Cô vợ xấu xí Hạ Tịch Nghiên

“Cô là ai? Sao lại đứng ở đây?” Thanh âm ầm trầm thấp mà cảnh giác truyền tới.

Hạ Tịch Nghiên biết, nếu như không giải thích rõ ràng thì nhất định sẽ tạo thành hiểu lầm!

Nghĩ đến đây Hạ Tịch Nghiên ngước mắt lên: “Tôi là người mới đến…” Lời còn chưa nói xong, lúc Hạ Tịch Nghiên nhìn thấy người ở trước mặt thì hoàn toàn sững SỜ.

Đầu não có khoảng vài giây gì đó là trống rỗng!

Sao lại là anh ta? Mục Chính Hi.  Anh ta là Tổng giám đốc của Tập đoàn Vân Duệ?

Sao lại có thể? Vào giây phút đó, đầu não của Hạ Tịch Nghiên chợt lóe qua các loại suy nghĩ, mà suy nghĩ đầu tiên chính là quay đầu lại rồi đi, nhưng mà chân của cô giống như là bị mọc rễ dưới đất rồi vậy, làm sao cũng không thể nào di chuyển được bước chân hết.

Mục Chính Hi bây giờ càng trưởng thành và vững vàng hơn mấy năm trước,ngay cả đường nét cũng rõ ràng và góc cạnh hơn rất nhiều, nhưng vân soái đến nỗi khiến người ta không thể nào phớt lờ được.


Ánh mắt nhìn Mục Chính Hi tràn đầy sự ngạc nhiên, kinh ngạc.

Mà Mục Chính Hi cũng nhìn người phụ nữ ở trước mặt, khuôn mặt chữ V trắng trẻo, vô cùng thanh tú xinh đẹp, đôi môi màu hồng nhạt, sống mũi tinh xảo và đẹp đẽ, đặc biệt là đôi con ngươi đó giống như là làn nước mát vậy, trong veo, trong suốt.

Không thể không nói, người ở trước mặtnày chính là một mỹ nữ không hơn không kém. 

Bên ngoài không thiếu mỹ nhân, nhưng những người phụ nữ khiến người ta tinh thần sảng khoái, chỉ nhìn một cái đã thấy rất dễ chịu, thì rất ít.

Chỉ là… Ánh mắt mà cô nhìn mình…có chút quái dị. Không lẽ, cô quen biết với anh?

Nhưng mà trong ấn tượng của anh không có quen biết với người như vậy, nếu như có thì anh nhất định sẽ nhớ.

“Cô còn chưa trả lời câu hỏi của tôi!”Lúc này Mục Chính Hi nghiêm giọng lên tiếng.

Một câu nói đã kéo lý trí của Hạ Tịch Nghiên quay về, Hạ Tịch Nghiên hồi thần: “Cái đó, tôi là…” “Cô ở đây nghe lén sao?” Lúc này Tiêu Tường từ trong đi ra ngoài, nhìn thẳng vào Hạ Tịch Nghiên mà hỏi.

Từ trước đến giờ thì mỹ nữ đều nhìn mỹ nữ khác không thuận mắt.

Lúc Tiêu Tường nhìn thấy Hạ Tịch Nghiên, cái loại không thích đó được gieo rắc từ trong ra ngoài.

Càng huống hồ, đối với cô ta thì cô chính là người đã phá hoại chuyện tốt củabọn họi


Nghe thấy cái này, Hạ Tịch Nghiên nhíu mày, ánh mắt nhìn sang Lăng Tiêu Tường, cô ta đang nhìn mình với sự địch ý ngập tràn.

“Tôi là nhà thiết kế mới đến, Hạ Tịch Nghiên, đến đây báo cáo với Tổng giám đốc!” Hạ Tịch Nghiên ngước mắt lên nhìn bọn họ rành mạch từng chữ một mà nói, thái độ đúng mực, khiến người ta không nói ra được gì.

“Hạ… Tịch Nghiên?” Mục Chính Hi chậm rãi lên tiếng, đôi con ngươi hẹp dài quy tụ trên người của Hạ Tịch Nghiên.

Nghe thấy Mục Chính Hi đọc tên của mình, trái tim căng thẳng của Hạ Tịch Nghiên đều run rẩy một hồi, giống như là sợ anh sẽ nhớ ra gì đó, cô đứng ở đó mà lòng bàn tay đều ra cả mồ hôi!

Đúng là oan gia ngõ hẹp mà, không ngờ Tổng giám đốc của Vân Duệ lại chính là anh ta.

Sớm biết vậy thì cô tuyệt đối sẽ không đến bên này làm việc đâu!

“Cô theo tôi vào đây!” Mục Chính Hi lên tiếng.

“Chính Hi…” Lúc này Lăng Tiêu Tường bất mãn nhìn sang Mục Chính Hi.


“Tiêu Tường em về trước đi, anh còn có công việc, sau khi xong việc, anh sẽ đến†ìm em! Mục Chính Hi ung dung mà lên tiếng.

Lăng Tiêu Tường cũng biết Mục Chính Hi bây giờ chính là một người cuồng công việc, vô cùng nghiêm túc làm việc, ở bên cạnh anh lâu như vậy rồi, điểm này thì cô ta cũng biết.

Chỉ là… Ánh mắt nhìn sang Hạ Tịch Nghiên một cái, sau đó mở miệng nói: “Tối nay em đợi điện thoại của anhl”

“Ừm!"

Nói xong Lăng Tiêu Tường cho Hạ Tịch Nghiên một ánh mắt cảnh cáo, rồi quay người đi ra ngoài.

Hạ Tịch Nghiên đứng ở đó, không có cảm thấy gì không ổn cả.

Chỉ là cô ta đi rồi, thì chỗ này chỉ còn lại hai người bọn họ thôi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận