Cô Nương, Thỉnh Tự Trọng

Môn đăng hộ đối, bốn chữ biết bao nhẹ nhàng lại biết
bao trầm trọng này, trở thành lý do để nàng nhiều lần cự tuyệt hắn.

Nhớ tới chuyện cũ, Chu Tử Sách thù mới hận cũ bốc lên
cùng một lúc. Hắn lập tức buông tay Từ tiểu thư, phi thân lướt qua cái bàn, tới
gần Phạm Khinh Ba, giận dữ hét : “Phạm Khinh Ba ! Nàng trừ cái câu môn đăng hộ
đối đó thì không còn biết nói gì khác sao!” Con mẹ nó môn đăng hộ đối! Chó má
luôn dùng để khắc hắn môn đăng hộ đối!” (Min : cái câu thứ 2 không muốn đảo lại
cho đúng trật tư, để nó đối xứng với câu trên, cứ xem như đảo ngữ đi ^_^)

“Ặc, ta còn có thể nói kim đồng ngọc nữ vợ chồng hoà
hợp duyên phận trời định…”

“Phạm! Khinh! Ba!”

“… Được rồi ta biết ta cười nhìn cũng không đẹp lắm.
Song có điều Chu giáo úy ngươi có nên bình tĩnh một chút không? Ngươi dọa vị
hôn thê của mình sợ rồi kìa.”

Nhìn thấy Từ tiểu thư sắc mặt trắng bệch, Chủ Tử Sách
mới thu lại chút khí thế của mình, nhưng ánh mắt thì vẫn hung tợn nhìn chằm
chằm Phạm Khinh Ba.

Phạm Khinh Ba nháy mắt vài cái với Thư Sinh, Thư Sinh
ngầm hiểu, vội ràng rót trà an ủi Từ tiểu thư. Từ tiểu thư nhận trà, nhẹ nhàng
nói cảm tạ một câu. Mà Chu Tử Sách lúc này rốt cục cũng bắt đầu chuyển hướng
nhìn thẳng vào nam nhân luôn làm hắn chướng mắt này, âm trầm nói: “Lần đầu gặp
mặt, Tiểu Phạm nàng không giới thiệu nam nhân này một chút hay sao?”

“Vừa rồi hắn đã tự giới thiệu còn gì, tại ngươi không
để ý đến hắn.”

Thư Sinh gật đầu, thuận tiện nói thêm một câu: “Kỳ
thực cũng không phải lần đầu tiên gặp nhau, trước kia tại hạ và Chu công tử
cùng với Phạm cô nương đã gặp nhau một lần ở quán trà Tiêu Dao.”

Chu Tử Sách nhăn mày, đánh giá Thư Sinh một phen, rốt
cục nhớ ra chính là người mà ngày đó bị hắn đánh ngã. Lập tức lại nghĩ tới lúc
đó Phạm Khinh Ba còn đứng lại giải thích với hắn, kết hợp với những lời đồn hắn
là tân sủng của Phạm Khinh Ba gây xôn xao gần đây, nhất thời lòng đố kị nổi
lên, giận dữ ngược lại cười, “Ai biết được lúc đó hai người là lần đâu gặp hay
là đã sớm quen biết từ lâu được đây!”

Thư Sinh sửng sốt, dường như không hiểu lời ngầm châm
biếm của hắn, “Chúng ta đương nhiên là…”

Lời còn chưa dứt đã bị Phạm Khinh Ba xen ngang, nàng
đập bàn đứng lên, “Chu Tử Sách ngươi có ý gì?

Nhìn nàng nổi giận, trong lòng hắn có một tia khoái
cảm khi trả thù, nhưng lại rất nhanh bị phẫn nộ lấn át, nàng vì nam nhân khác
mà nổi giận với hắn. “Nếu muốn người khác không biết, trừ phi mình đừng làm!
Nàng dám nói giữa nàng và nam nhân này không có chuyện gì không???”

Ha! Đúng là đàn ông! Lúc thích ngươi thì nói ngươi có
cá tính đặc biệt, hiện giờ quay đầu đến với người khác lại quở trách ngươi
phóng đãng không có tiết hạnh? Phạm Khinh Ba vốn còn tưởng rằng mình gặp được
anh hùng hảo hán, không gặp thì tốt, gặp thì gật đầu mà qua, không can thiệp
vào chuyện của nhau, hiện giờ hắn mới hoàn toàn lộ rõ bộ mặt sao, được lắm! Đã

thế dứt khoát đem những chuyện xấu xa gì đó nói hết một lần cho sạch sẽ đi! Ai
sợ ai!

“Ta với người nào có chuyện gì thì có quan hệ gì đến
ngươi? Ngươi cho rằng mình dựa vào tư cách gì để hỏi ta?”

“Dựa vào bốn năm nay trong lòng chỉ có nàng, luôn luôn
muốn cưới nàng làm vợ!”

“Ngươi thôi đi! Ngươi dám nói ngươi đối với cái vị hoa
khôi luôn yêu thương nhung nhớ ngươi kia không chút rung động sao.”

“Phạm Khinh Ba nàng đây là cái thái độ gì! Ta không
phải đã vì nàng mà cự tuyệt nàng ta sao? Hơn nữa đây đã là chuyện bốn năm
trước!”

“Còn có cái tiểu cô nương mà ba năm trước đây ngươi
làm anh hùng cứu mỹ nhân kia!”



Ân oán bốn năm không phải chỉ trong nửa khắc mà ầm ĩ
hết được. Đương sự kể rất là sinh động, trên mặt biểu lộ đủ cả bảy trạng thái
tình cảm*, cứ tiếng trước cao hơn tiếng sau, những người đứng xem cũng không có
cách nào mà gia nhập vào cuộc chiến này.

(*thất tình: hỉ, nộ, ai, cụ, ái, ố, dục)

Trong lúc bọn họ đang cao giọng cãi nhau, Thư Sinh
nhiệt tình tiếp đón tiểu thư nhà họ Từ, “Hai người bọn họ nhìn qua có vẻ còn
cãi dài dài đấy, Từ tiểu thư nếu có đói bụng, không ngại thì mời động đũa trước
đi. Ừm, hai bàn này đều chưa bị động qua chút gì đâu.”

“Đa tạ Thư công tử, vậy tiểu nữ nếu từ chối thì bất
kính rồi.”

Từ tiểu thư dịu dàng cười, cúi đầu bắt đầu từ tốn nhẹ
nhàng cùng ăn. Sau khi ăn mấy miếng liền ngừng, lấy khăn tay tao nhã lau miệng,
thấy Thư Sinh nhìn nàng, hơi hơi nghiêng người nói: “Thất lễ.”

Thư Sinh vội vàng đáp lễ, “Tiểu thư đa lễ, là tại hạ
thất lễ.”

Từ tiểu thư lắc đầu, tỏ vẻ không để ý.

Thư Sinh nhìn nhìn sang bên cạnh, hai cái người kia
hình như sổ sách mới tính đến hai năm trước thôi. Thở dài một hơi, lấy ra một
quyển sách trong túi tuỳ thân của mình, nghĩ đến còn có Từ tiểu thư bên cạnh,
lại cầm thêm một quyển thơ ra.

Vì vậy ở trong gian nhã phòng, nhất thời giống như bị
phân cách cả không gian và thời gian.

Một bên thì giương cung bạt kiếm tranh cãi, bên kia
sau khi ăn xong thì bắt đầu thời gian uống trà đọc sách.

Mà sự thật chứng minh, hai cái loại hình thái này cho
dù có thể cùng tồn tại, cũng chỉ là trong thời gian ngắn.


“Từ tiểu thư, người có biết không người này hắn có tận
hai nha đầu thông phòng?”

(Nha đầu thông phòng cũng từa tựa như nha hoàn ấm
giường, dùng để thoả mãn dục vọng của nam nhân lúc cần thời cổ đại)

Đột nhiên bị hỏi như vậy, Từ tiểu thư đỏ mặt, vốn định
né tránh, lại thấy trên mặt Phạm Khinh Ba là một bộ biểu tình không
có đáp án thề không bỏ qua, đành phải kiên trì mơ hồ nói: “Ưm, đại khái là thế
đi.”

“Ha! Ngươi xem, ngay cả Từ tiểu thư là tiểu thư khuê
phòng không ra khỏi nhà đều biết đến chuyện này! Nói cách khác, người trong
khắp thiên hạ này đều nói ta là nữ nhân cùng với nam nhân đã có gia đình câu
kết làm bậy! Đẩy ta vào hoàn cảnh bất nhân bất nghĩa như thế, ngươi còn dám nói
ta?”

Ầm ĩ đến bây giờ, Chu Tử Sách ban đầu là phẫn nộ ghen
tuông đã biến thành đau đớn ưu sầu đến phát điên.

“Phạm Khinh Ba nàng nói có đạo lí một chút có được
không?! Trước khi gặp nàng, hai nha đầu kia đã tồn tại! Nhưng cho dù có bọn họ
cũng không có nghĩa là ta là nam nhân có gia đình được không! Nếu nàng sớm nói
nàng để ý chuyện bọn họ như thế, cho dù hoàn toàn không hiểu điều đó có ảnh
hưởng gì, nhưng ta cũng có thể vì nàng mà đưa bọn họ đi!”

“Tên khốn! Ngươi sẽ bội tình bạc nghĩa với bọn họ sao?
Đưa họ đi? Đưa đi đâu? Ngươi muốn hại chết bọn họ sao? Vấn đề căn bản không
phải ở bọn họ, mà là ở ngươi! Nếu như trước kia ta biết ngươi có nha hoàn thông
phòng ta căn bản sẽ không liếc mắt nhìn ngươi một cái…… đây chính là điều mà ta
để ý, mà ngươi rõ ràng lại hoàn toàn không hiểu điều đó có ý nghĩa gì, đây là
vấn đề giữa chúng ta! Vấn đề này vĩnh viễn không thể xóa nhoà!”

Từ tiểu thư sửa lại lời nói của bọn họ một chút, cố
nén thẹn thùng, nhỏ giọng nói một câu: “Kỳ thực… nam tử trưởng thành có một
hai, ừm, nha đầu thông phòng, là chuyện bình thường nha…”

“Ngươi xem!” Chu Tử Sách tìm được người ủng hộ, nhất
thời vênh váo tự đắc.

Phạm Khinh Ba hừ lạnh một tiếng, “Đúng vậy, ngươi xem,
đó chính là lí do ta nói các người là môn đăng hộ đối ông trời tác hợp đấy.”

“Phạm Khinh Ba! Nàng không cần chuyện gì cũng thêm môn
đăng hộ đối vào trước!” Chu Tử Sách lại giơ chân.

Bạn Thư Sinh nãy giờ vẫn yên lặng ngồi một bên suy
nghĩ hồi lâu đột nhiên lầm bầm lầu bầu nói lảm nhảm, “Tại hạ cũng là nam tử
trưởng thành, nhưng không có nha đầu thông phòng, chẳng lẽ tại hạ đúng là không
bình thường? Nhưng Thánh hiền chỉ nói quân tử phải có đức, cũng không nói quân
tử phải có nha đầu thông phòng nha…”

“Ngươi xem!” Phạm Khinh Ba vui vẻ ra mặt, nếu không
phải có người ngoài ở đây, nàng đã sớm chạy qua thơm hắn một cái nha! Lúc này

nàng cảm thấy lời nói của Thánh hiền thật là con mẹ nó có đạo lý!

Rất chói mắt, bộ dáng lúc nữ nhân này cười với nam
nhân khác thật sự rất chói mắt.

Chu Tử Sách không có cách nào khống chế giận chó đánh
mèo, quát Thư Sinh: “Cái tên mặt trắng này có tư cách gì mà nói chen vào!”

Thư Sinh nhàn nhạt nhìn nam nhân đang tức sùi bọt mép
trước mắt một cái, “Thật là ngượng ngùng a, tại hạ cái tên mặt trắng này là vị
hôn phu của Phạm cô nương.”

Phun! Những lời này trực tiếp làm cho bạn Phạm Khinh
Ba đang trong tình trạng hậu chiến hoàn toàn bị đánh bại, nàng một tay đẩy hắn
ra, không nhịn được cười mắng: “Đáng chết! Có người nhân lúc cháy nhà đi hôi
của như ngươi sao!”

Liếc mắt đưa tình… Ngang nhiên liếc mắt đưa tình…

Chu Tử Sách rốt cục bùng nổ dữ dội: “Nàng còn nói nàng
và hắn không có gì!!!”

“Ta cùng hắn có hay không có gì đều không liên quan
đến ngươi!”



Hay quá mà, nội dung cãi nhau lại trở về điểm ban đầu
rồi.

Từ tiểu thư ngập ngừng một chút, làm vạn phúc lễ* với
Thư Sinh nói: “Chu công tử tính cách có chút quá thẳng thắn, có một số lời nói
đều không phải có ác ý gì, hi vọng Thư công tử đừng để trong lòng.”

(*lời chào của phụ nữ thời xưa – QT bảo thế ^_^)

Thư Sinh vội vàng vái chào đáp lễ, “Không ngại không
ngại. Phạm cô nương cũng chỉ là thẳng tính, Từ tiểu thư xin thông cảm.”

Nói xong, hai người nhìn nhau, đều có cảm giác thật
quỷ dị. Tình hình này làm sao lại giống như “Hai đứa nhỏ ở trong lớp đánh nhau
làm phụ huynh hai nhà phải ra mặt giải thích”…

“Xì.”

Từ tiểu thư phì cười, phát ra tiếng cười không thục
nữ, trên mặt thoáng đỏ, cúi đầu nói: “Thất lễ.”

Thư Sinh lại phản xạ vái chào đáp lễ trả lời: “Tiểu
thư đa lễ.”

Thấy hắn câu nệ như vậy, Từ tiểu thư ngược lại lại
thấy thoải mái hơn, nàng lấy khăn gấm che miệng, ánh mắt cười đến cong cong,
“Thư công tử hiện giờ có phải suy nghĩ, may là Phạm cô nương không phải là
người đa lễ như ta phải không?”

Thư Sinh kinh ngạc nhìn nàng một cái, xem như ngầm
thừa nhận.

Từ tiểu thư đem tầm mắt chuyển qua người Chu Tử Sách
đang ở bên cạnh cãi nhau ầm ĩ mặt đỏ tai hồng, nhàn nhạt nói: “Bởi vì tiểu nữ
đã nghĩ, may mà Chu công tử không phải là người đa lễ.”

Hai người này bản thân đều là người tôn trọng lễ giáo
theo khuôn phép cũ, trong cuộc sống trước đây khó tránh khỏi có ý nghĩ muốn tìm
một nguời cùng chung chí hướng cử án tề mi tương kính như tân* đi cùng nhau
suốt cuộc đời này. Nhưng thật châm chọc là, bọn họ cũng là ngày hôm nay mới lần

đầu tiên hiểu rằng, thì ra ở cùng một người cũng luôn giữ lễ như mình là chuyện
ép buộc như vậy. Đây không biết có tính là một loại trình độ khác của Diệp Công
thích rồng** hay không?

(*cử án tề mi: nâng khay ngang mày, xuất phát từ tích
vợ của Lương Hồng thời Hậu Hán khi dâng cơm cho chồng luôn nâng khay ngang mày
– có nghĩa là vợ chồng luôn tôn trọng nhau, đây cũng là nghĩa của tương kính
như tâm – tôn trọng lẫn nhau)

(**Diệp Công thích rồng: chỉ ra vẻ yêu thích bên ngoài
(còn thực chất bên trong thì không). Do tích Diệp Công rất thích rồng, đồ vật
trong nhà đều khắc, vẽ hình rồng. Rồng thật biết được, đến thò đầu vào cửa sổ.
Diệp Công nhìn thấy sợ hãi vắt giò lên cổ bỏ chạy. Ví với trên danh nghĩa thì
yêu thích nhưng thực tế lại không như vậy)

Từ tiểu thư nhẹ nhàng nhàn nhạt nói hai câu đó, lại
làm lòng Thư Sinh chấn động mãnh liệt.

Hồi tưởng lại trước kia hoang mang đủ loại, vì sao lại
đáp không nên lời câu mà người kia hỏi hắn “Có thích hay không”, vì sao nàng có
thể dễ dàng làm đảo điên nguyên tắc của hắn, cái nhìn của hắn, vì sao biết rõ
nàng không đồng ý còn dùng mọi phương pháp muốn phụ trách, thủ đoạn gần như là
vô lại… Thì ta, tất cả cũng đều có tích cổ để chứng minh. (Min : ặc ặc, hèn chi
dùng lắm tích thế, mệt óc người dịch a =.=)

Một lời nói khiến người trong mộng bừng tỉnh.

Thì ra, tất cả đều đơn giản là vì ngay từ đầu hắn đã
nghĩ sai bản thân mình muốn gì.

Đó là lí do vì sao khi gặp được thứ mình muốn chân
chính này, phát hiện nó so với lý tưởng của mình khác nhau một trời một vực, mà
mỗi khí không khống chế được bản thân thuận theo nó, mới mê hoặc, mới mâu
thuẫn, kháng cự, lại không hiểu sao bị hấp dẫn, thậm chí cố chấp dùng lý do
“phụ trách” để giải thích những hành động không hợp lí của bản thân.

Sau khi mọi hoang mang đều dễ dàng giải quyết xong,
hết thảy mâu thuẫn không còn tồn tại nữa, trong lòng Thư Sinh kích động không
thôi, rất muốn nhanh chóng tìn người chia sẻ một phen, nói rõ một phen, người
này đương nhiên là vị đầu sỏ gây nên sự bối rối của hắn bấy lâu —— Phạm Khinh
Ba.

Hắn bỗng nhiên đứng lên, đi đến chỗ hai người đang cãi
nhau.

Lúc ấy vừa vặn đến đoạn kịch tính gay cấn của hai cái
người đang ầm ĩ kia, Phạm Khinh Ba nói từ nay về sau kết hôn tự do, không có
liên quan gì đến lẫn nhau, Chu Tử Sách bùng nổ quát lên một tiếng: “Toàn kinh
thành ai chẳng biết ngươi là người của ta, ngươi nói còn có ai dám lấy ngươi!”

“Phi!” Nàng đúng là mắt chó như mù, trước kia sao có
thể không nhìn ra trên người người này có thuộc tính mà nàng ghét nhất – tên
điên say mê chính mình!

Phạm Khinh Ba luôn luôn không chịu nổi kích động,
ngươi càng cấm chuyện gì nàng càng phải làm chuyện đó, hơn nữa loại lời nói có
tính doạ dẫm khích tướng thế này, không đáp trả lại một chút thực là vô cùng có
lỗi với trời đất chứng giám. Nàng vừa quay đầu lại, tặng cho Thư Sinh một ánh
mắt ngóng nhìn rất khó chống đỡ lại, thốt ra: “Thư Sinh, ngươi có dám cưới ta
không?”

Thư Sinh bước một bước đột nhiên dừng lại, cặp mắt từ
trước đến nay luôn sáng ngời trong sáng thoáng chốc như bị nhiễm một tầng nước
mỏng hơi lay động tràn đầy ánh sáng long lanh.

Miệng hắn mân nhẹ, tràn ra nụ cười xuân ý dào dạt, mà
sau khi cúi thấp người làm lễ, tay áo dài buông xuống, nói: “Có gì không dám?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận