

Mới vừa rồi thân thể hai người còn kề sát, giờ đã sớm tách ra. Thời điểm làm tình, Đồng Kinh Niên không cởi quần áo mà anh chỉ tháo bỏ thắt lưng, kéo khóa quần rồi từ trong quần lấy ra tiểu Đồng Kinh Niên.

Cho nên bây giờ Tô Tâm Đường nhìn qua vô cùng chật vật, cả người giống như vừa được vớt từ dưới nước lên, sợi tóc dính ở hai bên má, phía sau gáy còn bị Đồng Kinh Niên cắn một phát rất đau. Mà kẻ đầu sỏ thì vẫn quần áo chỉnh tề, ngoại trừ trên áo và quần có vài nếp nhăn, vầng trán có chút mồ hôi ra thì nhìn tổng thể cũng không có gì khác lúc đầu.

Trông rất giống vầng trăng sáng giữa trời quang.

Tô Tâm Đường: "..."

Thật tức giận.


Dường như gã điên cắn người cùng với anh không có nửa xu quan hệ.

Cô nhất định phải đòi lại công bằng cho chính mình.

Đối diện với gương mặt đang nổi giận đùng đùng của Tô Tâm Đường, Đồng Kinh Niên cũng đưa ra phương án giải quyết.

"Vậy cô cắn lại tôi đi."

...

Tô Tâm Đường bật cười.

Tức giận mà cười.

Mẹ nó những lời này rất quen thuộc.

Đây không phải là mấy câu luôn treo sẵn ở trên miệng của Tô Tâm Đường sao. Tôi abc với anh, vậy thì anh cũng abc lại với tôi.

Trước đây đều dựa vào kịch bản này chọc cho Đồng Kinh Niên tức không thở ra hơi.

Nào biết anh sẽ dùng cách này trả lại cô chứ.

Tô Tâm Đường hoàn toàn không muốn thừa nhận rằng Đồng Kinh Niên học được mấy thứ này từ cô. Hơn nữa anh nghĩ cô không dám cắn lại sao?

Chuyện này thật sự oan uổng cho Đồng Kinh Niên.

Anh căn bản không hề muốn chọc giận Tô Tâm Đường như cô nghĩ.

Lúc ấy anh cắn cô là vì muốn hả giận.

Anh có chút ảo não, không biết ảo não vì bản thân bị ma quỷ ám nên mới dễ dàng bị dụ hoặc, hay ảo não vì thân thể tuyệt vời của cô gái này.

Dù sao cắn thì đã cắn rồi, Đồng Kinh Niên cũng cảm thấy chuyện anh làm không quá thích hợp.

Nếu Tô Tâm Đường muốn cắn lại anh là chuyện rất bình thường.

Nhưng ở trong mắt Tô Tâm Đường, trên gương mặt tuấn tú không biểu tình của anh dường như có viết dòng chữ: Cho cô cơ hội đấy, cô dám không?

Tô Tâm Đường: Ha, cô thật sự dám!

"Anh cao quá..."

Tô Tâm Đường khua tay múa chân xác nhận chiều cao chênh lệch của hai người, nếu cô muốn cắn lên cổ anh thì có hơi khó khăn.

"Anh thấp xuống một chút."

Hàm răng của cô đã sẵn sàng đợi lệnh!

Đồng Kinh Niên khẽ nhíu mày, nghe theo ý cô ngồi xổm xuống. Tô Tâm Đường bèn vòng ra phía sau, chống tay lên bả vai của người đàn ông.

Xác định đúng vị trí. Xông lên!


...

Tô Tâm Đường không hề keo kiệt sức lực chút nào.

Cắn đến mức đổ máu.

Thậm chí cô còn có cảm giác như đang ngậm một miếng thịt.

Tất nhiên là không có miếng thịt nào rơi xuống nhưng Tô Tâm Đường quả thật dùng rất nhiều sức. Trong miệng toàn là mùi vị tanh ngọt, Tô Tâm Đường đi đến chỗ vòi nước súc miệng nhưng ánh mắt vẫn quan sát sắc mặt của Đồng Kinh Niên.

Đồng Kinh Niên cũng chỉ nhăn mày, mặc dù ăn đau nhưng không kêu một tiếng, trực tiếp đón lấy ánh mắt của Tô Tâm Đường: "Được rồi chứ?"

Nói xong liền quay ra tắt bếp.

Vốn dĩ trong nồi đang nấu thức ăn nhưng vì trận náo loạn của hai người nên thức ăn đã sớm cháy. Trong không khí vẫn đang tỏa ra mùi khét, Đồng Kinh Niên không thích chút nào.

Tô Tâm Đường nhìn người đàn ông vẫn đang bận rộn, cô đoán ở trong lòng.

Cô không tin là anh không đau. Chỉ có thể nói Đồng Kinh Niên muốn bảo toàn mặt mũi nên chết cũng không dám kêu.

...

Cắn thì cũng đã cắn rồi, phòng bếp play cũng xong luôn rồi. Cả người Tô Tâm Đường đều dính dính, cô quyết định đi tắm rửa một phen.

Thấy người đàn ông lại một lần nữa mân mê nấu ăn nên cô chỉ báo với anh một tiếng, rồi sau đó xoay bước chạy lên trên tầng.

Cùng với Đồng Kinh Niên phát sinh quan hệ, đến phòng ngủ của anh cũng đã bước vào, còn cùng nhau làm tình trên khắp mặt trận nên Tô Tâm Đường đã nắm rõ mọi ngóc ngách trong căn nhà này.

Vốn dĩ tính cách của cô cũng không quá giữ kẽ nên thuận tiện dùng luôn nhà tắm bên trong phòng ngủ của Đồng Kinh Niên.

Phòng ngủ khách cũng có nhà tắm nhưng không rộng rãi bằng ở đây.

Càng lớn càng tốt, Tô Tâm Đường theo chủ nghĩa hưởng thụ nên tất nhiên phải lựa chọn những gì tốt nhất. Hơn nữa cả người cô đều dính nhớp thế này không phải do Đồng Kinh Niên tạo ra sao?

Nếu anh có dị nghị thì cô sẽ dùng cách thức giống như lúc đòi ăn cơm. Cắm người ta triệt để như thế mà đến việc tắm rửa cũng không cho?

Đồng Kinh Niên là người có thói quen ở sạch nên chắc chắn sẽ bại dưới mấy lời hổ báo của cô.


...

Tiếng bước chân của cô gái còn vang vọng trong căn phòng.

Từ trước đến giờ cô vẫn hấp tấp như thế, lúc vui vẻ sẽ cười to, tức giận sẽ náo loạn, lúc bước đi cũng chẳng để ý đến việc tay chân nhẹ nhàng.

Hoàn toàn đối lập với giáo dục của Đồng Kinh Niên.

Đồng Kinh Niên biết cô muốn tắm ở trong phòng anh.

Động tác trên tay bỗng dừng lại, Đồng Kinh Niên nhìn về hướng cầu thang lên tầng, hai cái chân dài thẳng tắp thoáng qua mắt anh.

Cô đang mặc áo sơ mi của anh, bên dưới chỉ có mỗi một chiếc quần lót.

Tô Tâm Đường vươn tay sờ phía sau cổ, nơi đó vẫn có chút đau đớn. Cô đoán vết thương này có thể không nghiêm trọng bằng vết cắn trên cổ của Đồng Kinh Niên, nhưng độ trầy da chắc cũng ngang nhau.

Đúng là cầm tinh con chó mà...

Tô Tâm Đường có cảm giác Đồng Kinh Niên bỗng nhiên hơi là lạ, không biết cô có cần phải đi tiêm vắc-xin phòng bệnh dại không đây.

Bình thường trông rõ là man, vậy mà lại có cái tật xấu thế này.

Tô Tâm Đường đi vào trong nhà tắm liền muốn đóng cửa lại.

Ngay cả khi ở trong nhà của chính mình, cô cũng đều có thói quen đóng cửa nếu không sẽ không có cảm giác an toàn.

Nhưng trong nháy mắt cánh cửa sắp khép lại, bỗng xuất hiện một bàn chân mang giày da chặn ở đó, ngay sau đó là một bàn tay có khớp xương rõ ràng mò vào trong.

Sức lực của anh rất lớn nên có thể nhẹ nhàng đẩy cánh cửa ra.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận