Cô Hầu Nhỏ Ngốc Nghếch Đáng Yêu

Mộc Nhiên Nhiên đi đến một quán cà phê nhỏ mang tên My Love. Nơi đây được trưng bày theo phong cách phương Tây. Những chiếc bàn gỗ như ánh lên được sự sang trọng, cuốn hút người nhìn. Xung quanh được treo những chậu hoa oải hương được nhập khẩu từ Pháp. Hương thơm nhẹ nhàng, tinh tế khiến người ta cảm thấy dễ chịu.

Mộc Nhiên Nhiên thuận tay đẩy cửa ra, bước vào quán. Một hương thơm dịu nhẹ, thanh thoát xộc vào mũi cô khiến cô dễ chịu. Người nhân viên nhìn thấy cô thì cúi đầu chào hỏi:

-" Quý khách cần dùng gì ạ? ".

Nhiên Nhiên nghe người nhân viên hỏi thì lắp bắp:

-" Dạ..... à.....ờ...... Em..... em.....muốn xin việc ạ ".

Người nhân viên nghe vậy thì nhoẻ miệng cười, đáp:

-" Vậy em theo chị sang đây để gặp quản lý nhé! ".

Nói rồi chị nhân viên bước đi để Mộc Nhiên Nhiên lủi thủi theo sau.

----------------------Tại phòng --------------------

-" Cốc Cốc ".

-" Vào đi ".

Chị nhân viên bước vào phòng, ra hiệu cho Nhiên Nhiên đi theo sau.

-" Có chuyện gì vậy Nghi Đình? ".

-" Dạ có một em gái đến đây xin việc ạ! ".

Người quản lý đẩy gọng kính, đáp:

-" Được rồi, cô ra ngoài đi ".

Chị nhân viên có tên là Nghi Đình vỗ vỗ vai Nhiên Nhiên rồi bước ra ngoài. Trong phòng giờ chỉ còn lại cô với người quản lý.

Người quản lý hỏi:

-" Em bao nhiêu tuổi?".

Nhiên Nhiên e ấp trả lời:

-" Dạ mười lăm ạ ".

Nghe vậy, anh ta gật đầu, mắt dán vào tờ giấy trên bàn:


-" Nhỏ quá. Không nhận ".

-" Không thể nhận em ạ? ". Nhiên Nhiên lo lắng hỏi.

-" Có chuyện gì sao? ".

-" À em chỉ xin.... a.....

- " Tôi nói là không nhận ". Người quản lý ngắt lời cô.

-" Hết việc của em rồi, mời ra ngoài ".

Nghe anh ta nói vậy, Nhiên Nhiên chỉ biết cúi mặt rời khỏi phòng.

Nghi Đình đang tính toán sổ sách, nhìn thấy gương mặt buồn của cô thì đoán quản lý của mình lại khó tính. Cô vỗ vỗ vai Nhiên Nhiên an ủi. Nhận được cái vỗ vai của Nghi Đình, Nhiên Nhiên chỉ cười nhẹ rồi bước ra khỏi quán.

------------------------------------------------------------

-" Aizzzzz làm sao đây. Người ta không chịu nhận mình, biết đi đâu xin bây giờ ". Nhiên Nhiên vừa đi vừa lầm bầm.

Mặt cô cứ cúi xuống đất, chân thì đá đá vài viên sỏi.

-" Không được, vì cậu chủ mình phải quyết tâm. Không được nản lòng, phải đi xin việc tiếp đây ".

Nói rồi cô nhanh chân chạy đi xung quanh.

---------------------QUÁN MÌ CAY--------------

- " Em muốn xin việc ạ ".

- " Nhìn em nhỏ quá, quán chị chỉ nhận người trưởng thành thôi em ạ ".

-" Nhưng em hứa sẽ làm tốt mọi chuyện mà, chị cho em vào làm nha".

-" Chị xin lỗi nhưng không được đâu em".

-" Vậy em cảm ơn chị ".

Nhiên Nhiên lại lủi thủi bước ra.

----------------------TRÀ SỮA----------------------

-" Chị ơi cho em xin việc ạ ".

-" Chỗ chị đủ người rồi em. Chị xin lỗi nha".

--------------QUÁN ĂN NHANH-----------------

-" Anh ơi ở đây còn tuyển người không? ".

-" Có nhưng mà anh chỉ tuyển nam thôi em".

-" Dạ........ ". Cô kéo dài giọng.

-------------------------------------------------------------

-" Sao chỗ nào cũng không nhận mình hết vậy? Ông trời thiệt là bất công mà ahuhu. Tủi thân quá ". Nhiên Nhiên đau khổ khóc.

Cô vừa đi vừa than vãn. Cô đâu biết rằng những lời nói của cô đã bị một người nghe thấy. Anh chỉ mỉm cười nhẹ rồi xoay người rời đi.

Còn Nhiên Nhiên, cô xịu mặt đi lang thang vài vòng rồi quay về bệnh viện.

------------------Bệnh viện -------------------------

-" Haizzzzzz mỏi chân quá đi mất ".

-" Em đi đâu giờ mới về ". Giọng cậu chủ cất lên khiến cô giật mình.

-" A cậu chủ, làm em giật mình. Em chỉ đi tham quan bệnh viện thôi ạ ".

-" Tham quan? ". Cậu nghi hoặc hỏi.

-" Dạ là đi tham quan ". Nhiên Nhiên gật đầu.

-" Bệnh viện có gì vui sao mà tham quan. Tôi nhớ ở đây chỉ có mỗi bệnh nhân ". Du Hạo Thần cười khẩy.

-" Dạ..... à...... ờ...... Em..... em..... đi ngắm cây cảnh ấy ạ ". Cô lắp bắp nói.


Nghe câu nói của cô, Du Hạo Thần ngước đôi mắt màu hổ phách nhìn cô. Đáy mắt vài phần tỏ ra nghi hoặc.

Thấy cậu nhìn mình, Nhiên Nhiên chớp chớp mắt ngây thơ vô số tội.

Lúc nhìn vào mắt cô, Du Hạo Thần chỉ thấy đôi mắt long lanh ngây thơ nhìn cậu. Và cậu hắng giọng:

-" Xem như tôi tin em".

Nhiên Nhiên nghe cậu nói, cười hì hì.

-" Mau chuẩn bị đồ đi, chú Lý sắp đến rồi. Đứng đó cười cái gì? ". Cậu mắng.

-" À.... dạ......dạ ". Cô cuốn quýt chạy đi soạn đồ khiến ai kia cười nhẹ một cái.

Sau khi soạn đồ xong thì chú Lý cũng vừa kịp tới, chú Lý giúp họ khiêng đồ ra xe và trở về biệt thự Du gia.

--------------------Ở biệt thự -----------------------

Du Hạo Thần một tay bó bột, lạnh lùng đi vào nhà. Nhìn thấy cậu, dì Tố Tố lo lắng hỏi:

-" Cậu chủ, cậu đã đỡ chưa. Sao lại xuất viện sớm như vậy? ".

-" Tôi không sao? Mọi chuyện ở nhà vẫn ổn chứ? ".

-" Tất cả đều ổn. Tôi đã giữ bí mật chuyện cậu bị tai nạn. Ông bà chủ không biết đâu ạ! ".

-" Ừm". Cậu gật đầu, khẽ nhìn sang hướng Nhiên Nhiên "Dì ra phụ Nhiên Nhiên mang đồ vào ".

-" Vâng thưa cậu chủ ".

Nói rồi Du Hạo Thần bước vào nhà.

---------------------------------------------------------

Cậu vừa vào đến cửa đã nghe tiếng con trai từ phòng khách vọng ra:

-" Chị Đan Đan khi nào Nhiên Nhiên về ạ! ".

Đan Đan đang chuẩn bị thức ăn cho bữa tối, nghe vậy thì đáp:

-" Chị không biết, chắc sắp về rồi á. Em ráng đợi chút nữa ".

-" Haizzzzzz ". Người đó thở dài.

Du Hạo Thần nghe giọng nói, không đoán được là của ai, cậu nhanh chân bước vào phòng khách.

Nghe tiếng bước chân, Giản Thiếu Phàm cứ tưởng là Nhiên Nhiên nên cười tươi chạy ra. Lúc nhìn thấy Du Hạo Thần, anh như hóa đá.

Du Hạo Thần cũng bất ngờ không kém:

- " Sao lại là cậu / hội trưởng? ". Hai người cùng đồng thanh.

Hai người cùng nói, cùng nhìn nhau.


Bực bội, cậu đáp:

-" Đây là nhà tôi ".

-" Tôi biết nhưng Nhiên Nhiên đâu ". Giản Thiếu Phàm hỏi.

-" Không liên quan tới cậu. Cậu đến đây làm gì? ". Du Hạo Thần nhăn mày nói.

-" Tôi đến tìm Nhiên Nhiên".

-" Nhiên Nhiên không có ở đây, cậu về nhanh đi ".

Du Hạo Thần vừa nói xong thì một thanh âm trong trẻo cất lên:

-" Oa.... Chị Đan Đan, em đói bụng quá! ".

Nghe giọng nói mè nheo của cô, Du Hạo Thần mặt tràn đầy hắc tuyến, Giản Thiếu Phàm thì bật cười. Còn chị Đan Đan thì nhào ra ôm cô.

-" Chị nhớ em quá đi Nhiên Nhiên ".

-" Em cũng nhớ chị nữa ".

Nhìn hai người, Giản Thiếu Phàm quay sang Du Hạo Thần cười châm chọc:

-" Không có ở đây vậy sao lại có giọng nói ".

Du Hạo Thần nghe anh nói, biết là anh đang châm chọc cậu nên bực mình không đáp.

Nhiên Nhiên lúc này mới để ý xung quanh, nhìn thấy Giản Thiếu Phàm, cô tròn mắt hỏi:

-" Thiếu Phàm sao cậu ở đây? ".

Giản Thiếu Phàm cười nhẹ đáp lại:

-" Mình đến để thăm cậu. Lúc sáng cậu không đi học làm mình lo ".

Nghe đến đây, Du Hạo Thần hắng giọng khiến Nhiên Nhiên nhìn sang hướng cậu chủ mình. Thấy gương mặt tràn đầy hắc tuyến của cậu, cô ngây ngô hỏi:

-" Cậu chủ, ai chọc tức cậu vậy ạ? ".

Du Hạo Thần lúc này tức đến đỏ mặt. Cô còn dám hỏi ai chọc tức cậu. Ngoài cô ra cậu đâu dễ bị người khác chọc tức. Ashhhhh Cậu không thèm đáp lời cô xoay người đi về phòng.

Nhiên Nhiên nhìn theo bóng lưng cậu rồi lắc đầu khó hiểu.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận