Cô Vợ Gả Thay Của Tổng Tài Tàn Tật FULL


Dương Tử Sâm trên trán nổi đầy gân xanh hai tay vịn chặt xe lăn, rất muốn nhào lên xé rách miệng của người phụ nữ trước mặt mình, nụ cười của cô ta khiến anh không nhịn được tức giận, nụ cười này có ý gì, coi thường anh sao? Ấy vậy mà Bạch Ngọc Lan lại cố tình nói: “Nếu anh không cho tôi gọi là chồng thì tôi gọi ông xã nhé, hai từ này có vẻ tình cảm hơn, ông xã”
Cô nhấn mạnh hai chữ này không quan tâm đến khuôn mặt đã sa sầm của anh, Dương Tử Sâm nghe hai từ này càng thêm phẫn nộ, đỉnh đầu cũng bốc khói, “Ai cho phép cô gọi, câm miệng cho tôi.”
Đi kèm với lời nói Dương Tử Sâm lại ném một vật không biết là cái gì về phía Bạch Ngọc Lan, vì không để ÿ nên cô đã bị ném trúng trán.

.

||||| Truyện đề cử: Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban |||||
“A”
Bạch Ngọc Lan ôm trán kêu một tiếng, người đàn ông vậy mà còn ném đồ về phía cô, không biết là vật gì nhưng rất đau nha, cô còn cảm nhận được có máu đang chảy ra bàn tay mình.


Dương Tử Sâm lại chẳng quan tâm đến cô anh lại trầm giọng nói: “Còn không ra ngoài.”
Bạch Ngọc Lan cũng được coi là người cố chấp dù bị anh ném đau nhưng cô vẫn gan lì nói: “Tôi sẽ ra nếu như anh ăn hết cơm canh trên bàn.”
“Hừ, không ai có thể ép tôi làm việc tôi không thích”
“Chỉ là ăn cơm mà thôi khó khăn với anh như vậy sao, anh đang sợ điều gì nói cho tôi nghe.”
Giọng nói của Bạch Ngọc Lan phải nói vô cùng kìm nén, cô giống như cô giáo mầm non khuyên bảo trẻ nhỏ ăn cơm vậy.

Dưới ánh sáng của điện thoại Dương Tử Sâm có thể nhìn thấy một cục u màu đỏ trên trán cô, còn có chút máu chảy ra anh cố găng lờ đi nhưng nó cứ đập vào mắt anh, trong lòng lóe lên một tia áy náy nhưng rất nhanh bị anh dập tắt, người phụ nữ khẳng định cũng không có gì tốt đẹp anh ném cô ta một cái cũng không là gì.

Dương Tử Sâm lại mím môi ngoảnh mặt sang chỗ khác như không nghe cô nói cái gì.

Bạch Ngọc Lan hít sâu một hơi lại ngồi xuống cái ghế trước mặt anh, tự động lấy thìa xúc một miếng cơm lại cầm đũa gắp một miếng thịt kèm theo chút rau để lên đưa đến bên miệng Dương Tử Sâm nói: “Ăn”
Người đàn ông nào đó còn không thèm nhìn thia cơm, anh lại xoay xe lăn một trăm tám mươi độ, quay lưng về phía cô.

Bạch Ngọc Lan cũng không chịu thua cô cầm lấy chén cơm đứng lên đi vòng qua cái bàn đến trước mặt Dương Tử Sâm một mực muốn anh phải ăn.

Anh lại muốn xoay xe nhưng không biết phải xoay thế nào, trong lòng có một ngọn lửa đang dần bùng cháy rất muốn hất thìa cơm đi và anh cũng đã làm như vậy.


Bàn tay của Dương Tử Sâm nâng lên lại hất ngược ra đằng sau: “Đi chỗ khác”
Giọng nói của anh không nhỏ khiến mấy người đang nấp sau cửa ngoài kia nghe thấy rõ rệt.

“Tôi nói rồi mà cô ta sẽ không thể khiến đại thiếu gia tàn tật đó ăn cơm, tôi chắc chắn lát nữa cô ta phải khóc lóc chạy ra ngoài.”
“Tôi cũng mong chờ.”
“Tôi thấy cũng chưa chắc, không phải hôm qua cô ta có thể ngủ trong phòng đại thiếu gia sao?”
“A Tuyền nói cũng đúng, biết đâu cô ta có thể khiến cậu chủ ăn cơm”
“Không thể nào, các cô chờ mà xem, lúc nãy tôi còn nghe thấy tiếng ném đồ vật”
Mấy cô hầu bên ngoài lời to tiếng nhỏ đoán xem Bạch Ngọc Lan bên trong sẽ thế nào, có thể làm Dương Tử Sâm ăn hay không.

Còn bên trong khi Dương Tử Sâm hất thìa cơm văng xuống đất Bạch Ngọc Lan đã không tức giận, cô là người có kiên nhẫn nên vẫn tiếp tục làm như cũ đưa thìa cơm thứ hai đến bên miệng anh còn nói: “Anh hất thìa nào tôi sẽ đút tiếp thìa đó đến khi anh ăn thì thôi.


Dương Tử Sâm không quan tâm lời nói của cô lại tiếp tục hất: “Cút”
Lần này giọng nói của anh lại thiếu kiên nhẫn hơn lúc trước, ngay cả từ cút cũng phát ra.

Bạch Ngọc Lan cũng không nói gì tiếp tục thìa thứ ba thứ tư, mà lần nào cũng bị anh hất đi kèm theo là những lời tức giận.

Cho đến khi còn một nửa bát cơm cô không tiếp tục nữa mà đặt cái bát xuống nói: “Anh có biết nãy giờ anh đã hất đi bao nhiêu thìa cơm rồi không, anh có biết chỉ nhiêu đó cơm thôi cũng sẽ giúp một đứa trẻ ăn mày no bụng không? Anh bao nhiêu tuổi rồi tại sao lại như một đứa trẻ không hiểu chuyện như vậy? Bây giờ tôi hỏi anh lần cuối anh có ăn hay không?”
Dương Tử Sâm vẫn giữ thái độ im lặng, hai tay gồng lên, môi mím chặt lại, bị nói là một đứa trẻ không hiểu chuyện anh vô cùng tức giận lại không thể phản bác lời nói của cô, trong tình thế tiến thoái lưỡng nan càng khiến anh khó chịu hơn, bàn tay theo bản năng muốn lấy một vật gì đó ném lại không có vật gì ở đây.

Bạch Ngọc Lan nhìn thấy hành động của anh cô lại nói: “Nếu anh còn muốn ném cái gì thì nói với tôi tôi lấy cho anh ném nhưng mà ném xong anh có thể ăn cơm hay không?”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận