Cô Vợ Thay Đổi Của Thiếu Gia Sói Trắng


Trước khi cơ thể biến hóa Tống Thần Vũ lết tới cái tủ bên cạnh, với tay muốn bấm lấy cái chốt bên cạnh tủ nhưng lúc này tay anh đột nhiên thay đổi, mọc ra nhiều lông lá, năm ngón tay thon dài cũng biến thành móng vuốt sắc bén.

Anh căn bản không thể chạm tới nơi đó, lúc này cơ thể như bị dày xé, anh lăn lộn một vòng, đụng mạnh vào cái tủ khiến nó đổ rầm xuống.

Cùng lúc này bức tường hoàn toàn mở ra, Đỗ Lan Hương xuất hiện, cô không nhìn thấy người hay vật mà chỉ thấy cái tủ đổ rạp xuống, trong lòng thầm nghĩ, lẽ nào tiếng “rầm” kia là do cái tủ bị đổ?
Nhìn hoàn cảnh trước mắt đúng là không ngoài dự đoán.

Thế nhưng bất chợt cô lại nhìn thấy cái tú động đậy, cũng thấy thoáng thấy một cái chân đầy lông lá.

Đỗ Lan Hương tiến về phía đó thì bất thình lình một tiếng “hú” đau đớn vang lên, theo đó cái tủ bị đẩy lên sau đó phát ra một tiếng động mạnh, thậm chí rung cả căn phòng.

Đỗ Lan Hương không đứng vững loạng choạng té xuống đất, đến khi cô ổn định cơ thể ngước nhìn về phía trước thì thân hình của con sói hiện hữu trước mắt cô.

“Người anh em, hóa ra mày ở đó sao?” Đỗ Lan Hương không thể tưởng tượng nổi nó lại nằm dưới cái tủ, không phải là bị tủ đè lên đấy chứ?
Cô đứng dậy tiến về phía nó, con sói lại đột nhiên ngã rầm xuống đất, ở dưới có mấy mảnh sành bị vỡ, thân hình nó đụng phải một mảnh, máu cứ thể chảy ra nhưng nó lại không kêu lên, chỉ là cổ họng phát ra tiếng gầm gừ khiến người ta không thể không biết nó bị thương, huống chi Đỗ Lan Hương còn nhìn thấy rõ ràng.


Cô đi đến nâng tay đỡ nó dậy còn hỏi: “Anh bạn nhỏ, mày không sao đó chứ?”
Câu hỏi này cô hỏi ra chỉ xuất phát theo bản năng lại nhận phải sự khinh bỉ vô hình của con sói.

Đỗ Lan Hương không có thời gian quan tâm cái này, lập tức ôm lấy nó đi ra chỗ tấm thảm.

Bị một người phụ nữ ôm con sói có chút khó chịu dãy dụa, Đỗ Lan Hương lại trấn an nó: “Yên nào, tao đã nói rồi cơ mà, bị thương thì nằm yên đi, lại nói sao mỗi lần gặp mày đều bị thương thế này?”
Con sói nghe cô nói chỉ gầm gừ hai tiếng, ánh mắt quét về phía cô.

Nhìn bộ lông trắng muốt nhiễm một mảng đỏ rực cô không tự chủ được nhíu mày lại xoay người lục tìm trong đống đổ nát mấy miếng bông băng còn sót lại cùng một chai thuốc đỏ.

Chuyện xử lý vết thương này cô coi như cũng thành thạo nên thao tác cũng nhanh, con sói không như hôm qua nhúc nhích gầm gừ mà yên tĩnh để cho cô bôi thuốc cho nó, mặc dù có xót nhưng nó chỉ giật giật hai cái lại thôi.

Cũng không quá lâu Đỗ Lan Hương cũng xử lý xong sau đó bụng cô lại vang lên tiếng kêu “rột rột”, cô thở dài một hơi: “Đúng là đói mà.”
Đỗ Lan Hương lại vuốt đầu con sói hỏi: “Anh bạn nhỏ, mày đã ăn gì chưa? Có muốn ăn cùng tao không? Haix, cũng không biết lão già kia có bỏ độc không, kệ vậy, không ăn cũng chết mà ăn cũng chết, vậy làm quỷ no đi.”
Dứt lời cô cũng đi ra lấy cái túi lại đây, Chu Thượng mang đến đã lâu nên đồ ăn cũng không còn được nóng nữa, có điều các món lại đa dạng, coi như tạm được.

Mở hộp đầu tiên ra mùi thịt kho tiêu xộc vào mũi Đỗ Lan Hương, cái này là cô dặn Hồng làm cho mình, nói thế nào đây cũng là món yêu thích của cô, mấy ngày không ăn thật nhớ.

Tiếp theo có một hộp thịt bò, trứng bác, rau dưa cùng một hộp cơm, tất cả đều được cô mở ra bày biện trước mặt.

Con sói nhìn bộ dạng thèm ăn của cô âm thầm khinh bỉ, lại ngoan ngoãn nằm yên một chỗ, đây đúng là hiếm thấy.

Đỗ Lan Hương bỏ một miếng thịt vào miệng cũng nhìn con sói nói: “Nào, đến đây, mày cũng ăn một miếng thịt bò đi, nói thế nào mày cũng mất máu nhiều như thế, ăn nhiều thịt để bổ sung máu nào.”
Đỗ Lan Hương nói xong cũng đưa một miếng thịt đến miệng nó, con sói kiêu ngạo còn tỏ ra ghét bỏ quay đầu qua chỗ khác.

Nhìn biểu hiện này của nó cô ninh mi nói: “Thế nào? Thịt tới miệng còn chê sao, mày thật giống Tống Thần Vũ, ngoan, nghe lời đi, đừng như anh ta, khó chiều chuộng.”
Con sói nghe cô nhắc đến cái tên Tống Thần Vũ thì nhe răng trợn mặt với cô, đúng lúc này cô liền bỏ miếng thịt vào miệng nó.


Cảm nhận được vị thịt trong miệng con sói hơi chững lại một chút nhìn cô, Đỗ Lan Hương thấy ánh mắt của nó cười bảo: “Ngon không? Bình thường Tống Thần Vũ có cho mày ăn thịt không hả? Xem xem mày gặp tao may mắn biết bao.”
Một người một sói ăn uống no say xong lại ngồi tựa vào nhau, Đỗ Lan Hương vỗ bụng mấy cái lại hỏi: “Này, ban ngày mày ở đâu vậy hả? Tại sao tao lại không thấy mày? Lẽ nào trong đây còn có một mật thất khác sao? Không đúng, tao kiểm tra hết rồi làm gì còn chỗ nào, thật kỳ lạ.”
Suy nghĩ mãi Đỗ Lan Hương cũng không tài nào hiểu được bố trí của căn phòng này, xem ra căn biệt thự này thật nhiều chỗ bí ẩn, cũng đúng, Tống Thần Vũ cũng không phải người thường, xây biệt thự cũng phải chừa cho mình đường sống, đây có phải như trong truyền thuyết nói thỏ khôn có ba hang không?
Lại một đêm nữa trôi qua, mọi thứ yên ắng không có gì xảy ra.

Bên này Chu Thương sau khi về phòng liền liên hệ với Trương Hải Nam báo cáo tình hình, ông ta nói chuyện mình bị Tống Thần Vũ nghi ngờ, Trương Hải Nam lại giao cho ông ta một nhiệm vụ, tìm cách giết Tống Thần Vũ.

Chu Thượng nghe được chuyện này trong lòng khiếp sợ không thôi, ông ta làm sao có cái năng lực giết được Tống Thần Vũ, nhưng mà nếu không thể giết ông ta chắc chắn sẽ bị hủy tiêu.

Vì chuyện này Chu Thượng thức trắng cả đêm không tài nào ngủ được, cuối cùng lại nghĩ ra được một cách.

……
Mấy ngày tiếp theo Chu Thượng không xuất hiện nữa, thay vào đó là Hồng và Huệ mang cơm đến cho cô.

Đỗ Lan Hương ở trong phòng muốn mốc meo nên nhân lúc Huệ đến cô hỏi: “Huệ này, Tống Thần Vũ đã về hay chưa?”
Ba hôm trước cô nhờ Huệ chuyển lời đến Tống Thần Vũ cô muốn gặp anh ta, nào ngờ Huệ lại nói anh ta vắng nhà mấy hôm rồi, cô sốt ruột không thôi, ngày nào cũng hỏi câu này.

“Em nghe quản gia nói phải hai ngày nữa thiếu gia mới về, cậu ấy hình như đi công tác rồi.” Huệ thấy cô nôn nóng bèn nói.


“Vậy sao.” Đỗ Lan Hương có chút thất vọng, trong đây mặc dù được ăn được mặc nhưng nó không khác nào một nhà tù, ở lâu không mốc meo cũng bị trầm cảm, tuy cô không đến mức đó nhưng chung quy cũng không thể ở lâu.

“Thiếu phu nhân, thật tội nghiệp chị, em cứ nghĩ thiếu gia chỉ nhốt chị mấy ngày thôi đâu nghĩ lại lâu như vậy.” Huệ cảm thán.

“Haix, biết làm sao được, số chị xui vậy đó, phải rồi, dạo gần đây trong biệt thự có xảy ra chuyện gì lạ không?” Đỗ Lan Hương tranh thủ thăm dò.

Huệ suy nghĩ một chút lại nói: “Nửa đêm thường hay có tiếng động lạ, còn có chấn động nhẹ nữa, ngoài ra cũng không có gì khác thường.”
Đỗ Lan Hương biết sự chấn động đó ở đâu mà ra, cô lại hỏi: “Còn Chu Thượng thì sao, em có thấy ông ta có hành động lạ không?”
“Quản gia à, ông ta gần đây đa số ở trong phòng, cũng không hay quản bọn em như lúc trước nữa nên cũng thấy thoải mái hơn.” Huệ trả lời.

Đỗ Lan Hương có chút trầm tư, cô cảm thấy suy luận của mình không sai, quản gia có vấn đề.

“Còn chuyện chị nhờ em thăm dò thế nào rồi?”
“Em quan sát rồi, hầu như không có ai bị thương như chị nói, còn nữa em ra ban công phòng chị cũng không tìm được vật mà chị nói.”
“Em có tìm kỹ không? Nó không phải là vật gì lớn chỉ là một cái ghim thôi.”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận