Cô Nàng Hám Tiền Phiền Phức

Người nghèo khó không có quyền vui vẻ. Từ nhỏ Uông Mỹ Lệ đã biết được điều này.

Năm 6 tuổi, ba mẹ mang cô từ nhà bà ngoại về Đài Bắc, một nhà ba người cùng sống với nhau tại một ngôi nhà nhỏ trong thôn.

Được một khoảng thời gian, cô vẫn không thể thích ứng sự thay đổi này.

“Tại sao lại muốn chuyển đến Đài Bắc này?” Uông Mỹ Lệ thường hỏi mẹ, cô rất nhớ bà ngoại ở núi Vụ.

Đối diện nhà bà là vườn hoa nhà bác Lâm, hằng ngày cô và anh, chị họ chơi ở đó. Biệt thự của nhà bà ngoại rất rộng, không giống với nơi này chỉ có một căn phòng, đến cả WC cũng không có, chỉ có thể đến nhà vệ sinh công cộng, khi tắm còn phải ở phòng bếp đun nước nóng. Quan trọng nhất là, cô không biết quốc ngữ, mà người ở trong thôn này đều nói quốc ngữ. Nói chuyện giọng địa phương rất nặng thật là khó hiểu!

Mẹ vội làm hàng thủ công, không có thời gian để ý đến cô, bị hỏi nhiều liền dứt khoát rống với cô một câu :

”Nơi này mới là nhà của con! Đi đi đi, đừng quấy rầy mẹ làm việc”.

Mẹ rất bận, lúc này là người ngoài Uông Mỹ Lệ ra cũng không thích nơi này.

Cô không hiểu vì sao ba có thể mỗi ngày đánh bạc, uống rượu, nhưng mẹ lại làm việc cả ngày? Nhiều buổi tối, cô đi uống nước, nhìn thấy mẹ còn ngồi xổm trên đất bận bịu làm việc, ánh nến yếu ớt chiếu rọi ra bóng lưng thoạt nhìn thật đáng thương. Nhưng cô lại không dám đi qua, bởi vì mẹ sẽ lại mắng chửi người, chỉ cần trong nhà không có tiền, mẹ sẽ tức giận.

Mẹ thêu búp bê noel, khi cô giúp mẹ giao hàng ở công xưởng có xem qua, trong cửa kính, trên đỉnh cây thông noel còn có một con búp bê có thể sáng lên. Mẹ nói đó là thiên sứ, muốn làm được thiên sứ phải cần có súng bắn keo.

Có lần chủ nhà đến thu tiền, mẹ không có tiền để đóng, bà chủ nhà mắng mẹ rất nhiều. Khi chủ nhà đi rồi mẹ vừa làm vừa khóc. Uông Mỹ Lệ ở bên cạnh phụ giúp một tay, nước mắt của mẹ mơ hồ trước mắt, không ngờ keo dán lại chảy nhỏ giọt nóng hổi trên tay cô, thật là nóng !

Mẹ chạy nhanh đến cầm tay cô ngâm vào trong nước, chờ keo nguội lại mới lấy xuống. Mẹ khóc càng thương tâm hơn, nước mắt từng giọt, từng giọt rơi xuống tay cô. Uông Mỹ Lệ không dám khóc, tuy rằng thật sự rất đau.

Trang phục trên người thiên sứ đòi hỏi là màu cao cấp, phải dùng shin-na điều hòa pha loãng. Hương vị của shin-na rất hôi, ngửi nhiều có thể choáng váng đầu óc. Thường là mẹ ngồi làm một bên, Uông Mỹ Lệ bất tỉnh ở bên cạnh. Nếu như có mùi vị khó ngửi nhất đó chính là mùi của shin-na. Cô thầm nghĩ.

“Sao không đi ra ngoài chơi?” Có khi mẹ lại hỏi như thế.

“Không muốn! Bọn họ nói gì con nghe không hiểu”. Uông Mỹ Lệ bĩu môi nói.

“Như vậy không được, con cũng sắp vào tiểu học, làm sao có thể không nói quốc ngữ, mẹ sẽ mời con trai của nhà bác Mạnh sát vách sang dạy cho con thật tốt.”

Cứ như vậy Uông Mỹ Lệ biết được Mạnh Dật Phi. Năm đó cô bảy tuổi, anh tám tuổi .

Mạnh Dật Phi lớn hơn Uông Mỹ Lệ một lớp. Mẹ cô về sau lại bận chăm sóc em trai mới sinh, cho nên bình thường anh lôi kéo Uông Mỹ Lệ học tập tốt xấu. Mạnh Dật Phi đối với cô rất tốt, bạn bè trong thôn đều ngại Uông Mỹ Lệ khó tính nên không chơi với cô, chỉ có anh biết cô là vì nghe không hiểu quốc ngữ mới không để ý tới mọi người.

“Như thế nào?” Mạnh Dật Phi tiếp nhận túi xách của Uông Mỹ Lệ, “Vì sao lại tức giận?”

Mỗi ngày sau khi tan học, Mạnh Dật Phi luôn luôn chờ Uông Mỹ Lệ ở phòng học của anh, vóc người cô nhỏ bé nên anh sợ xen lẫn trong đám người sẽ không tìm thấy. Cô nhìn anh, mắt mở to trong suốt nói: “Bạn học cười em”.

“Cười em cái gì?” Mạnh Dật Phi cẩn thận dắt cô đi đường ít người, tránh sóng người hỗn loạn sau giờ học.

“Bọn họ nói: Mỹ Lệ, Mỹ Lệ, tên thật tầm thường!”

“Đừng để ý mấy người đó nói lung tung, em là bởi vì dáng dấp rất đẹp, cho nên mới gọi là Mỹ Lệ.”

“Thật?” Uông Mỹ Lệ ngẩng đầu, Mạnh Dật Phi tuyệt nhất rồi, cái gì cũng biết!

“Thật đó!” Nhìn cô nở nụ cười rực rỡ, Mạnh Dật Phi cũng cười theo .

Mà cô lại tin tưởng lời anh nói.

Một lần về nhà để lại túi xách, Uông Mỹ Lệ đã rón ra rón rén đi thẳng ra ngoài, mẹ bận chọn hàng hoàn toàn không có thời gian để ý tới cô.


Đằng sau thôn có một rãnh nước, đó là nơi bí mật của Mạnh Dật Phi cùng với Mỹ Lệ. Uông Mỹ Lệ đi đến trước mặt Mạnh Dật Phi, giấu hai tay ở sau lưng vui vẻ mà nói: “Anh đoán xem em mang cái gì tới đây?”

Mỗi lần ra đây Mạnh Dật Phi đều mang một ít đồ chơi cho cô bởi vì cô không có cái nào, may mắn hôm nay lại trộm được một cái đem ra.

“Là cái gì?” Mạnh Dật Phi thật ra đã thấy được, nhưng lại phối hợp cười hỏi.

“Là cái này” Uông Mỹ Lệ nâng hai tay lên.

“Anh biết đây là cái gì không?”

“Thiên Sứ” Mạnh Dật Phi biết mẹ Uông mỗi ngày đều làm cái này.

“Anh giỏi quá!” Uông Mỹ Lệ vui vẻ đưa thiên sứ lên cao, “Hôm nay cô giáo kể chuyện cổ tích, cô nói thiên sứ sẽ giúp con người hoàn thành nguyện vọng của mình, em muốn cầu nguyện với thiên sứ!” Cho nên cô đã lén lấy một thiên sứ.

“Nhưng…..” Mạnh Dật Phi có chút lo lắng, “Em đã nói với mẹ chưa, bà không tìm thấy sẽ lo lắng”. Thiên sứ này là dùng để xuất khẩu, rất mắc, lỡ như làm mất thì coi như xong.

“Không sao, chúng ta ước nguyện xong sẽ lập tức trả lại, mẹ em sẽ không biết!” Uông Mỹ Lệ cẩn thận treo thiên sứ trên một gốc cây thấp nhất ở rãnh nước, “Có thể ước 3 nguyện vọng, em ước hai điều, cho anh một!” Nói xong vỗ tay một cái, thành kính ước nguyện.

“Ba nói kinh tế sa sút, cho nên ông mới không tìm được việc làm. Em hi vọng thiên sứ phù hộ cho ba nhanh chóng tìm được việc làm, như vậy ba mới không có thời gian đánh bạc, sẽ không vì tâm tình không tốt mới đi uống rượu và đánh mẹ.

Ước nguyện thứ hai, em hi vọng thiên sứ phù hộ nhà em mau mau có tiền, em cũng không biết bao nhiêu tiền mới đủ…” Uông Mỹ Lệ cúi đầu xuống một chút, “mẹ nói chờ khi nào có tiền mới có thể mua một thiên sứ, vậy thì phù hộ chúng ta có tiền mới mua được thiên sứ, như vậy mỗi ngày em đều có thể ước nguyện.”

Cô thành tâm lạy ba lạy, sau đó đứng lên: “Đến lượt anh.”

Mạnh Dật Phi nhìn cô thật lâu, “Nếu thật sự có thiên sứ, anh hi vọng em mãi mãi vui vẻ”.

Uông Mỹ Lệ kéo tay anh, “Không được! Anh không có cúi lạy, thiên sứ sẽ không để ý tới anh, hơn nữa anh phải ước cho anh mới được.”

Đang lúc lôi kéo, ở đầu hẻm bỗng nhiên truyền tới một trận gào thét: “Đứa nhỏ đáng chết! Mày sao có thể trộm hàng của tao, mày có biết tao vì tìm con thiên sứ này mà sắp phát điên rồi hay không, người ta yêu cầu giao hàng ngay lập tức, vậy mà lại thiếu một con!”

Mẹ cầm chổi lông gà, bộ dạng tức giận khiến Uông Mỹ Lệ sợ tới mức không biết làm sao, cô trốn sau lưng Mạnh Dật Phi, ngập ngừng nói: “Không phải con…”

Khi mẹ Uông xông lên chuẩn bị đánh, Mạnh Dật Phi mở rộng hai tay bảo vệ cô, “Mẹ Uông, không phải là lỗi của Mỹ Lệ, là con lấy”. Hai mẹ con kinh ngạc nhìn cậu.

“Là thật. Bởi vì con muốn xem thiên sứ có hình dạng như thế nào, mới kêu Mỹ Lệ lén lút lấy ra cho con xem một chút…”

Mẹ Uông tức giận trừng mắt nhìn cậu, “Đây là hàng cần giao cho ông chủ, lần sau không được nghịch ngợm như vậy nữa!”

“Thực xin lỗi mẹ Uông, lần sau con không dám nữa.”

Mẹ Uông cầm lấy thiên sứ, một tay kéo Uông Mỹ Lệ đi về. Mạnh Dật Phi ngây ngô đứng ở rãnh bất đắc dĩ nhìn họ, thật may là Mỹ Lệ không bị đánh.

Trong thôn từ trước đến nay, không bí mật gì có thể giấu, hơn nữa chỉ cách một vách tường, nhà họ Uông xảy ra chuyện gì, anh đều nghe rõ ràng. Anh biết chú Uông rất ít đi làm, một khi không vui sẽ đánh vợ, mà mẹ Uông cũng chỉ có thể đánh Uông Mỹ Lệ cho hả giận. Mỗi lần nghe tiếng khóc nức nở của Uông Mỹ Lệ, anh bắt đầu hết sức đau lòng. Uông Mỹ Lệ rất sĩ diện cho nên mặc kệ mẹ đánh thế nào cô cũng chỉ biết trốn trên giường khóc thầm. Vách tường bên kia, vừa vặn là phòng của anh, ngoài yên lặng chia sẻ nỗi buồn của cô thì anh cũng không biết mở miệng an ủi như thế nào.

Mạnh Dật Phi mới đi lên cầu thang thì nhìn thấy không còn bóng người nào trên hành lang, chỉ còn lại Uông Mỹ Lệ đội thùng nước ngồi xổm ở cửa lớp học, anh vội chạy tới.

“Mỹ Lệ?”

Nhìn thấy anh, nước mắt trong hốc mắt cũng nhịn không được chảy xuống, Uông Mỹ Lệ khóc thút thít nói:

“Hôm nay cô giáo sắp xếp làm vệ sinh lớp, đến phiên em lau bảng, bọn họ nói bảng đen cần phải dùng nước lau sạch…. Em quá lùn, đứng trên ghế lau cũng không tới phía trên…. Sau đó lại lấy cây lau nhà tới lau…”

Mạnh Dật Phi cầm lấy thùng nước, đưa tay vỗ vỗ lưng của cô: "Nói từ từ, sau đó thì sao?”


“Sau đó.. cô giáo nói em ngu ngốc.. không biết điều.. nhưng em không biết em sai chỗ nào.. Cô rất tức giận, nói em là quỷ nghèo đầu thai… phạt em quỳ ở đây rồi mặc kệ mà đi về…” Uông Mỹ Lệ càng khóc càng lợi hại, “ Vì sao không thể dùng cây lau nhà để lau bảng? Các bạn ai cũng đều cười. Có phải thật như vậy không? Bởi vì em nghèo, cho nên em mới không biết biện pháp tốt?”

Hai mắt đều đỏ làm cho Mạnh Dật Phi rất lo lắng.

“Không phải như thế! Không phải như thế!” Mạnh Dật Phi ôm cô thật chặt, "Chúng ta nghèo nhưng không có nghĩa chúng ta không bằng mọi người.” Anh tức giận gân xanh hiện lên giữa trán, “Đi! Chúng ta đi tìm cô giáo của em, hỏi cô tại sao lại phạt em!”

Dắt theo Uông Mỹ Lệ, Mạnh Dật Phi chạy vào văn phòng nhanh như gió.

Cô giáo nhìn thấy bọn họ, lập tức nhíu mày: “Uông Mỹ Lệ? Không phải tôi muốn em quỳ sao?” Mải nói chuyện phiếm nên đã quên còn có một học sinh còn chưa được về nhà, nhưng mà cô tất nhiên sẽ không chịu thừa nhận.

Mạnh Dật Phi bước nhanh về phía trước, tức giận bừng bừng chỉ thẳng về phía chóp mũi của cô trách mắng: “Cô làm giáo viên kiểu gì? Lại có thể bắt một mình em ấy quỳ ở lớp sau khi tan học? Lỡ ra gặp người xấu thì phải làm sao? Lỡ như cô không nhớ ra thì phải làm sao? Chúng tôi nghèo một chút thì sẽ cản trở cô hay sao? Tại sao lại xúc phạm đến tự tôn của em ấy trước mặt cả lớp? Nếu đổi lại là con gái của cô, cô sẽ có cảm giác gì?”

“Đủ rồi!” Cô giáo thẹn quá hóa giận đứng dậy, “Em còn biết mình là học sinh sao? Tôi yêu cầu em phải xin lỗi tôi.” Phản rồi! Một học sinh nhỏ mà lại dám xúc phạm đến thầy cô.

Mạnh Dật Phi từ trong mũi hừ mạnh một tiếng: “Cô mới là người nên nói xin lỗi!”

“Em…” cô giáo tát Mạnh Dật Phi hai cái bạt tai thật mạnh, cuối cùng dưới ánh mắt lạnh lùng của cậu mới bắt đầu chột dạ lớn tiếng kêu gào để nhận được sự quan tâm của các giáo viên khác.

Cuối cùng…

Mạnh Dật Phi lại bị hai lỗi nặng, bởi vì anh khăng khăng muốn thay Uông Mỹ Lệ nhận một lỗi, sau đó được phụ huynh hai nhà dẫn về.

Ba Mạnh xuất thân là sĩ quan trưởng tức giận đến mức đem treo đứa con “bất tài” lên ra sức mà đánh. Mẹ Uông cúi đầu liên tục nói lời xin lỗi cô giáo.

Người nghèo thì sẽ không có quyền, Uông Mỹ Lệ từ nhỏ đã biết. Cô thề trong lòng rằng phải có thật nhiều tiền, mặc kệ phải trả cái giá cao như thế nào.

Lên lớp, bởi vì do lời đồn “nam sinh yêu nữ sinh” nên Uông Mỹ Lệ bắt đầu dần dần xa lánh Mạnh Dật Phi, thỉnh thoảng gặp nhau ở trên đường, hai người cũng một trước một sau mà đi về nhà, dường như càng lớn thì càng không thể như trước.

Ý định của thanh niên không đặt ở chỗ ai yêu ai, ai không yêu, ai yêu ai trước, áp lực cuộc sống vẫn nặng như cũ làm cho người ta thở không nổi.

Khi mười tuổi cô đã hiểu được, nếu nghèo là cái tội thì ba không còn là người gây nên tội. Hằng ngày ba mẹ cãi nhau, Uông Mỹ Lệ trầm lặng nhìn hết tất cả, cô biết, một ngày nào đó, chính cô sẽ rời khỏi nơi này.

Cô đi vào trong thôn thẳng qua ba cô sáu bà* (chỉ những người phụ nữ làm nghề bất chính lừa đảo. Ba cô trong đó có đạo cô, cô đồng. Sáu bà gồm bà mối, bà lang, mẹ mìn, chủ nhà chứa), cũng không để ý tới ba cô đang ngồi uống rượu trong miếu thổ địa.

“Mỹ Lệ!” Ba cô ngã tới ngã lui từ từ bước tới, “Thế nào? Không thấy ba mày à?”

Mặt cô không chút thay đổi, ngửi được mùi rượu, chân mày cũng không nhíu lại một cái, mở túi sách lấy ra một đơn đăng kí.

Một tờ giấy mỏng lập tức làm cho ông im lặng, không kiên nhẫn vẫy tay, “Đi đi! Tao không có tiền, muốn nộp tiền thì tìm mẹ mày đi.” Nói xong liền đi về chỗ ngồi.

“Mỹ Lệ hả, càng lớn càng xinh đẹp”, bà Vương, nói.

Cô quay lại cười yếu ớt. Bà Vương thường giới thiệu việc làm cho mẹ, có thể nói chuyện một chút.

“Tôi nói ông Uông sau này nên dựa vào Mỹ Lệ, có con gái xinh xắn như vậy, hai vợ chồng anh đều không lo cho nửa đời sau!” Bà Lý chanh chua nói.

Cô hừ lạnh một tiếng, không quan tâm. Ai bảo bà ta luôn trừ tiền công giặt quần áo của mẹ.

Cuối cùng cũng từ cửa thôn đi nhanh về nhà, mỗi lần như vậy đều đi qua vô số dòm ngó khiến cho người ta không thoải mái.


Bác Mạnh hiền lành đứng ở cửa ngõ kêu cô lại: “Mỹ Lệ, bác có làm bánh bao hấp, ăn chút bánh rồi về.” Làm hàng xóm nhiều năm, người nhà bác Mạnh đều gọi cô là Mỹ Lệ giống như ba mẹ.

Mẹ của Mạnh Dật Phi là người lớn mà cô thích nhất trong thôn, bác Mạnh sẽ không bàn tán nói xấu người khác, cũng sẽ không vểnh tai lên nghe lén chuyện riêng tư của hàng xóm. Khi biết mẹ cô bận làm thủ công, giặt quần áo, không có tâm tư chăm sóc cô thì cũng hay làm đồ cho cô ăn.

Uông Mỹ Lệ nở nụ cười rực rỡ đầu tiên từ khi vào thôn, “Bác Mạnh, không được đâu! Con còn phải về chăm sóc em trai!” Bởi vì mẹ luôn bận kiếm tiền cho nên sau khi tan học cô phải chăm sóc em trai.

“Ăn bánh trước, đừng để bị đói.” Bác Mạnh kéo cô vào trong nhà ngồi xuống, đưa cho cô hai cái bánh bao nóng hổi, “Ngồi xuống mà ăn, vẫn còn nóng lắm!”

Cầm lấy bánh bao, Uông Mỹ Lệ trong lòng rất cảm động.

“Bác Mạnh, con thích bác nhất!” Cô chân thành nói.

“Cô bé ngốc, không cần khách sáo với bác, bác cũng rất thích con” bà véo khuôn mặt trắng ngần của Uông Mỹ Lệ, “Bác cũng muốn có con gái xinh đẹp như con.”

Uông Mỹ Lệ ôm thân hình mập mạp của bác Mạnh, làm nũng nói: “Vậy con gọi bác Mạnh là mẹ nuôi được không?”

“Đương nhiên là được!” Bà vẫn luôn muốn có một đứa con gái, đáng tiếc cái bụng không có tiền đồ, chỉ sinh một người con trai là Mạnh Dật Phi.

“Mẹ nuôi” hai người phụ nữ vui vẻ ôm nhau.

Từ khi hiểu chuyện cho tới nay, mẹ không phải bận làm thủ công thì chính là giặt quần áo, chưa từng có một chút thời gian ôm cô, thương cô. Sự che chở của bác Mạnh khiến cho Uông Mỹ Lệ cảm thấy ấm áp.

Ở trong phòng, Mạnh Dật Phi mỉm cười nhìn họ.

Đã bao nhiêu lâu cô không cười thành thật? Anh biết cô không vui vẻ, cảm giác tự ti nghiêm trọng chuyển thành tự đại, ở trong trường Uông Mỹ Lệ luôn cô độc một mình, cô như vậy khiến cho anh cảm thấy lo lắng, không tự chủ được luôn tìm kiếm cô trong đám người.

Không biết bắt đầu từ khi nào cô không còn ở lại phòng học chờ anh về cùng nữa, cho dù có gặp nhau trên đường, cũng luôn cúi đầu làm bộ không phát hiện. Chỉ lén nhìn bóng lưng của anh.

Nếu như đây là trưởng thành thì anh tình nguyện vĩnh viễn dừng lại thời khắc hướng về thiên sứ ước nguyện.

“Muốn đăng kí sao?” Anh nghe thấy trong giọng nói của mẹ có chút lo lắng, “Mẹ con không biết có tiền hay không? Hay là như thế này, con hỏi mẹ trước, nếu như không có thì nói lại với mẹ nuôi.”

“Có được hay không?” Uông Mỹ Lệ có chút khó xử, “Mẹ Mạnh cũng là nhờ vào lương bổng nuôi gia đình, mọi người cũng có khó khăn mà…”

“Cái đó thì để nói sau, chúng ta sẽ cùng nhau nghĩ biện pháp, tiền học không nộp thì không được!”

Uông Mỹ Lệ đứng dậy đi tới cửa, “Để con xem lại một chút, mẹ nuôi, gặp lại sau”, bình thường đã làm phiền nhà bác Mạnh rất nhiều, cô thật tình không muốn nói với họ nữa….

Mạnh Dật Phi yên tĩnh ngồi trở lại trước bàn học.

Loáng thoáng, anh nghe được từ cách vách truyền đến tiếng than thở, tiếp theo là mẹ Uông thao thao bất tuyệt kể khổ. Mỹ Lệ…. Giờ này, cô chắc chắn sẽ nhíu chặt mày ngồi ngẩn người ở trên giường.

Anh nghiêng người về phía trước, để tay dán lên mặt tường. Nhà bác Uông một nhà năm người ngủ chung trên một cái giường lớn, mà sát tường là vị trí của cô.

Ở tường bên kia, Uông Mỹ Lệ ngồi dựa vào tường giống như Mạnh Dật Phi đoán. Nhà bọn họ không còn gì nữa, không giống với Mạnh Dật Phi có riêng một căn phòng. Cô bình thường làm bài tập đều đặt cái bàn thấp lên trên giường một bên làm bài tập một bên chăm sóc em trai.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, trên người mẹ cũng không còn dư tiền. Cô không khỏi cười khổ, nếu không phải bắt buộc học, mẹ nhất định sẽ khuyên cô đừng đi học làm gì.

Dựa vào tường luôn làm cho tinh thần yên tĩnh như có kì tích.

Cô ngầm hạ quyết tâm ở trong lòng, bất luận vất vả như thế nào, cô nhất định phải tiếp tục học.

Con gái xinh đẹp nhà nghèo, ngoại trừ bước chân vào hồng trần, dựa cửa bán rẻ tiếng cười để kiếm sống thì còn có thể có tiền đồ gì?

Cô tuyệt đối sẽ không cho mình sa ngã vào con đường đó.

Một ngày nào đó cô sẽ khoác áo lộng lẫy về làng dọa mọi người rơi cả kính mắt, cô muốn trở thành người có tiền nhất trong thôn.

Nghe thấy cách vách truyền tới tiếng cười thanh thúy của cô làm cho anh thấy yên tâm. Thu tay đặt trên mặt tường lại, Mạnh Dật Phi mỉm cười tưởng tượng lúm đồng tiền trên gương mặt sáng sủa của cô.

Anh đã yêu thương cô từ lâu, khi mà hai người gặp mặt lần đầu tiên.


Uông Mỹ Lệ từ nhà vệ sinh công cộng đi ra, bất ngờ lại gặp Mạnh Dật Phi.

Cô khẽ nghiêng thân mình, cúi đầu đi qua lối hẹp, trong lòng buồn bực, chẳng phải nhà bọn họ có toilet sao?

Khoảng khắc cô sắp đi qua, anh giữ chặt tay cô lại, nhanh chóng nhét cho cô một xấp tiền.

Uông Mỹ Lệ nhìn anh khó hiểu, đây là lần đầu gần gũi với anh như vậy trong mấy năm qua. Anh cao hơn rất nhiều, cũng rất đẹp trai. Trách không được ở trường các bạn nữ lại thích anh như vậy.

Năm lớp sáu Mạnh Dật Phi cao hơn cô nửa cái đầu, thân hình của hai người cũng tính là gầy vậy mà đứng sát nhau ở lối hẹp chật lại rất ngại, dường như da thịt phát ra những cảm giác khác thường.

“Anh…” Không còn là hai đứa nhỏ vô tư cùng chơi ngựa tre, cô đột nhiên cảm thấy lúng túng.

Một tay của Mạnh Dật Phi bắt lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, một tay cầm nắm tay cô, muốn cô đừng từ chối. “Mẹ anh kêu anh đưa cho em, ngày mai chính là ngày cuối cùng, trước tiên cầm lấy đi đăng ký!”.

Không tránh được bàn tay nắm giữ dịu dàng của anh, “Vậy anh…. nộp chưa?” Năm lớp sáu còn nộp phí tốt nghiệp.

“Đã nộp trước rồi, em đừng lo lắng.” Thấy cô không còn muốn cự tuyệt ý mình mà anh vẫn không buông tay ra.

Uông Mỹ Lệ không tự chủ né tránh ánh mắt chăm chú của anh, gương mặt hiện lên một chút ửng hồng. Không biết là do cô hay do anh mà ở giữa hai tay dần dần chảy ra mồ hôi, nhịp tim lẫn nhau cùng dồn dập. “Mỹ Lệ, ăn cơm!”.

Tiếng nói của mẹ phá vỡ không khí lúc đó, Uông Mỹ Lệ nhanh chóng thu tay về, lúng túng xoay người đi.

“Mỹ Lệ!” anh khẽ gọi.

Cô dừng bước cúi đầu xuống.

Mạnh Dật Phi nhìn cái ót của cô nói nhỏ: “Lên lớp sẽ bắt đầu có khóa phụ đạo, có thể về trễ, chúng ta cùng đi có vẻ sẽ an toàn, được không?”

Cô hơi gật đầu, không phát hiện được người phía sau đang cười toét miệng.

Mẹ đang chờ ở cửa, nhìn mặt cô ửng đỏ mà hoài nghi, “Con đã đi đâu? Chuẩn bị ăn cơm còn tìm không thấy con, em trai đều đã đói”.

“Con đau bụng nên đi toilet.”

“Ừ” mẹ thoải mái đáp một tiếng, “Nhanh đi lấy cơm cho em ăn. Mẹ đi xem có thể thu được một ít quần áo để giặt kiếm tiền cho con ngày mai đi nộp phí không”.

Cô đưa tiền trong tay ra, “Không cần đâu, con có rồi.”

Mẹ Uông hết sức kinh ngạc, “ Sao con có thể có tiền?”

“Là Mạnh…. Mẹ Mạnh cho chúng ta mượn trước.”

“Ừ”. Mẹ yên tâm xoay người đi về nhà, “Con có cảm ơn người ta hay không? Cả nhà bà Mạnh đối với chúng ta thật là không tệ.”

“Có rồi.” Cô đi theo mẹ vào cửa, khóe mắt liếc thấy Mạnh Dật Phi cũng đi tới nhà bọn họ, không khỏi đỏ mặt một hồi.

Mẹ Uông liên miên cằn nhằn số khổ đã trải qua mà không nhận thấy sự khác thường của cô.

Buổi tối Mạnh Dật Phi nói với mẹ Mạnh: “Đúng rồi mẹ, con mới vừa lấy tiền cho Mỹ Lệ mượn đóng học phí, đến lúc đó mẹ Uông có hỏi tới, mẹ nói là mẹ cho mượn nhé.”

“Được rồi.” Mẹ Mạnh từ trước đến nay không có để tâm cái gì, con nói như thế nào bà làm như thế nấy, “Nhưng con lấy tiền ở đâu?”

Mạnh Dật Phi nhún nhún vai, “Dù sao cũng không phải ăn trộm mà có được.”

Anh diễn vai đại ca xã hội đen mà kiếm được hai ngàn đồng. Rất đơn giản chỉ cần mặc bộ âu phục màu đen mà họ phát, vẻ mặt nghiêm trang đi theo anh em đến cửa hành lễ là được, thời gian làm việc rất ngắn nhiều lắm cũng chỉ có một tiếng.

Anh không quan tâm là “chết sớm” hay “đau mất anh tài” là ai, quan trọng là lập tức có tiền.

Dĩ nhiên, cũng sẽ có ngộ nhỡ, nếu là đại ca không tự bỏ mình mà là chết oan, như vậy có khả năng sẽ dẫn tới ác chiến. Chẳng qua, chỉ diễn ra một chút rồi ngưng!

Các anh em trong thôn nhiều lần cổ vũ anh tham gia ở tỉnh ngoài nhưng anh không muốn. Mạnh Dật Phi biết rằng mình không thể liều mạng tiền vốn của mình, bởi vì trong lòng có chút lo lắng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận