Cô Vợ Câm Quá Bá Đạo


Cho nên, anh không vội.

Dù sao anh và cô đã lĩnh giấy chứng nhận kết hôn rồi, chạy trời cũng không khỏi nắng, anh sẽ về nhà chờ cô…
Khiết ra rời khỏi cục cảnh sát không lâu thì xuống xe, mặc dù biết cậu năm Tào giúp cô chặn Nguyễn Hạo Thần lại, nhưng để phòng vạn nhất, cô nên thận trọng chút thì tốt hơn.

Hơn nữa, cô còn có rất nhiều chuyện phải làm, không thể để cảnh sát đưa cô tới được, nếu thật sự ngồi xe cảnh sát tới, sợ là rất nhiều chuyện sớm muộn sẽ lộ mất.

Tô Khiết bắt xe, đi thẳng tới khách sạn, cô không thể quay về như này, đồ của cô vẫn còn ở khách sạn.

Đến khách sạn, Tô Khiết nhanh chóng tẩy đi lớp hóa trang dày cộp trên mặt, sau đó đi tắm, rửa sạch tất cả mùi trên cơ thể mình, đặc biệt là tóc, cô gội rất kỹ, sợ là để sót dấu vết gì không nên để lại, dù sao hôm nay Nguyễn Hạo Thần chặn cô ở cục cảnh sát, cô không thể không cẩn thận.


Tắm gội xong, cô sấy khô tóc, mái tóc vốn sóng xoăn biến thành mái tóc thẳng, cô lại vẽ lên mặt chút tàn nhang như thường ngày, đeo lên cặp kính quê mùa kia, rồi thay quần áo.

Tô Khiết vừa định rời đi, điện thoại bỗng reo lên, nhìn số điện thoại hiển thị, Tô Khiết nhanh chóng nghe máy: “Đàn anh, vụ án không có vấn đề gì.


Tô Khiết cho rằng lúc này đàn anh gọi tới là để hỏi về vụ án.

“Khiết Khiết, anh gọi điện cho em, không phải là để hỏi về vụ án.

” Ở đầu dây bên kia, giọng nam kia hơi trầm.

“Không phải hỏi chuyện vụ án?” Mặc dù chỉ là nghe qua điện thoại, Tô Khiết vẫn nghe thấy giọng nói của đàn ông không đúng lắm: “Đàn anh, có chuyện gì sao?”
“Có khả năng Minh Hạo và Vũ Kỳ đến chỗ em rồi.

” Người đàn ông kia hơi trầm mặc một lúc, sau đó mới từ từ nói.

“Là sao?” Tô Khiết ngây người, người trước giờ luôn thông minh như cô, nhất thời cũng có chút không kịp định thần.

“Lúc trước anh có một phiêm vụ phải đi xa, Minh Hạo nhân cơ hội dì đi mua thức ăn, để lại giấy nhắn, sau đó đưa Vũ Kỳ rời đi, trên giấy nhắn nói muốn đi tìm em, anh đã tra chuyến bay rồi, quả thật bọn họ lên máy bay đến thành phố A, đoán là vài tiếng nữa sẽ tới.



Tô Khiết lạnh rùng mình, mặc dù từ nhỏ Minh Hạo đã thông minh, nhung dù sao nó mới có 4 tuổi, một đứa nhỏ mới có 4 tuổi mà tự mình bay từ nước M đến thành phố A? Hơn nữa còn mang theo đứa em gái đáng yêu?
Đứa nhỏ này cũng quá to gan, nhỡ xảy ra chuyện gì…
Nghĩ tới những chuyện có thể xảy ra, Hàn Nhã Thành cảm thấy cả người đổ mồ hôi lạnh, những chuyện đó, cô không dám nghĩ tới.

“Em đừng quá lo, anh đã liên lạc với nhân viên trên máy bay, hai đứa nhỏ trên máy bay vẫn ổn, khoảng 5 giờ 50 phút chiều tới sân bay, em nhớ đón bọn chúng.

” Mặc dù Tô Khiết không nói gì, anh vẫn cảm nhận được sự sợ hãi của cô lúc này, anh biết cô nhất định sẽ lo lắng, nhưng bọn trẻ cần có người lớn đón, anh không thể không nói với cô.

“Vâng, được rồi.

” Lúc này Tô Khiết cảm thấy cả người trống rỗng, may là, may là bọn trẻ không sao.


Điện thoại bên phía Tô Khiết vừa ngắt, Hứa Dinh Dinh liền gọi tới.

“Khiết Khiết, Minh Hạo nhắn tin cho tớ, tớ vừa bận xong, giờ mới nhìn thấy, nó bảo 5 giờ tớ đến sây bay đón nó, có chuyện gì thế?” Cuộc gọi vừa kết nối, giọng nói của Hứa Dinh Dinh liền nhanh chóng truyền tới.

“Nó bảo cậu đi đón nó?” Tô Khiết thầm thở một hơi, chủ kiến của đứa nhỏ lắm thật đấy, trước khi làm cũng không nói với cô một tiếng, lại nhắn tin cho Dinh Dinh đi đón.

“Đúng vậy, nó gửi tin nhắn cho tới, giờ tớ mới nhìn thấy, may là giờ vẫn còn sớm, sẽ không lỡ giờ đâu, chẳng qua, sao đột nhiên Minh Hạo lại đến thành phố A? Còn gửi tin nhắn cho tớ đi đón?” Hoàn cảnh của Tô Khiết, Hứa Dinh Dinh là người rõ nhất, theo lý mà nói, lúc này không nên để hai đứa nhỏ tới.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận