Cô Dâu Bị Đánh Tráo Của Tổng Tài


“Khi nào về nhà gặp cha mẹ anh?”

An Nhiên đang ăn dở chừng thì nhớ ra chuyện hệ trọng, vội ngừng đũa.

Tống Thành còn chưa kịp trả lời thì Cá Chép đã từ xa chạy lại, trên tay ôm lấy một hộp giấy rất lớn, thiết kế trang nhã, bên ngoài buộc nơ màu nhạt xinh đẹp.



“Mẹ ơi! Quà cho mẹ này!”

Thân hình mũm mĩm như cây nấp nhỏ lạch bạch chạy dưới tán lá lao xao, đội cái hộp quà lắc lư nom đến là đáng yêu!

“Con yêu!” An Nhiên ôm chầm lấy con trai, hít hà hôn lấy hôn để mái tóc đen mượt của nó.

Xa cách bao ngày, đến khi gặp lại cũng không được ôm con ngủ mà phải ôm cái người kia, An Nhiên thèm hơi con vô cùng.



Cá Chép được mẹ ôm ngồi lên đùi, vui sướng khoe: “Ông Nhĩ bảo cái này bố mua cho mẹ.

Mẹ mở quà đi.”

Nhìn lướt qua logo của thương hiệu xa xỉ in trên cái hộp cũng đủ đoán được món quà này là thứ gì.



Chắc chắn Tống Thành đặt quần áo mới cho cô để đi gặp bố mẹ chồng rồi.



Thấy mẹ nhìn chằm chằm cái hộp rồi nghĩ ngợi, Cá Chép vội vàng bổ sung: “Con cũng có quà cho mẹ!”

Vừa nói, nó vừa mở vạt áo ra, lấy ra hai bông hoa, đưa cho An Nhiên một bông.

Bông còn lại, nó quay ra đưa cho Tống Thành.

Hắn lần đầu được hưởng thụ cảm giác một gia đình nhỏ quây quần, trong lòng vui vẻ, lập tức nâng bông hoa bẹp dí lên hít hít ngửi ngửi, không tiếc lời khen: “Thơm lắm!”

Cá Chép cười toét miệng: “Con xin ông bảo vệ, ông hái cho con đấy.”

Trong lòng An Nhiên mật ngọt tràn đầy.

Con trai khỏe mạnh, thông minh lại biết quan tâm đến cha mẹ, chồng yêu vợ thương con lại đẹp trai, thành đạt, giàu có.

Cô cảm thấy hình như mình đang được số phận ưu ái quá mức rồi.




Cả nhà cùng nhau chuyện trò một hồi, đúng hình ảnh gia đình hạnh phúc.



Đột nhiên, Hà Văn Nhĩ đi tới, nói nhỏ bên tai Tống Thành một câu, hắn nghe xong liền cau mày, nói: “Kệ cô ta, tiếp tục theo dõi sát sao.”

“Nhưng cô Vũ Như… Hà Văn Nhĩ cảm thấy hành tung của Nguyễn Vũ Như không ổn lắm nhưng Tống Thành đã ngắt lời.



“Tôi không muốn nhắc lại lần hai.“ Hắn lạnh lùng hạ lệnh.

Hà Văn Nhĩ lập tức vâng dạ rút lui.

Cá Chép không khỏi kinh ngạc: “Bố ơi, cô Vũ Như làm sao ạ?”

Cái tên đó khiến An Nhiên thoáng giật mình: “Con biết cô Vũ Như?”

Thằng bé gật đầu, lập tức tủi thân nói: “Vì sao mẹ là em gái của cô Vũ Như mà cô ấy lại không thương mẹ? Nếu mẹ sinh em gái cho con, con sẽ rất yêu em.”

An Nhiên thở dài: “Có lẽ là vì… không cùng một mẹ đẻ ra chăng?”

“Tức là sao ạ?“ Thằng bé tròn mắt.



“Tức là… Thế này nhé…“ An Nhiên nghĩ nghĩ một chút, sau đó tìm được cách để lí giải thật dễ hiểu.

“Ví dụ như mẹ với bố sinh một em gái.

Sau đó bố mẹ cãi nhau, hai người ly dị, bố đi lấy vợ mới.

Vợ mới sinh một em bé khác.

Hai em bé đó gọi là cùng bố khác mẹ.”

Rầm!

Tống Thành đặt cốc nước lên bàn, mạnh tay đến nỗi mặt bàn rung chuyển.

Sắc mặt vừa tươi tỉnh được ít lâu của hắn lập tức tối sầm.



Giống như tâm linh tương thông, Cá Chép vội vàng chồm lên, hai bàn tay bé xíu bịt miệng mẹ nó lại: “Không được nói ly dị.

Bập bập xí xóa!”

Đúng là nhóc con khôn ngoan, biết ai là kẻ mạnh để ôm đùi.

An Nhiên lườm nó một cái, cô còn chưa hỏi vì sao nó biết Vũ Như đâu! Còn dám bịt miệng cô.



Cá Chép thấy mẹ sắp sửa đá đít nó rồi, lập tức ôm cổ mẹ làm nũng: “Mẹ ơi, bố tốt lắm.

Mình nuôi bố trong nhà mãi mãi đi.

Mẹ đừng đuổi bố đi.”

An Nhiên suýt thì phì cười, “ông bố được nuôi” lập tức tươi hẳn sắc mặt, nói hùa: “Đúng đấy.

Nuôi bố sẽ rất có lợi.

Bố sẽ chơi với con, lại chơi cả với mẹ.”

Khi nói đến tiếng “chơi” hắn còn cố ý nhấn mạnh đầy ám chỉ làm An Nhiên ngượng chín người.

Ai thèm chơi với hắn!

Nhưng con trai ngây thơ lại vỗ tay hoan hô hết lời.



An Nhiên biết mình cãi không lại hai kẻ mồm mép kia, cô cúi xuống mở cái hộp ra xem, không quên lẩm bẩm: “Váy mặc để tới thăm cha mẹ anh sao?”

Tống Thành gật đầu.

Cá Chép cũng tò mò ngó vào, vừa thấy màu sắc chiếc váy giống hệt màu của mấy món đồ trang trí trên giá sách nhà Hạ Cẩm, lập tức hiểu ra: “Mẹ đến nhà bà nội ạ? Hay là… mẹ đừng đi.

Bà nghiêm khắc lắm”


Hai vợ chồng thấy con trai nói vậy thì nhìn nhau.



Con trẻ có cái nhìn của con trẻ, nhưng mới ba tuổi đã biết dặn mẹ phải cẩn thận bà mẹ chồng thì con trai cô đúng là số một rồi!

“Được rồi, mẹ biết rồi“ Cô đóng nắp hộp lại, mỉm cười.



Thế là Cá Chép tinh khôn lại tranh thủ dụ dỗ, đòi mẹ đưa đi sở thú chơi.

An Nhiên nghe nó nói mà nghẹn ngào: “Hồi trước, lúc mẹ đi làm, mẹ bảo ở nhà ngoan rồi mẹ cho con đi sở thú.

Thế mà mẹ đi lâu ơi là ^ lâu.”

Cái lỗi này chính là tại ông bố trời đánh kia của con đói Tống Thành thấy vợ lườm một cái, vội vàng xuất ví tháp tùng vợ con đi đến Thủ Lệ.



Cá Chép sung sướng chạy tung tăng khắp nơi.

Tới chuồng thú nào cũng loăng quăng, tò mò ngó nghến.



An Nhiên chạy theo nó cũng đủ mệt.

Cuối cùng, vẫn là Tống Thành ra tay.

Hắn ra quy định cho thằng bé, bắt không được đi xa bố quá mười bước chân.



An Nhiên được thảnh thơi ngồi nghỉ.

Nhưng chẳng hiểu hóng gió một lúc thế nào, đến khi gặp lại chồng con mình, thấy con trai đang tí tởn cho voi ăn.

Còn chồng cô thì ngược lại, có người chạy tới đòi cho voi của hắn ăn, cô bực mình hết sức.



Cô gái kia có mái tóc ngắn kiểu trẻ trung, mặc áo phông trắng, đi giày thể thao, vai đeo ba lô, phong cách hệt như một cô sinh viên trẻ trung, nhiệt huyết.



Có vẻ như Tống Thành và cô ta có quen biết, hai người ngồi nói chuyện một lúc.

An Nhiên quả thực không muốn nghe lén, nhưng cô lại không muốn đi ra phá hỏng bầu không khí tốt đẹp kia.

Cho nên cô đành đứng một góc phía xa, tự gặm nhấm cảm giác khó chịu cho qua ngày.



“Tốt nhất anh hãy tới vào buổi đêm cuối tuần sau”

Cô gái kia nói“Dự báo thời tiết nói lúc đó trời đẹp, chúng ta dễ hoạt động hơn”

Hoạt động ban đêm?


An Nhiên sửng sốt kinh ngạc, quên cả suy nghĩ, vộ chạy tới: “Chồng, người quen của anh hả?”

Cô gái ki nghe tiếng gọi lên, vừa nhìn thấy An Nhiên đang bừng bừng tức giận vội xua tay: “Không, chúng tôi mới gặp nhau lần đầu.”

Mới lần đầu đã hẹn nhau đi chơi đêm rồi.

An Nhiên cười môt tiếng: “Nếu lúc nãy tôi nghe không nhầm thì cô đang tính hẹn với chồng tôi phải không?”

Cô gái kia không ngờ lại gật đầu thẳng thắn thừa nhận.

Chỉ có Tống Thành từ đầu chí cuối không nói gì, cứ để mặc hai người giao tiếp.



An Nhiên giận lắm, đuổi người thế nào cũng không được.

Tính cô lại không thô lỗ được giống Nguyễn Vũ Như, nói gần nói xa mãi mà đối phương vẫn trơ ra.

Cuối cùng, cô đành lấy hết sức mình, liều mạng kéo tay Tống Thành đi nơi khác.



Hắn thấy cô gấp gáp, trong lòng ấm áp vô cùng.



Rốt cuộc cũng có ngày cô sợ hắn bị người khác câu đi mất.

Nhìn bộ dạng vừa lo, vừa giận lại ngượng ngùng không dám nổi giận của cô, hắn lại càng thích thú, cứ thế để mặc cô lôi kéo một hồi.



Hóa ra cảm giác được vợ ghen sung sướng thế này.

Tống Thành hỉ hả hài lòng, cứ thế tủm tỉm mãi.



Đến khi An Nhiên tức quá, cắn hắn một cái vào bắp tay, Tống Thành vẫn không chiu nói thêm điều gì.




.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận