Cô Dâu Thế Thân Hoa Phù Dung FULL


Thật ra Phù Dung đúng là tính tìm khách sạn nào đó ném Mạc Tử Thâm vào.

Nhưng không ngờ tên ma lanh này lại bắt bí cô.

Phù Dung hết cách bèn đem Mạc Tử Thâm về nhà trọ cũ của mình, dù sao nơi đó cũng chẳng có ai.

Nhà của Từ Ngưng Viên thì đương nhiên Phù Dung không có gan dám đem Mạc Tử Thâm về rồi.
“Chỗ của cô ở đây á?”
Mạc Tử Thâm bước theo Phù Dung vào trong căn nhà trọ cũ kỹ, cất giọng kinh ngạc.

Không phải cô gái này từng lại đại tiểu thư nhà giàu sao? Chẳng lẽ thật sự sa sút đến cỡ này.

Mạc Tử Thâm khó hiểu.
“Nhạc Thanh Dao, cô không lừa tôi chứ?”
“Sao? Chê cái ổ chó này của tôi à? Chê thì anh cứ đi thẳng, quẹo phải.

Khách sạn năm sao đang chờ anh đó.”
Phù Dung liếc Mạc Tử Thâm một cái, không vui mà nói.

Nếu không phải cô thật sự muốn kết thúc mọi chuyện của Mạc Tử Thâm một cách chân thật nhất thì còn lâu anh ta mới bước được vào đây.
“Cô làm gì hung dữ quá vậy? Tôi chỉ hỏi vậy thôi mà.”
Mạc Tử Thâm thấy thái độ đuổi khách đầy cương quyết của Phù Dung thì lập tức quay đầu.

Anh ta nhào vào ghế dài mà nằm xuống.

Chiếc ghế cứng ngắt, khác hẳn sô pha mềm mại mà Mạc Tử Thâm từng nằm, mặt anh ta nhăn lại.
“Mà vì sao anh biết tên tôi là Nhạc Thanh Dao?”
Phù Dung nghi ngờ nhìn Mạc Tử Thâm.

Từ lúc gặp lại trên đường lớn tới hiện tại, đây vẫn là hoài nghi lớn nhất trong lòng cô.


Chẳng lẽ Mạc Tử Thâm lại có quen biết với Nhạc Thanh Dao?
“Hử? Sao tôi lại không biết được chứ? Cô từng nộp CV ở công ty tôi mà.”
Mạc Tử Thâm lựa chọn cho mình một tư thế thoải mái nhất, nằm dài trên ghế mà đáp lời Phù Dung:
“Có gì kỳ lạ à?”
Phù Dung nhìn bộ dáng tự nhiên của Mạc Tử Thâm thì càng bực tức hơn.

Ghế dài đó là chỗ mẹ con cô thường ngồi nhất đó.

Vậy mà giờ đây bị cái tên khốn kiếp này xâm chiếm.
Nhưng câu trả lời của Mạc Tử Thâm lại khiến Phù Dung thở dài nhẹ nhõm.

Dù rằng Phù Dung không hiểu sao Mạc Tử Thâm lại có thể rảnh rỗi đến mức nhớ hết người đến phỏng vấn.

Nhưng việc anh ta không quen biết Nhạc Thanh Dao khiến cô cảm thấy yên tâm.
“Không có gì”, Phù Dung lắc đầu, “Vậy anh cứ ở đây nghỉ ngơi đi.

Khi nào đi nhớ khóa cửa lại.

Tôi về trước đây.”
“Khoan đã.”
Phù Dung vừa dứt câu, định rời đi thì giọng nói đáng ghét của Mạc Tử Thâm lại vang lên lần nữa.
“Anh muốn lật lọng?”
Phù Dung nhướng mày, ánh mắt đầy đe dọa.

Cô thề chỉ cần tên Mạc Tử Thâm này dám giở trò thì nhất định sẽ thẳng tay ném anh ta ra khỏi nhà cô.

Hừ, ân nhân quái gì đó coi như biến mất nhé.
Thế nhưng Mạc Tử Thâm lại biết điều hơn chút, anh ta không dùng thái độ cứng rắn với Phù Dung.

Mạc Tử Thâm chỉ dùng bộ mặt cực kỳ đáng thương của mình, ánh mắt cực kỳ vô hại mà nhìn Phù Dung khẽ nói:
“Tôi đói lắm.

Cô có thể làm chút gì cho tôi ăn không? Cô mà cứ bỏ đi như thế thì tôi chết thật đó.”
Giọng nói đầy thu hút, âm lượng có lên có xuống, đẩy thẳng vào lòng Phù Dung.

Trong mắt Phù Dung, Mạc Tử Thâm giờ đây không khác gì một con chó nhỏ đang xin ăn.

Phù Dung đứng người, không ngờ tổng giám đốc của DSM cũng có thể có bộ mặt này á? Mạc Tử Thâm hôm nay đúng là không cần mặt mũi gì nữa rồi.
Phù Dung gian nan suy nghĩ, ánh mắt long lanh của Mạc Tử Thâm vẫn nhìn chầm chầm vào cô một cách đầy mong đợi.

Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cũ kỹ trên tường càng khiến khung cảnh này trở nên kỳ lạ hơn.
“Được rồi, được rồi.

Tôi sẽ kiếm gì đó cho anh ăn.

Được chưa? Anh lập tức thu ngay cái bộ mặt đó lại cho tôi.”
Qua mười giây, Phù Dung cuối cùng cũng chịu đầu hàng.

Cô chỉ tay vào Mạc Tử Thâm hét lớn, sau đó vội vã chạy trốn vào trong bếp.

Phù Dung cảm thấy nếu cô khước từ yêu cầu này của Mạc Tử Thâm thì giống như cô đang ngược đãi động vật nhỏ không nơi nương tựa vậy.
Mạc Tử Thâm nhìn theo bóng dáng người con gái bỏ chạy trối chết vào trong bếp thì lập tức bật cười.
‘Cô nhóc này đúng là đáng yêu thật.’
Anh thu lại bộ dáng đáng thương của mình, ánh mắt trở nên sâu thẳm.


Mạc Tử Thâm nhìn quanh căn nhà trọ này một lần nữa.

Anh vẫn không thể nào tin tưởng nổi đây là nơi ở của tiểu thư nhà họ Nhạc.
Dù Nhạc Gia có phá sản đi chăng nữa, cô con gái duy nhất của Nhạc Liên Thành cũng không thể nào không có nổi một căn hộ bình thường.

Ánh mắt của Mạc Tử Thâm rơi vào phía bàn học nhỏ ở trong góc phòng.

Anh đứng dậy, bước đến đó quan sát.

Trên bàn là vài cuốn sách cũ kỹ về lập trình.

Bụi trên sách bám đầy.
Mạc Tử Thâm đưa tay cầm lên một quyển sách, thổi đi lớp bụi trên bề mặt.

Anh thử lật vài trang.

Các loại sách này rất khó kiếm, dù cũ nhưng đều là những tinh hoa trong giới.

Điều này có thể thấy Phù Dung rất đam mê về lĩnh vực này.
“Cạch.”
Một thứ gì đó rơi từ trong sách ra.

Mạc Tử Thâm nhíu mày, đặt quyển sách trở lại trên bàn rồi cúi xuống nhặt lấy nó.

Anh nhìn chằm chằm vào thứ ở trong tay mình, ánh mắt lóe lên tia khó hiểu.
Phù Dung đang loay hoay ở trong bếp nấu mì cho Mạc Tử Thâm, trong bụng thì thầm mắng chửi anh ta phiền phức.

Trong lúc cô đang rót nước vào tô mì giấy thì nghe tiếng gọi ở phía sau.
“Phù Dung?”
“Dạ?”
Phù Dung lơ mơ, cất tiếng đáp lời.

Nhưng sau khi đáp xong thì bàn tay đang rót nước của cô khựng lại, mặt trở nên tái mét.
Phù Dung đặt bình nước xuống mặt bếp, quay lưng lại nhìn.

Mạc Tử Thâm đang đứng cách cô khoảng năm bước chân, tựa vào thành cửa.

Trong tay anh ta đang cầm một chiếc thẻ nho nhỏ màu trắng.


Đây chẳng phải là thẻ sinh viên của cô sao?
“Ai cho phép anh chạm vào đồ của tôi hả?”
Phù Dung tức giận bước tới giật phăng chiếc thẻ trong tay của Mạc Tử Thâm lại, trừng mắt nhìn anh mà mắng.
“A… Xin lỗi.

Tôi vô thì thấy nó thôi”, Mạc Tử Thâm nhún nhún vai, tỏ ra mình vô tội.

Sau đó lại nhếch môi cười, nhìn Phù Dung đầy ý tứ:
“Thẻ sinh viên này của bạn cô để quên à? Hay là… đây là thẻ sinh viên của cô?”
Câu hỏi kèm với điệu bộ của Mạc Tử Thâm hoàn toàn khiến Phù Dung tức run người.

Cái tên xấu xa này đã biết được những gì, câu hỏi này của anh ta có ý gì chứ? Phù Dung mặc kệ.

Hiện tại cô đang cực kỳ, cực kỳ hối hận vì đã mang Mạc Tử Thâm trở về nhà trọ của mình rồi.
Trước đó Phù Dung đã dọn dẹp một lần, cất kỹ những thứ liên quan tới thân phận thật của cô trong căn nhà này.

Thế nhưng Phù Dung lại không ngờ vẫn còn sót lại tấm thẻ sinh viên nhỏ nhoi này, và lại còn bị Mạc Tử Thâm nhặt được.
“Anh đi ra khỏi nhà tôi ngay.”
Phù Dung ngẩng đầu dậy, thái độ kiên quyết.

Sau đó cô trực tiếp đẩy người của Mạc Tử Thâm đi ra khỏi phòng bếp, ra hẳn cửa nhà trọ của cô.
“Á, này! Làm sao lại đuổi tôi rồi? Tôi còn chưa được ăn mì nữa mà? Này…”
Mạc Tử Thâm bị Phù Dung dùng một lực lớn đẩy đi, luôn miệng la oai oái.

Nhưng anh cũng không dùng sức chống lại.

Mạc Tử Thâm biết Phù Dung đang tức giận.
“Tôi muốn ăn mì, muốn ăn mì…”
“Rầm”, Câu trả lời cho Mạc Tử Thâm là tiếng đập cửa thật mạnh.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận