Cô Vợ Ngoan Giờ Thay Đổi Rồi


Hà Nam được các quản lý cấp cao vây quanh đi vào thang máy, quay đầu lại hỏi phó tổng giám đốc: “Còn có mấy người nữa chưa đến phải
không?”
“Vâng”.
Phó chủ tịch Tưởng Phàm bước lại gần, thái độ cung kính, nhưng trong lời nói lại có chút tùy ý:
“Mấy lão già do Lê Ninh Bách cầm đầu rất kiêu ngạo, còn muốn làm ra vẻ, dạy dỗ lại cô một chút”.

Vậy sao?”
Vẻ mặt Hà Nam vẫn không thay đổi, toàn thân toát ra vẻ lạnh lùng tự nhiên:
“Thói đời đã thay đổi từ lâu, sao các chú của tôi không thể thông suốt được vậy”.
Lê Ninh Bách và năm thành viên hội đồng quản trị ngồi trong phòng họp, dựa vào lưng ghế, vắt chéo chân uống trà, người nào người đấy đều giống như quý ông, bên ngoài nhìn có vẻ thờ ơ không để ý, nhưng thực tế trong lòng lại vô cùng lo lắng.
“Sao người còn chưa tới?”
, Lê Ninh Bách ngồi ở ghế chủ tịch, khuôn mặt mập mạp lộ ra vẻ sốt ruột, nói với nữ thư ký phía sau:
“Đi xem thế nào”.

Anh hai, đừng vội, sớm muộn gì cũng tới.
Vừa mới nhậm chức nên thể hiện chút thôi, làm ra vẻ ta đây ấy mà”.
Lê Ninh Trúc cầm một chuỗi tràng hạt trên tay, mặc bộ đồ Thái Cực Quyền, giống như sắp đắc đạo thành tiên.

Lê Ninh Bách lắc đầu:
“Người trẻ tuổi bây giờ thật không đúng giờ, mọi người cũng đừng căng thẳng, lát nữa nên nói gì thì nói đó Lê Thị dù gì cũng là sản nghiệp của nhà họ Nam chúng ta, vẫn là do tôi làm chủ”.
Đúng vào lúc đám cáo già đang bàn bạc xem ra oai phủ đầu như thế nào với đại cổ đông mới tới, nữ thư ký bước chân lảo đảo vội vàng quay lại, khuôn mặt xinh đẹp biến sắc.
“Không ổn rồi chủ tịch, tổng giám đốc mới đến triệu tập cấp quản lý đến phòng họp khác, cuộc họp sắp kết thúc rồi…”
“Cái gì?!”
Mấy ông già vốn đang ngồi vững như chuông lập tức đứng dậy, tức giận đập bàn:
“Dù gì chúng ta cũng là cựu thần có nhiều đóng góp cho Lê Thị, tên nhãi mới đến này vậy mà lại coi thường chúng ta!” Người trẻ tuổi đúng là ngông cuồng.
Nữ thư ký tái mặt, ngập ngừng nói: “Không phải là tên nhãi, là…nữ”.
Mấy ông già lại giật mình: “Phụ nữ?!”
Hà Nam vừa tuyên bố “tan họp”, Lê Ninh Bách Lê Ninh Trúc dẫn theo một nhóm người xông vào, không mặt mang theo vẻ giận dữ, nhưng sau khi nhìn thấy Hà Nam.

vẻ mặt giận dữ thay bằng sự ngạc nhiên: “Tiểu Nam…”
“Sao có thể là cháu?!”
Ông hai Lê và ông ba Lê đã chuẩn bị mọi thứ, nhưng không ngờ vị cứu tinh giúp tập đoàn Lê Thị hồi sinh, đồng thời mua một lúc 51% cổ phần của Lê Thị, hóa ra lại là cháu gái lớn của bọn họ! Con bé không phải, không phải chết rồi sao?
Ba năm trước, Hà Nam.

cô cả nhà họ Lê người thừa kế tập đoàn Lê Thị chẳng may rơi xuống vách núi khi đang leo núi, thi thể vẫn chưa được tìm thấy.
Ông hai và ông ba nhà họ Lê vô cùng đau đớn tổ chức tang lễ long trọng cho cháu gái lớn, đồng thời nhận nhiệm vụ trong lúc nguy cấp tiếp nhận quyền quản lý tập đoàn Lê Thị, phân chia tài sản và cổ phiếu dưới danh nghĩa Hà Nam.


nào ngờ người đã chết lại trở về mà không hề hấn gì!
Hà Nam thưởng thức vẻ kinh ngạc trên mặt bọn họ, lười biếng dựa vào ghế, nhướng mi: “Chú hai, chú ba, cháu còn sống trở về.

Ngạc nhiên chưa, bất ngờ không?”
Một câu của cô nhắc nhở bọn họ, Lê Ninh Bách và Lê Ninh Trúc đột nhiên thay đổi sắc mặt, nhìn Hà Nam nước mắt rơi đầy mặt, kích động định tiến lên ôm cô.
“Tiểu Nam, cháu vẫn còn sống, thật sự quá tốt rồi, bố mẹ cháu ở dưới suối vàng biết được chắc chắn sẽ rất vui…”
Hà Nam trượt ghế về sau, chau mày ghét bỏ, vẻ mặt lạnh nhạt nhìn bọn họ, trong giọng nói có chút lạnh lùng:
“Cháu cũng tin, họ sẽ rất vui”.
Lê Ninh Bách và Lê Ninh Trúc bị ánh mắt lạnh lùng của Hà Nam nhìn chằm chằm, nhất thời không biết nên nói gì.
Hà Nam không có ý định ôn lại tình cảm với bọn họ, quay ra nói với các quản lý cấp cao đang mỗi người một vẻ:
“Tất cả mọi người ngồi ở đây đều là nhân viên lâu năm của Lê Thị, đương nhiên cũng biết tính khí và phong cách của tôi, tôi đã trở lại, sẽ không để Lê Thị ngắc ngoải, bố mẹ tôi đã tự tay gây dựng nên giang sơn này, tôi sẽ bảo vệ nó.
Mọi người an tâm làm tốt phần việc của mình, những gì xứng đáng được nhận, Hà Nam tôi tuyệt đối sẽ không bạc đãi mọi người”.

Cùng lúc đó, thành phố Bắc.
Trần Lâm Dụ đón Trác Uyển xuất viện, trên đường trở về, anh cầm điện thoại, thấp giọng quát mắng:
“Một chút dấu vết cũng không tìm ra được, cậu làm cái quái gì vậy?”
Đầu dây bên kia trợ lý run lẩy bẩy, anh ta cũng bất ngờ, kiểm tra đi kiểm tra lại camera giám sát trong bán kính mấy trăm dặm, thử rất nhiều phương pháp, nhưng cũng không tra ra được chút dấu vết gì của bà chủ, giống như bốc hơi vậy.

Anh ta nuốt nước bọt, dè dặt nói: “Có điều, thân phận của bà chủ chính xác là một cô gái xuất thân từ vùng nông thôn của thành phố Mặc, hơn nữa bố mẹ cũng thực sự đã chết vì bệnh tật”.
Trần Lâm Dụ gõ gõ đầu ngón tay thon dài lên đầu gối, nét mặt trở nên thoải mái hơn: Xem ra là anh nghĩ nhiều rồi Trác Uyển mảnh mai ngồi bên cạnh Trần Lâm Dụ cảm khái nói:
“Một cô gái xuất thân từ nông thôn như cô Lộ lại không cần gì tay trắng rời đi, đúng là không giống với người khác, có phải không anh Dụ?”
Trần Lâm Dụ cau mày, trong lòng thoáng qua chút giễu cợt, nghĩ đến người phụ nữ trầm lặng và ít nói đó – có lẽ cô chỉ muốn anh cảm thấy cô khác biệt Giám đốc Trần, tôi đã sắp xếp người đi thành phố Mặc tìm kiếm rồi, có lẽ bà chủ về quê”.
“Không cần tìm nữa”, vẻ mặt Trần Lâm Dụ thờ ơ, nhàn nhạt nói:
“Đã ly hôn rồi thì không cần dính dáng gì đến nữa, cô ta đã lựa chọn rời đi một cách cao thượng, thì thành toàn cho cô ta”
À, còn một chuyện nữa.
Là việc công!”
Trợ lý cảm thấy ông chủ không còn kiên nhẫn nữa, vội vàng nhấn mạnh là chuyện công việc.
Trần Lâm Dụ chỉ bật ra một chữ: “Nói”.
“Nhà họ Lê ở thành phố Nam xảy ra một số chuyện, mấy ngày trước người thần bí giúp tập đoàn Lê Thị hồi sinh cuối cùng cũng lộ diện, tin tức truyền ra nói là…cô cả nhà họ Lê đã trở về”.
Trần Lâm Dụ nhướng mày, cô cả nhà họ Lê? Không phải đã chết vào ba năm trước rồi sao?.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận