Cô Vợ Gả Thay Của Tổng Tài Tàn Tật FULL


“Mẹ”
“Lan Nhi, không cần lo lắng cho mẹ, đừng vì mẹ mà hy sinh hạnh phúc của bản thân, mẹ có chết cũng không sao.” Bà Lệ nhìn thấy cô vội vã nói, ở bên trong bà đã nghe hết toàn bộ câu chuyện.

Bạch Ngọc Lan nhíu mày nói “Mẹ, mẹ đang nói cái gì con nhất định sẽ cứu mẹ ra, đừng nói cái gì chết chóc.” Mẹ cô một mình nuôi cô đến tuổi này, cô còn chưa báo hiếu được cho bà làm sao bà có thể nói đến cái chết cơ chứ, hy sinh hạnh phúc bản thân thì sao, đời này mẹ cô đã hy sinh tất cả cho cô rôi, hạnh phúc của cô có là cái gì.

“Lan Nhi, con…
“Đủ rồi, mang bà ta vào trong” Bà Vương không để bà Lệ nói hết liền lên tiếng cắt lời, ra lệnh cho hai tên vệ sĩ mang bà vào.

“Mẹ” Bạch Ngọc Lan thấy mẹ mình lại bị lôi đi trong lòng vừa lo lắng vừa tức giận lại không thể làm gì.

Sáu giờ chiều hôm sau, khách sạn Hoàng Gia.


Bạch Ngọc Lan đi theo ông Bạch vào một căn phòng tổng thống, phía trước hành lang có mấy người đàn ông áo đen đứng trước cửa phòng, Bạch Chấn Hưng nhìn mấy tên canh cửa nói: “Tôi là Bạch Chấn Hưng, có hẹn trước với ông Dương, xin hỏi ông ấy bên trong phải không?”
“Phải, vào đi” Một tên mặc đồ đen nhìn ông Bạch một cái sau đó mới mở cửa để hai người đi vào.

Bước vào trong Bạch Ngọc Lan nhìn thấy một ông già tóc hoa râm ngồi trên chiếc ghế salon giữa phòng khách, trên bàn là một bộ ấm tách phong cách Nhật Bản, tay cũng đang cầm một tách trà thưởng thức.

Cô và Bạch Chấn Hưng đi đến trước mặt ông ta cũng chưa nâng mắt nhìn hai người, Bạch Chấn Hưng liền lên tiếng trước, “Chủ tịch Dương, tôi đã đưa con gái đến” Ông già trước mặt chính là ông Dương, Bạch Ngọc Lan không khỏi quan sát ông ta, lần đầu tiên cô được gặp nhân vật lớn đương nhiên phải nhìn kỹ một chút, bình thường cô cũng chỉ được nhìn mặt ông ta trên sách báo bây giờ nhìn ngoài đời thực đúng là có chút khó tưởng tượng.

Tuy nhiên người nổi tiếng nhất thành phố Viễn Du này không phải là ông ta mà là cháu trai ngàn vàng của ông ta, Dương Tử Sâm, không lâu sau sẽ là chồng của cô.

Ông Dương lúc này mới ngước mắt lên nhìn hai người nói: “Ngồi xuống đi” Hai người ngồi xuống đối diện với ông Bạch, ông ta lại nhìn vào Bạch Ngọc Lan quan sát.


Bị người nhìn Bạch Ngọc Lan cũng không cảm thấy căng thẳng, khuôn mặt vẫn tỏ ra bình tĩnh như không có chuyện gì.

Đôi mắt ông Dương lóe lên một tia thưởng thức, hồi lâu mới nói bốn chữ: “Khí chất không tệ.”
“Chủ tịch Dương quá khen rồi khen, con gái tôi khí chất còn kém sao dám để ông khen” Bạch Chấn Hưng nghe ra được lời khen trong câu nói của ông Bạch liền mở miệng khách sáo nói.

Ông Dương lại lên tiếng hỏi: “Ta nghe nói anh có hai người con gái, một là con gái chính thống một là con ngoài dã thú, vậy cô gái trước mặt ta là đứa con nào của anh?” Bạch Chấn Hưng cả kinh, không nghĩ ông Dương lại biết đến chuyện này, ông ta trong lòng thấp thỏm, nhắc đến chuyện này ông ta cảm thấy xấu hổ lại nói: “Con bé là Ngọc Châu, do vợ tôi sinh.”
“Vậy sao” Ông Dương nâng mắt nhìn Bạch Ngọc Lan lại nói: “Cô bé, nói ta nghe cô là ai?” Ông Bạch ra hiệu cho cô nhưng Bạch Ngọc Lan lại không để ý đến ông ta, bình tĩnh nói ra ba chữ: “Bạch Ngọc Lan.

“Ngọc Châu, con nói linh tỉnh cái gì vậy, mẹ con, con quên rồi sao?” Ông Bạch cảnh cáo nhìn cô.

Bạch Ngọc Lan trong lòng cười lạnh, cô gả thay Bạch Ngọc Châu không có nghĩa là cô cũng thay luôn cả tên họ, cô không muốn sống dưới cái tên của người khác.

Lại nói ông Bạch đã điều tra ra được chuyện này lẽ nào còn không biết cô là ai sao, Bạch Chấn Hưng còn muốn cô tự nhận là Bạch Ngọc Châu, ngu ngốc.

Ông Dương hứng thú nhìn cô bé trước mắt, xem ra còn là người thành thật, ông lại nói: “Ta hỏi một lần nữa, cô bé này là ai, ta cần câu trả lời chính xác.”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận