Cô Dâu Thứ Bảy

"Chị hai ơi!"

"Đừng sợ đừng sợ! Chị đây nè!"

Lam Như ôm lấy đứa trẻ kia vỗ về, nhưng nó chợt lảo đảo rồi ngã xuống sàn, Như Hoa vội bế nó đặt trên giường, đứa trẻ kia định chạy lại thì Vũ Hạo giơ tay ra bắt lấy nó, Như Hoa vội hét to

"Anh à đừng hại...."

Cô bỗng im lặng rồi bất ngờ, tưởng hắn ra tay với nó nên sợ hãi, ai ngờ hắn giữ nó lại rồi từ từ đặt nó ngồi trên bàn, tay phủi phủi trên người nó, cúi đầu hỏi nhỏ

"Nhóc có biết nhóc rất hư không?"

Nó cúi đầu gật gật tỏ vẻ rất hối hận

"Anh sẽ không làm em đau, em phải trả hồn vía lại cho chị em! Nghe rõ chưa?"

"Rõ ạ!"

Nó gật gật đầu rồi đưa ánh mắt sợ hãi nhìn về hướng Vũ Hạo, rồi nó lại thộp đầu xuống, hỏi nhỏ

"Anh...anh thật sẽ không làm em đau chứ?"

"Ừm..."

"Vậy...em có thể đi chưa?"


"Không được!"

"Em không thể ở đây được! Em sẽ rời xa chị hai ra, em không phiền chị ấy nữa đâu! Em chỉ muốn chơi với chị ấy thôi! Không có ý hại chị ấy đâu! Em dẫn chị ấy đi chỉ vì không muốn chị ấy cứ buồn như vậy, em sai rồi!"

Hắn xoa xoa đầu nó rồi mỉm cười hiền lành

"Nhóc không sai đâu! Trong tình cảm ai cũng ích kỷ cả, em suy nghĩ chưa chính chắn, anh không trách em! Nhưng mà tội dọa vợ anh khóc là anh không tha đâu nhé!"

Nó giật mình rồi chồm dậy xoay về phía Như Hoa mà xin lỗi lia lịa, cô xua tay rồi nói

"Không có gì đâu mà!"

"Anh à anh lại đi dọa một đứa trẻ con như vậy à?"

Cô vốn dĩ rất yếu lòng, dù cho là một hồn ma thì cũng chỉ là một đứa trẻ con, không nên làm nó sợ, cô nhíu mày với hắn, hắn nhún vai

"Bênh em mà em còn giận! Anh chịu thua!"

Hắn bế đứa trẻ lên rồi nói

"Em không thấy chị gái em còn ba à? Em dẫn nó đi thì ba nó sẽ đau lòng lắm! Em cũng biết cuộc sống của những vong hồn mà, không được như người sống, cực khổ và buồn tẻ như thế nào? Em muốn chị em giống em sao?"

"Em muốn chị ấy hạnh phúc!"

"Em bỏ hết sự thù hận đi, lúc ấy mới có thể đầu thai chuyển kiếp làm người, vất vả nhiều rồi nên từ bỏ thù hận thôi!"

"Nhưng...còn mụ ta, mụ ta chưa trả giá làm sao mà công bằng, làm sao em yên dạ?"

Hắn cúi đầu mỉm cười

"Chính vì em suy nghĩ như vậy nên mới không siêu thoát được, em ngang bướng thật, ngày mai...mọi thứ sẽ thay đổi thôi, em không tin cứ xem đi, có nhân có quả, có vay có trả, cuộc đời luôn công bằng!"

Sáng sớm ba Lam Như đã từ sân bay trở về nhà, Lam Như nằm thoi thóp trên giường, ông lao đến ôm con gái nhỏ, ông sợ mất nó vô cùng, vợ đã chết nếu con gái cũng chết thì ông sống mà làm gì nữa, ông ân hận đã không quan tâm nó nhiều

Như Hoa lặng người đi, con bé kia đã hứa sẽ rời xa Lam Như, trả nó hồn vía, không quấy rầy nó nữa, và xóa luôn phần kí ức hai đứa đã trải qua

Vũ Hạo dắt tay nó đến chùa, nơi mà mẹ nó đã trốn ở đó, nó muốn nhìn thấy bà ta lần cuối trước khi rời đi mãi mãi, vừa đến cổng chùa đã thấy bà ta đứng đó, bà ấy giống như chờ đợi nó ở đó đã lâu, bà thấy nó đến thì mỉm cười, Vũ Hạo dắt tay nó lại gần rồi nó buông tay hắn ra, từ từ bước lại gần bà ấy

"Bà...đợi tôi?"

"Gật gật"

"Mẹ...xin lỗi con! Mẹ sẽ mong con cho phép mẹ bù đắp!"


"Bà...bà...tôi...Không hận bà nữa, tôi biết bà đã chịu đau khổ rất nhiều trong thời gian qua, tôi sắp phải đi rồi! Bà không cần phải ân hận nữa, tôi sẽ không mang oán hận hay thù hằn nữa, tôi...tha thứ cho bà, bà đi đi!"

Vũ Hạo mỉm cười, hắn cứ nghĩ nó sẽ ghét bà ấy lắm, bây giờ tốt rồi, bỏ hết thù hận mới được tha thứ, mới có vé mà về cõi bồng lai

Hắn gọi khẽ

"Đi thôi!"

Nó quay lại nắm lấy tay Vũ Hạo rồi cả hai cùng đi, nó quay lại nhìn về phía bà mỉm cười vẫy tay rồi đi, cả hai biến mất trong làn sương sáng sớm, bà Lam Lam mỉm cười trong mơ, nước mắt bà rơi, bà đã chết, bà đã nhẹ lòng vì bà không còn mang nỗi đau đớn, bà chết trong mơ và trên môi nở một nụ cười mãn nguyện

Vũ Hạo dẫn nó đến một con sông, bên kia một người chèo đò già chèo qua, thấy hắn cúi đầu lễ phép

"Thiếu gia!"

"Bà đưa nó qua sông nhé! Cho nó vào nhà nào có điều kiện, nhớ chưa?"

"Dạ vâng!"

Nó buông tay hắn ra rồi bước chân xuống thuyền, quay mặt lại, gương mặt nó hiền lành vẫy tay chào hắn, rồi trong màn sương chiếc thuyền biến mất

Hắn quay về nhà, nhìn vào đôi mắt hắn lại đượm buồn, hắn thở hắt ra một hơi rồi bước vào phòng

Cô đứng nhìn ra cửa sổ, tay đặt trên khung kính, hắn nhẹ nhàng tiến lại gần một tay đặt lên eo cô, một tay đặt lên bàn tay cô trên kính, tay hắn lạnh lẽo vô cùng, cô xoay lại hắn cúi đầu chúi vào cổ cô thủ thỉ

"Vợ chồng mình...cưới nhau bao lâu rồi?"

"Em...Không nhớ nữa, sắp hai năm rồi thì phải?"

Hắn hôn lên trán cô rồi nói


"Ừ, chúng ta chưa từng hẹn hò, chưa từng chụp ảnh, chưa từng đi du lịch, chưa từng làm những điều lãng mạn như người ta! Anh muốn làm lắm! Ít ra trong đời em cũng một lần được hạnh phúc!"

Hắn nhìn vào sợi dây chuyền trên cổ cô, viên ngọc định hồn hắn mang trong người từ nhỏ, bây giờ hắn cho cô, hắn đã cãi lời mẹ, bây giờ mẹ hắn bảo phải lấy lại, nhưng nó đã là một thứ gì đó bảo vệ cô, hắn biết nếu lấy lại chắc chắn cô sẽ theo mây gió mà tan biến, như cõi hư vô, hắn không bao giờ nắm lấy được, không bao giờ nhìn thấy nữa

Nếu hắn không lấy, hắn sẽ thay cô mà tan biến, tan biến vào cõi trời, cả hai không bao giờ trùng phùng

"Vũ Hạo à! Sao vậy anh?"

"À...anh nhớ em thôi!"

Đôi mi hắn sụp xuống, hắn cố nở một nụ cười gượng gạo, hắn ôm cô, trái tim cô vẫn đập trong lồng ngực, hơi ấm cô vẫn hiện hữu, cô vẫn trước mặt hắn. Hắn muốn bảo vệ cô, muốn bảo vệ người hắn yêu nhất trên đời

Hắn đau lòng ôm cô, nói giọng run run

"Bà xã à! Anh rất yêu em, cho dù thế nào anh cũng yêu em! Em đừng quên nhé!"

"Anh sao vậy?"

"Như Hoa à? Trên đời này thứ anh hối tiếc nhất là em! Anh muốn bảo vệ nhất cũng là em! Anh không hứa hẹn gì cả, chỉ có thể cố hết sức để em được vui vẻ hạnh phúc!"

"Em chỉ hạnh phúc khi có anh thôi!"

Cô không hiểu hắn nói gì, không để ý rằng hắn nấp sau lưng cô âm thầm rơi nước mắt, âm thầm chịu đựng từng nỗi đau

Hắn ôm cô, hôn cô, hôn cô nhẹ nhàng trong buổi chiều ánh nắng tắt, hắn thấy hạnh phúc, vui vẻ, hắn sẽ rời xa cô một ngày nào đó


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận