Cô vợ xấu xí Hạ Tịch Nghiên

Sau khi nghe xong, sắc mặt của Mục Chính Hi càng đen hơn.

Người phụ nữ này quả thật không sợ chết mà!

Trách không được anh nhìn thấy cô mà một chút ấn tượng cũng không có.

Trách không được cô lại trở nên thay đổi như vậy…

Hóa ra tất cả đều là lớp ñgùy trang của cô, cô không đồng ý gả cho anh mới cố ý ngụy trang thành dáng vẻ đó. Nghĩ đến đây, Mục Chính Hi hận không thể lao ra mà tìm người phụ nữ kia hung hăng trừng phạt cô đến chết!

Lúc mà cô Hạ đi khỏi, vào lúc đó tôi cũng mới nhìn thấy được dáng vẻ đó của cô ấy, cho nên tôi đã đoán ra được:” Dì Lý nhìn Mục Chính Hi mà nói.

Mục Chính Hi đứng ở nơi đó, đang đắm chìm trong sự phẫn nộ trừng phạt đối với Hạ Tịch Nghiên.

Nhìn bộ dạng tức giận của Mục Chính Hi, Dì Lý lại nhanh chóng ở miệng nói: “Cậu chủ, thật ra thì cô.

cậu cùng với mấy cô gái khác, tôi cũng chưa từng nhìn thấy cô ấy cười. Tối ngày hôm đó cô ấy còn cố ý tự mình làm một bàn đồ ăn chờ cậu về… nhưng mà không ngờ đến lại biến thành như vậy” Dì Lý nói.

Nghe thấy lời của Dì Lý, Mục Chính Hi nghiêng đầu qua nhìn bà ta, đôi mắt âm trầm.

Dì Lý đứng ở đó, cũng không sợ Mục Ghính Hi trách móc, dù sao thì chuyện này không phải do một mình Hạ Tịch Nghiên sai hết, trong đó cũng có lỗi của Mục Chính Hi.

Dù là bảo mẫu thì bà ta gững phải xử lý việc này công bằng.


Huống hồ gì lúc Hạ Tịch’Nghiên ở đây, hai người bọn họ vẫn luôn làm bạn với nhau, mỗi ngày đều nói chuyện với nhau, giống như là mẹ con, bà thật sự rất thích Hạ Tịch Nghiên.

Cũng rất xem trọng cô.

Nhìn Dì Lý cả nửa ngày, lúc này Mục Chính Hi mới lên tiếng nói: “Tôi biết rồi, dì cũng đi nghỉ ngơi luôn đi”

“Vậy cô Hạ đâu rồi?“ Dì Lý vẫn rất lo lắng.

“Chạy rồi!” Mục Chính Hi nói.

“Chạy?“ Dì Lý sửng sốt một chút.

Nhưng mà nghĩ đến Hạ Tịch Nghiên không có chuyện thì cũng được.

“Vậy thì tốt rồi, vậy tôi đi nghỉ ngơi trước đây.” Nói xong Dì Lý liền đi.

Lúc này, Mục Chính Hi bỗng nhiên nhớ có cái gì đó: “Dì Lý, Hạ Tịch Nghiên thường xuyên uống thuốc dạ dày gì đó à?”

“Thuốc dạ dày?” Nghe thấy cái này, Dì Lý hơi nhíu mày lại: “Tôi cũng không biết nữa, dạ dày của cô Hạ rất tốt, đâu có thấy cô ấy uống gì đâu.

“..

Giờ phút này, anh quả thật có xúc động muốn bóp chết cô ta: “Tôi biết rồi, dì đi nghỉ ngơi đi.“ Mục Chính Hi nói.


Dì Lý gật gật đầu, quay người đi lên lầu.

Mà Mục Chính Hi đứng ở nơi đó, nghĩ đến Hạ Tịch Nghiên, ánh mắt tĩnh mịch, khóe miệng cũng cong lên một nụ cười tà ác…

Mà ở bên phía của Hạ Tịch Nghiên.

Sau khi ngồi lên xe taxi thì trực tiếp trở về.

Sau khi đến dưới lầu, lúc này mới phát hiện trên người của cô không mang theo tiền.

Ví tiền cũng đã để ở nhà họ Mục.

Chết tiệt!

“Bác tài à, thật sự xin lỗi, bác có thể chờ tôi ở chỗ này một chút được không? Tôi đi lên lấy tiền rồi sau đó đưa cho bác.” Hạ Tịch Nghiên nhìn tài xế lái xe, hết sức khó xử mà mở miệng nói….. `

Nhìn Hạ Tịch Nghiên ăn mặc xinh đẹp như thế, tài xế cũng không cho rằng Hạ Tịch Nghiên cố ý, gật gật đầu: “Được rồi.”

“Cảm ơn bác tài, bác đợi tôi một chút nha.” Nói xong rồi Hạ Tịch Nghiên đẩy cửa xe ra liền bước xuống xe. `

Lúc này, Hạ Kỳ Lâm ngồi ở trong xe, nhìn thấy Hạ Tịch Nghiên bước xuống từ trên xe, lập tức đẩy cửa xe ra đi xuống:

“Tịch Nghiên.” Hạ Kỳ Lâm gọi lên một tiếng.

Nghe thấy âm thanh, Hạ Tịch Nghiên quay đầu lại, lúc nhìn thấy Hạ Kỳ Lâm thì nhíu mày: “Anh cả.”

“Sao anh lại ở đây vậy?”

“Anh lo lắng cho em, nhưng mà lại không tìm được em, chỉ có thể chờ em ở chỗ này.“ Hạ Kỳ Lâm


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận