Cô Dâu Mười Bảy Tuổi


-trời...ai đây nhỉ..có phải là Hồng Khôi tiểu thư không
Tiếng của một người ở đâu vang lên phía trước,Hồng Khôi ngước mắt lên nhìn...Khuôn mặt cô ta...một giây lát bị....biến dạng
.........
-Phương Phương...là chị sao
Sau khj bình tĩnh lại,Hồng Khôi mới lên tiếng,nhưng trong giọng nói có chút gì đó...hơi sợ
-ahahaha-Tống Phương cười,rồi ngồi xuống phía cạnh windy-không phải tôi,cô nghĩ là ai,tưởng cô đã quên tôi rồi kia chứ,thật vinh hạnh cho tôi quá-vừa nói TP vừa cầm ly rượu lên khẽ lắc đều,nhấp 1 ngụm,nhìn thẳng về phía HK đang im lặng không biết nói gì,cô ta lại mở lời nói tiếp-cô tưởng lại là 1 đại gia lắm tiền đến rước cô đi à,...-ngừng lại 1 lát,TP tiếp-...ààà....hay cô đang đợi vợ của anh Long đây đến,rồi lại dùng những chiêu quen thuộc khiến cho cô ta nhường M.Long cho cô
Nói đến đây,đáy mắt TP bừng bừng lên ngọn lửa,kể cả sự hận thù bên trong đó nữa.Sau khi lấy lại bình tĩnh,HK ngồi đúng tư thế như 1 ngôi sao,chẳng quan tâm những gì xung quanh,cô ta bật lửa đốt 1 điếu thuốc,rồi nhả ra không gian 1 làn khói trắng,2 chân vắt chéo lên nhau,tay trái chống gối,mắt nhìn thẳng vào TP mà nói
-xưa đến nay,những kẻ ngu si thì thường phải thất bại,cái giá đó chị mãi không biết hay sao,còn chị nói tôi đang đợi ai hả....hahaha-cô ta cười,ngả người vào thành sôfa nói tiếp-cũng được,1 đại gia đến rước đi thì đaxx làm sao,chiến thắng vợ của người tình thì quá tốt rồi-vưà nói vừa đưa tay lướt nhẹ qua mặt windy-đó là điều tôi đang mong muốn đây,thưa Phương Phương tỉ tỉ
-hay cho cô miệng lưỡi ngày càng trơng tru
TP nói với vẻ kinh khỉnh
-cảm ơn chị quá khen rồi,cũng chỉ là những lời bình thường của em,khj nói với những con người "tầm thường" mà thôi
HK vừa nói,ánh mắt xoáy sâu vào đôi mắt TP không còn chút sợ hãi nào,cô ta nhấn mạnh 2 chữ "tầm thường" khiến cho TP tức giận,không thể chịu nổi,2 tay nắm thành quyền lại,trên mặt có chút lạnh đj,môi mở lời lắp bắp
-c...c....o...ô...cô...
sau đó với sự chuâun bị từ trước,cô ta vẻ đắc thắng mà nói
-người như cô thì chắc chỉ luôn hi vọng thế thôi,cướp của người khác một cách trắng trợn,dù cho người đó có là ai,gái tiền mà,phải không...hahaha
Tống Phương cười 1 cách man rợ,không gian xung quanh như chỉ vang lên tiếng cười của cô ta,như 1 cuốn phim quay ngược,trong đầu HK hiện ra rất nhiều kí ức "đáng để nói" tới
Phút làm chủ khi nãy HK vừ lất lại được thì giờ còn oái ăm hơn,người như HK rất biết bất chấp thủ đoạn để đạt được mục đích...cũng giống như chuyện năm xưa
Cầm ly rượu lên,TP chuyển tư thế ngồi,nhìn xoáy vào HK mà nói tiếp
-sao,chuyện xưa đó,cô còn nhớ không,hay là đã quên rồi
-...

-aha,chắc cô không thể quên đâu nhỉ,vì đó là khoảng thời gian cô "thoát đời" và "nâng cấp nghề" mà,làm sao tôi có thể tưởng tượng 1 con người như cô mà có thể làm những chuyện bán đứng đối với người đã từng giúp cô như thế chứ...đ-ồ d-ẻ r-á-c-h
TP gằn lên từng từ,đáy mắt ánh lên ngọn lửa của lòng thù hận,càng nói càng hăng như những gì kiềm nén lâu nay lôi ra hết vậy khiến HK nãy giờ ngồi yên không nói gì cũng cáu tiết lên tiếng
-chị nói hơi quá rồi đó,cái gì mà đồ dẻ rách,chị tưởng chị thì hơn ai,cái gia đình nhà chị tốt lắm à,đáng lí nó phải tan nát từ lâu rồi,không phải do tôi,hiểu chưa
2 ả nhìn nhau,mắt trừng lên để thể hiện sự thụy uy hơn,nãy giờ windy ngồi đó uống rượu cứ như chẳng thèm quan tâm,nghe thấy cứ như có tiếng muỗi vi vu,vi vu,tức quá anh quát lên
-2 cô làm gì mà léo nhéo hoài bên tai vậy hả,đi chỗ khác mà léo nhéo
Vừa nói windy vừa xua tay như đuổi tà
Như ý thức được mục đích chính đến đây là tiếp cận windy,TP liếc xéo HK một cái rồi quay sang windy với vẻ mặt đáng thương nhứt có thẻ
-anh xem xem,con ả đó nó nãy giờ làm gì em nè
Vừa nói cô ta vừa sụt sùi,nũng nịu hòng windy quan tâm,nhưng anh cũng chẳng buồn ngó ngàng,trog lòng anh giờ đây chỉ có duy nhất hình ảnh 1 người,đó là nó.Cảm giác giờ đây trong anh chỉ là đau đớn và bất lực,anh đã có thể tin nó,nhưng...nhưng sao giờ trong anh không còn 1 chút gì đó gọi là lòng tin nữa,nó trở nên mơ hồ và khó đoán
Khi nhìn thấy những bức hình đó,anh đã định chạy ngay đến chỗ nó và N.Duy để vạc rõ trắng đen...nhưng...nhưng vừa chạy đc vài bước thì anh dừng lại,anh không thể chạy tiếp,anh như đang sợ một điều gì đó thật vô hình,anh sợ đối diện với sự thật...rằng...rằng...
Anh lại uống...uống cạn hết ly rượu vừa rót ra,uống rượu để quên sầu,nhưng sao anh càng uống lại càng thêm sầu,k thể quên đi mọi chuyện,đầu óc anh như muốn vỡ tung ra...nóng...nóng như muốn thiêu đốt mọi thứ xung quanh
-M.Long,để em cùng uống với anh
Giọng T.Phương cất lên,đúng là say say tỉnh tỉnh,như có người cùng chia sẻ nỗ niềm,windy rót và đưa ly cho cô ta
-uống...đ-i...
Cái giọng say là nhè của anh vang lên thật nhỏ trong cái không gian ồn ào đầy tiếng nhạc
H.Khôi cũng không muốn bỏ qua 1 cơ hội tốt này cho "đối thủ",coi như tối nay cô đã có duyên khj đi đến vũ trường này và bắt gặp windy đang uống rượu 1 mình.khác với T.Phương,sự tình cờ này đáng giá hơn nhiều
-em nữa
...
Thế rồi chẳng biết diễn biến thế nào,3 người cứ uống hết chai này đến chai khác,cho đến khi bar đóng cửa
hình ảnh chàng trai say khướt 2 tay khoác bên cạnh 2 cô gái bước ra về thật không có gì là lạ,nhưng đặc biệt ở đây khiến người ta chú ý đó là 2 cô nàng bên cạnh...khá xinh...và có cô gái...trông rất quen mắt
-Aha...chào cô em,cô em hôm nay đj chơi cùng bọn anh nhé

1 tên không biết từ đâu đến trước mặt 2 ả và nâng cằm HK lên mà nói(lúc này windy đang lấy xe)
-tôi k quen mấy người...cút đi
Như say nên không còn biết sợ,cô ta lên giọng quát mà k để ý xung quanh có rất nhiều người của chúng
-cá tính lắm....anh rất thích kiểu như em...cùng đi nhé
Vừa nói tên đó vừa đưa tay khoắc vai Hồng Khôi,cô ta vùng vậy nhưng không có hiệu quả gì
Còn Tống Phương thì cứ đứng đó,nhìn,cô ta nở một nụ cười nửa miệng vì kì đà đã được dẫ đj"quá tốt"
-các người làm cái trò gì thế hả,có biết tôi là ai không?
Hồng Khôi sợ hãi hét lên khi thấy xung quanh là 1 màn đêm mập mờ chút sáng,toàn là những bọn mặt mày gian sảo và hung tợn.Trong đám đó có 1 tên,có lẽ là cầm đầu tiến lại gần cô ta nói:"sao lại không biết,1 MINH TINH như cô chẳng lẽ lại không biết".Hắn nói xong là 1 tràng cười của bọn đàn em xung quanh,nhấn mạnh và nói to 2 chữ "minh tinh" như đang mỉa mai điều gì đó,cô ta lại càng hoảng sợ hơn trước những tiếng cười man rợ được cất lên rồi lại phản hồi lại phía cô lần nữa
-các người...i...mu..ô..muố...muốn gì
Hk lắp bắp
-người đẹp nghĩ bọn anh muốn gì
Hắn vừa nói cười cười nhếch lên,nâng cằm bóp má Hk khiến cô ta đã sợ lại càng sợ,dù cô ta là người như thế nào thì rốt cuộc cũng chỉ là 1 người con gái mà thôi
Hắn lại nhìn xoáy sâu vào mắt cô ta,nhích gần hơn bao nhiêu thì cô ta lại lết sâu hơn vào,nhìn bộ dạng "minh tinh" bây giờ trông đến thảm,đầu tóc rốt bù lên chứ không phải là mái tóc xoăn hạt dẻ vốn có nữa,mắt cô ta dàn dụa nước mắt,khuông mặt đầy xảo trá thường ngày giờ đây đang xanh mét,chiếc váy hồng bị lê lết dước sàn đất,...cô ta giờ đây như 1 con mồi đang bị con thú dồn vào chân tường,sợ hãi,run rẩy,nhưng không thể chống cự
Hắn càng tiến gần hơn,khóe miệng nhếch lên 1 độ cong vừa phải,2 tay giơ về phía cô ta,nhưng càng gần lại càng chậm khiến cô ta co rúm lại,đến khi nhận ra "con mồ" của mình đã không còn có thể tỏ vẻ gì nữa,hắn bất giác cười lên kinh khỉnh
-hahahaha...cô tưởng tôi sẽ làm gì cô-vừa nói hắn vừa nâng cằm HK lên,từ mắt tóe ra 1 vẻ khinh thường vô cùng,nói đoạn hắn tiếp tục-người như cô hả...chẹp chẹp...cho không tôi cũng không thèm...hahaha...
Lời nói của hắn như đụng vào lòng tự trọng của cô ta,1 người như cô ta biết bao chàng trai thèm khát,tuy là k muốn mình bị rơi vào hoàn cảnh này nhưng thực sự nói vậy là thật sự...quá đáng.Nhưng lúc này cô ta đang rơi vào thế bị động,nên không thể nói gì
-Tôi cảnh cáo cô,lần sau còn dám gần L.M.Long nữa thì đừng trách,mọi chuyện hôm nay chỉ vậy thôi,nhưng lần sau thì chưa chắc được vậy đâu,ngay cả đến "tấm thân ngọc ngà" này cũng không thể giữ được đâu
Hắn yên lặng quan sát thái độ của cô ta hồi lâu rồi tiếp tục nói,nửa khinh thường,nữa giễu cợt,"loại con gái như cô ta,có cho không tôi cũng không thèm,dơ bẩn"...
thế đấy,ngay cả đến 1 người côn đồ được coi là thấp kém,thế mà KH còn không xứng nữa...haizzhh,số phận cô ta thật "đáng thương" )

Nói rồi hắn ra hiệu cho cả toán người đi,để lại một mình HK ngồi đó,hận thù,và sợ hãi
-Đại ka,tại sao không để tụi em....cô ta,nhìn ngon cơ lắm mà
Vừa đi,1 tên dáng người cao,nhẳng người nói với tên đi đầu với vẻ tiếc rẻ.Tên đó vẫn không biểu hiện gì,2 tay đút vào túi áo,không quay sang,hắn vẫn đi gương mặt vẫn thế,nhưng môi bắt đầu mấp máy
-Con đó không ngon như bề ngoài chú tưởng đâu,quá dơ bẩn,ả không đáng để chúng ta đụng vào,vì thế anh mới chỉ cảnh cáo,còn đụng vào sao...haha...chỉ làm bẩn chúng ta thôi
-đại ka,sao lại thế ạ,em vẫn không hiểu
Tên đó lại hỏi,vẻ mặt ngu ngu đến tội
-ả là con đ.ĩ đó
Chỉ cần nói đến đây,mọi người đều như hiểu,khác với vẻ thèm muốn khi nãy,giờ đây chỉ là khinh thường...tiếc khi nãy không làm cho ả tơi bời mà thôi
...
HK ngồi đó,cái gió đêm lạnh lẽo khiến cô ta cô đơn thấy rõ,rốt cuộc cho đến bây giờ cô ta đã có gì đâu,cái kí ức "đáng nhớ" đó sao có thể quên.Hôm nay lại có người như gợi lại cái kí ức đã tưởng quên ấy,đã tưởng có thể rũ bỏ sạch sẽ ấy...nhưng không...không thể xóa sạch dấu vết được
*****
-Ba ơi,xin ba đừng bán con...con xin ba...con hứa từ nay sẽ ngoan hơn,nghe lời ba mà...huhuhu
Một cô bé khoảng 8,9 tuổi,có mái tóc ngắn đen láy,đôi mắt tuy sáng nhưng giờ đang đầm đìa nước mắt van xin.2 tay cô bám chặt lấy người đàn ông cao lớn mà cô gọi là ba để có thể hi vọng ông đổi ý mà không bán cô cho những người kia,nhưng không,dù cô có khóc thế nào,van xin thế nào,thì người đàn ông cô gọi là ba đó vẫn chẳng mảy may để ý,ông ta sẵn sàng tung ra 1 cú đá vào mặt "đứa con" của mình để tiến về những người lạ mặt gian manh kia,bỏ cô ngồi khóc cách đó dăm bước.cô đau quá,2 tay ôm lên mặt khóc,tuy thế nhưng đây vốn là chuyện đã quá bình thường cơm bữa đối với cô,khi cô sống cùng người cha suốt ngày bài bạc,rượu chè...cứ thua về là lại lấy cô ra mà oánh,tuy nhỏ tuổi,nhưng từ khi mẹ cô đi (cũng chẳng nhớ là khi nào nữa) ngày nào cô cũng phải chịu cảnh như thế.Đã có lần cô định bỏ trốn,nhưng vì cô còn quá nhỏ,nếu bỏ đi thì cô sẽ đi đâu được,và nếu bị
bắt lại...cô chỉ có nước bị đánh đến chết mà thôi.
-dạ thưa 2 vị,hàng trao,cháo múc..hjjj
Vừa nói ông ta vừa xoa xoa 2 bàn tay vào nhau
-đây,tiền của anh...từ nay đừng có bén mảng đến tìm nó,nghe chưa
Một người đàn ông thấp lùn nhưng lại béo,cảm tưởng ông này lăn còn nhanh hơn là chạy nói với ba cô
Ông ta cười hề hè,nhận lấy tiền,vừa đếm vừa nói
-ngài yên tâm đi,có tiền rồi,đã bán rồi tôi còn gặp nó làm gì nữa...hề hề...mà nó tuy nhỏ thế thôi,chứ ngài chăm sóc 1,2 năm nữa...cho lớn lên rồi thì...có khối tiền đó
Hắn vừa nói vừa nháy mắt với ông béo,rồi cả 2 cùng cười ha ha
Ông béo dắt cô về nhà,tắm rửa,thay quần áo,cho ăn uống tử tế,đối xử với cô rất tốt,làm cho cô đã những tưởng rằng cô đã có 1 gđ thứ 2 hoàn toàn hạnh phúc.vợ ông là 1 người phụ nữ nhẳng người,nói rất nhiều lời ngon ngọt với cô.Thực sự mà nói,trong ánh mắt của họ toát lên vẻ gì đó rất gian sảo,nhưng họ đối tốt với cô,nên một chút lí trí của đứa trẻ nhỏ cũng bị xóa mờ,cô chìm đắm trong cái thứ hạnh phúc gđ mà đã lâu cô k thấy có.Nhưng trong các giấc mơ của cô luôn vang lên câu nói:
"mẹ đi đây my my,mẹ không thể sống cùng ông ta được,mẹ phải đi tìm hạnh phúc cho riêng mình"
-vậy còn con thì sao...con phải làm sao

cô bé vừa nói vừa khóc
-mẹ ơi,mẹ đừng đi,đừng bỏ con lại 1 mình mẹ ơi
mặc dù cô đã van nài mẹ ở lại,khóc lóc van xin,giữ chân mẹ lại...nhưng mẹ cô vẫn đi,bỏ lại đứa con gái 8 tuổi khóc lóc van xin ở lại"
Rồi lại những câu nói của ba cô,những trận đòn roi của ba
-mày sao không chết đi,sống làm gì hả,sao không đi cùng con ****** đi
....
Tỉnh dậy,mồ hôi mồ kê đầm đìa ướt cả trán..."chỉ là mơ thôi"
*****
Thời gian cứ thế trôi đi,hạnh phúc cứ bên cô như thế,1 gia đình hạnh phúc,cô không biết ba mẹ nuôi là công việc gì.cho đến một hôm mẹ nuôi đưa cho cô 1 chiếc váy trắng rất đẹp,bảo cô mặc vào và đj cùng ông bà đến một nơi.Khi này cô đã 14 tuổi,cái tuổi bắt đầu lớn 1 chút...xinh xắn,trắng trảo,nhu mì....nói chung nhìn vào ai cũng yêu
Cô nghe lời mà không chút mảy may suy nghĩ,họ đưa cô đến một nơi chỉ toàn ánh sáng chớp nháy với tiếng nhạc xập xình inh ỏi,ở đây có đủ mọi lứa tuổi,lốn,nhỏ già trẻ...đủ cả,có những chị ăn mặc rất gợi cảm đi đi lại lại,nhảy nhót trên sân khấu nhạc kia,nhưng ai gặp ba mẹ nuôi của cô đều chào papa,mama ngọt xớt...."ba mẹ nuôi lắm con quá"
Họ đưa cô vào 1 căn phòn,chỉ có 1 người khách,1 anh chàng hơn cô khoảng 2,3 tuổi gì đó,ư rất là giàu có vì nhìn cách ăn mặc của anh ta trông rất có tiền.Cô bẽn lẽ núp sau lưng ba mẹ nuôi,ông bà đi đến,ngồi xuống ghế,kéo luôn cô xuống
Họ trao nhau những ánh nhìn khó hiểu,và rồi 2 ông bà viện cớ đi ra ngoài,...khủng khiếp...thật là khủng khiếp,chính cái lần này đã cướp đi mất đời con gái của cô.cô la hét,nhờ cứu giúp,ba mẹ nuôi đi đâu,sao họ lại không đến cứu cô...rồi sau cô cũng biết,mục đích chính họ mua cô về nuôi...trế trêu và buồn cười thay khj cô đã tưởng những người này là người tốt,nhưng thực ra họ là những chủ chứa và kinh doanh hộp đêm
Rồi từ đó về sau,cô toàn phải đến đây "làm việc",cô biết những người gọi "ba mẹ nuôi" cô là papa mama là vì sao...giấc mơ về 1 hạnh phúc chỉ vẻn vẹn có 5 năm...
Chính xác...cơ thể cô giờ đây tuy không có vết gì của những ngày đen tối đó,nhưng cái vết nhơ đó đã ăn sâu vào trong con người cô,trước những người cô từng tiếp xúc
Công việc nơi đây khiến cô va chạm nhiều,cái tính ngây thơ trong cô không còn nữa,chỉ 1 mục tiêu duy nhất là kiếm tiền mà thôi.rồi cô gặp TP,chuyện cũng không rõ như thế nào nhưng 2 người thân nhau,TP là tiể thư nhà giàu,hứa giúp cô thoát khỏi nơi này.thế nhưng thật trớ trêu,cha của TP lại là 1 gã...hóa sắc...ông ta luôn để ý tới MM,tìm mọi lí do để mua chuộc và uy hiếp cô,dù không chấp nhận thì cô cũng chỉ nước chết mà thôi,vì thế cô 1 lần nữa lại ngậm ngùi làm "người tình nhỏ" của ba bạn mình để có đổi lại cô không mất gì mà lại còn trở nên nổi tiếng,cô đổi từ cái tên my my ngây thơ thành tên HK cho xứng tầm ảnh hưởng...nhưng rồi mọi chuyện vỡ lỡ khi ông ta bị
phá sản,nợ nần chồng chất nên phải khai báo rõ ràng với bà vợ để cần giúp đỡ...nhưng vs những gì ông ta gây ra,bà ta cùng HK dọn về bên ngoại,bức ông ta đến bước đường cùng là tự tử.Từ đó trở đi TP cũng rất hận HK.còn HK thì đã quá quen với những kiểu thế này rồi
16 tuổi,là 1 người mẫu ảnh nổi tiếng với thân hình gợi cảm và khuôn mặt ưa nhìn...rất nhiều công tử con nhà quyền quý để mắt tới...trong đó có windy-đó là cái tuổi bồng bột,thích thể hiện mình là người trưởng thành...và cô cũng thích anh.nhưng sau đó vì sự nghiệp đang trên đà,cô đã bỏ lại mà ra nước ngoài tiếp tục với mong muốn sẽ đổi đời...giờ đây...giờ đây khi cô muốn quay lại thì đã quá muộn rồi,anh đã không còn thuộc về cô.Nhớ đến cái hôm cô mời bất chợt muốn làm ng mẫu cho sản phẩm mới của tập đoàn Lăng Minh,điều đó sẽ rất có lợi cho họ chứ không hề có hại,cô muốn nhân cơ hội này gần gũi anh hơn,nhưng..đáp lại thiện ý của cô chỉ là
những ánh nhìn thờ ơ,lạnh lùng,và những câu nói tàn nhẫn như cứa vào tim cô.Dù cô có khơi lại chuyện xưa,nhưng anh chỉ đáp lại 1 cách như có trách nhiệm đối với 1 đối tác,thực sự anh đã không còn yêu cô nữa sao,anh như lời anh nói..."anh chưa bao giờ yêu em,đó chỉ là tình cảm anh em mà thôi,nếu em là em gái,thì chúng ta sẽ lại vui vẻ như trước"
Không...cô không thể can tâm như thế được,anh là người đàn ông đầu tiên bước vào tim cô một cách nhanh chóng,anh là người đã không chỉ vì bên ngoài hình thức cô mà tiếp cận...cô luôn tin như thế...nhưng...."chúng ta chỉ là ình cảm anh em" sao lại làm cô đau đến thế....nước mắt cô rơi...lẽ nèo...lẽ nào cô phải từ bỏ anh hay sao,lẽ nào cô về đây là vô ích sao...lẽ nào cô phải từ bỏ anh sao
Nhưng tim cô thì còn yêu anh lắm,cô không biết làm cách nào để có thể khiến nó không nhớ về anh cả...cô phải làm sao đây
....
HK lê bước đi trên con hẻm vắng đó,cái bóng cô cũng có lúc vật vờ,cô đơn đến thế sao.ngay đến bọn đường phố mà còn khinh thường cô thế,chẳng trách Minh Long không hề ngó ngàyng tới cô.nếu...nếu anh ấy biết về sự thật trước kia của cô thì sao...chắc chắn anh ấy sẽ ghê tởm cô mất...không...không...cô không muốn thế...lẽ nào...lẽ nào cho đến giờ phút này...cô đành từ bỏ mục đích của mình sao


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận