Cô Vợ Ấm Áp Của Hạ Thiếu

Người đàn ông trung niên cười cười đi tới, "Xin hỏi hai vị là Tần tiên sinh cùng Lạc phu nhân?"

Tần Thu Dương lễ phép mà hỏi thăm: "Là chúng tôi, hai vị là?"

"Tôi là bố của Hạ Kiều Yến, Hạ Gia Minh. Vị này là vợ của tôi, Lâm Nhụy. Thật có lỗi, chúng tôi không báo trước đã mạo muội đến thăm."

Tần Thu Dương sắc mặt tuy không thay đổi, nhưng ngữ khí trở nên có chút lạnh lùng."Các người làm sao biết chúng tôi trở về lúc này?"

"Chúng tôi cũng không biết. Lúc mặt trời bắt đầu mọc, tôi cùng vợ tôi sáng sớm ngày nào cũng tới. Mãi cho đến chiều tối bảy giờ mới quay về."

Tần Thu Dương cùng Lạc Minh Mị nhìn thoáng qua nhau. Tần Thu Dương mở cửa, "Hai vị mời vào bên trong."

Bốn người bố mẹ cùng ngồi xuống ghế sô pha, còn Tần Dĩ Duyệt đi pha trà.

Hạ Gia Minh cùng Lâm Nhụy lễ nghi, bề ngoài đều rất tốt. Xem qua chính là ở trong môi trường cực kỳ tốt mà trưởng thành.

Lâm Nhụy ôn hòa mà cười nói: "Hai vị nhất định cũng biết chuyện Kiều Yến cùng Tiểu Duyệt đăng ký kết hôn. Chúng tôi cảm thấy hôn nhân đại sự qua loa như thật, vô cùng không ổn. Bởi vậy, liền không mời mà tới rồi. Hi vọng hai vị thông gia đừng chê cười."

Lạc Minh Mị trực tiếp nói: "Chúng tôi không đồng ý."

"Bà thông gia nói quá rồi." Lâm Nhụy như trước nhẹ nhàng ôn nhu nói."Tôi biết rõ nguyên nhân hai vị không đồng ý, là sợ sau hôn nhân Hạ gia chúng tôi ủy khuất Tiểu Duyệt, đúng không?"

Lạc Minh Mị nhún nhún vai. Từ chối cho ý kiến.


"Tiểu Duyệt đối với Hạ gia có ân. Chúng tôi như thế nào lại cam lòng để cho Tiểu Duyệt chịu ủy khuất."

"Có ân?" Lạc Minh Mị nghi hoặc khó hiểu.

Tần Thu Dương trong mắt cũng hiện lên nghi hoặc.

Hạ Gia Minh tiếp lời nói: "Đúng. Vốn những sự tình này là chuyện riêng của Hạ gia. Không nên nói ra bốn phía, nhưng hai nhà chúng ta cũng xem như là người một nhà rồi. Liền không có nhiều cố kỵ nữa. Hai người đại khái cũng đã được nghe tin tức nói con trai trưởng cùng con dâu của tôi, vào năm năm trước bị tai nạn xe cộ qua đời rồi."

Lạc Minh Mị cùng Tần Thu Dương đều gật đầu.

"Khi đó, con dâu tôi sắp sinh. Ngay lúc tai nạn đó. Con của tôi Kiều Niên vì bảo vệ vợ cùng đứa con trong bụng vợ nó, ngay lúc xảy ra tai nạn liền đảo tay lái, kiến bản thân nó tử vong tại chỗ. Con dâu cũng bị trọng thương, nguy hiểm vô cùng. Khi đó, Tiểu Duyệt vừa vặn đi ngang qua, giúp con tôi đỡ đẻ, mới bảo vệ được mạng của đứa trẻ đó."

Lạc Minh Mị cùng Tần Thu Dương không nghĩ tới sẽ nghe được tin tức như vậy.

Lâm Nhụy trong mắt rưng rưng, vẫn là cười nói: "Vì bảo vệ đứa trẻ này, lại để cho nó có thể khỏe mạnh phát triển bình thường, đứa trẻ đó liền được nuôi dưới danh nghĩa của Kiều Yến. Cho nên, ai cũng đều cho rằng Tiểu Bảo là con của Kiều Yến. Tôi dễ hiểu chuyện hai vị lo lắng, trên thực tế Kiều Yến cùng Tiểu Duyệt đều là lần đầu kết hôn, lúc trước nó cũng không có kết hôn qua. Nhưng vì Tiểu Bảo, chúng tôi trong thời gian dài như trước sẽ không làm sáng tỏ thân phận Tiểu Bảo, sẽ để cho nó dùng danh nghĩa con của Kiều Yến mà sống. Mặt khác, hai người cũng không cần lo lắng Tiểu Bảo sẽ không đối tốt với Tiểu Duyệt. Tiểu Bảo trước khi xảy ra chuyện, có khuynh hướng của bệnh tự kỷ, không cho phép bất kỳ ai khác đến gần nó ngoại trừ Kiều Yến, ngay cả tôi cùng chồng tôi cũng không thể chạm vào nó. Mà Tiểu Bảo lại đã tiếp nhận Tiểu Duyệt, tôi cho rằng đó là một hiện tượng tốt."

Tần Dĩ Duyệt nhìn Hạ Gia Minh cùng Lâm Nhụy, thầm nghĩ: Hai người có sự giáo dục, dạy dỗ như hai người, làm sao lại nuôi ra đứa con đầu gấu như Hạ Kiều Yến chứ.

Tần Thu Dương sau khi nghe xong, nói ra: "Hai vị có thành ý cùng mục đích đến, chúng ta cũng đã rõ ràng. Nếu hai đứa nhỏ lựa chọn kết hôn, làm cha mẹ cũng không có ý cản trở. Nhưng chuyện này tổng thể mà nói là quá gấp gáp."

"Đăng ký kết hôn đúng là vội vàng, chuyện hôn lễ sẽ cần hai nhà vui vẻ bàn bạc, Hạ gia chúng tôi tuyệt đối sẽ không ủy khuất Tiểu Duyệt, mong hai vị thông gia yên tâm." Hạ Gia Minh cười nói.


Bốn người lại nói chuyện một hồi, Hạ Gia Minh cùng Lâm Nhụy mới quay về.

Tần Dĩ Duyệt tiễn hai người đi ra ngoài, cũng muốn cùng đi theo một lúc rồi trộm chuồn đi, bị Lạc Minh Mị khinh thường nhìn vài cái, mới dừng bước lại.

Tần Thu Dương nhìn con gái một lần nữa ngồi ở trước mặt mình, "Chuyện này baba nghe mẹ con nói, cũng nghe bố mẹ Hạ Kiều Yến nói. Hiện tại baba muốn nghe thử con nói. "

Tần Dĩ Duyệt nghiêm túc nhìn Tần Thu Dương, nói: "Baba, mẹ, con cùng Hạ Kiều Yến kết hôn."

"Tốt. Con nói như vậy, baba và mẹ con cũng không nói cái gì, về sau baba và mẹ có thể giúp con tới mức nào thì sẽ tới đó, con vui vẻ kiên trì, không vui thì trở lại."

Tần Dĩ Duyệt nghe vậy hốc mắt nóng lên, nghiêng người ôm lấy Tần Thu Dương cùng Lạc Minh Mị, nức nở nói: "Con xin lỗi, con làm cho hai người lo lắng."

Tần Thu Dương vỗ vỗ lưng của cô, "Baba tin tưởng con dưới tình huống nào, cũng có năng lực làm cho chính mình hạnh phúc."

"Con sẽ không để cho bản thân con khó chịu đâu."

"Tốt."

**

Tần Dĩ Duyệt ôm Tần Thu Dương cùng Lạc Minh Mị khóc một chút, mấy ngày nay cảm xúc đọng lại giải thoát không ít, sau đó cùng con mắt đỏ bừng mà trở về phòng rửa mặt.


Nằm ở trên giường, mới phát hiện chưa đọc tin nhắn trên điện thoại.

Là Hạ Kiều Yến đấy.

Hạ Kiều Yến: Chuyện bài viết tôi đã giải quyết rồi, yên tâm làm vợ tôi.

Tần Dĩ Duyệt cầm điện thoại ngẩn người hồi lâu, mới viết một hàng chữ, "Chúng ta sẽ sinh hoạt kiểu gì?"

Tần Dĩ Duyệt vừa gửi tin nhắn đi, Hạ Kiều Yến liền gọi điện thoại tới.

Tần Dĩ Duyệt nhận cuộc gọi, không nghe thấy âm thanh Hạ Kiều Yến, ngược lại nghe được tiếng bước chân vững chãi cùng một ít âm thanh mỏng manh của xung quanh đó,

Tần Dĩ Duyệt nín hơi chờ.

Cho đến khi đầu bên kia điện thoại trở nên yên tĩnh, mới truyền đến âm thanh lười biếng của Hạ Kiều Yến, "Bất cứ loại sinh hoạt nào mà cô nghĩ tới."

"Vậy sao?" Tần Dĩ Duyệt không xác định mà hỏi lại.

"Đương nhiên. Nếu như cô lo lắng về sau sẽ ly hôn, tôi có thể xác định rõ nói cho cô biết. Cùng tôi ở một chỗ, xác suất ly hôn của cô có thể so với những người đàn ông bình thường thấp hơn rất nhiều, ít nhất Hạ gia chúng tôi hiện tại còn không có một ai đã ly hôn đó. Tôi tạm thời cũng không ý định phá vỡ truyền thống tốt đẹp này."

"Biểu hiện của anh nói cho tôi biết, muốn cùng tôi trải đi qua cả đời?"

Hạ Kiều Yến cười khẽ vài tiếng, "Không tốt sao?"

Tần Dĩ Duyệt nghe tiếng cười dễ nghe của Hạ Kiều Yến, khóe miệng bên trên cũng có chút cong cong.

"Ngủ đi." Hạ Kiều Yến nói.


"Được." Tần Dĩ Duyệt thoải mái đáp.

Hai người thế nhưng lại không có ai cúp điện thoại, cứ như vậy lẳng lặng nghe hô hấp của nhau.

Tần Dĩ Duyệt nuốt một ngụm nước bọt, "Anh đang làm cái gì?"

"Làm việc." Hạ Kiều Yến dừng lại một chút, lại bổ sung nói: "Thuận tiện giải quyết mấy người phụ nữ có ý làm Tiểu Tam sau khi chúng ta cùng chung sống."

Tần Dĩ Duyệt im lặng một lát, "Anh là đang cùng tôi khoe khoang sao?"

"Cái này cần phải khoe khoang sao? Một người đàn ông thành công không phải là do hắn ngủ với nhiều người phụ nữ, mà là có thể làm cho một người phụ nữ nguyện ý cả đời cùng hắn ngủ."

Tần Dĩ Duyệt sau khi nghe xong trực tiếp cúp điện thoại, mặc kệ loại người miệng có bệnh tâm thần.

**

Tần Dĩ Duyệt mấy ngày hôm trước như đà điểu trốn trong nhà tránh bát quái, không đi làm.

Sau khi Hạ Gia Minh cùng Lâm Nhụy đến trong nhà nói chuyện, đáy lòng như dây cung đang căng rốt cuộc cũng yên tĩnh lại.

Cô không phải loại sợ hãi đối mặt khó khăn với mấy lời đồn đãi, nhưng chuyện này vượt qua phạm vi chính cô có thể tự xử lý, những chuyện này giày vò cũng không chỉ bản thân cô.

Trong chuyện này mà nói, cô ở vị trí quá mức bị động.

Hiện tại biết rõ baba cùng mẹ, người Hạ gia bên kia đều xác nhận quan hệ của cô cùng Hạ Kiều Yến, Hạ Kiều Yến cũng thể hiện thái rõ thái độ của anh.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận