Cỏ Dại Trong Gió FULL


Sáu giờ mười lăm phút.
- Con nhỏ Yến Nhi đó sao giờ này vẫn chưa thấy mặt.

Không phải ngủ quên rồi đấy chứ? - Đình Dương nhìn về phía cổng trường khẽ thở hắt.

Cậu lại quay ra nhìn cửa lớp vẫn im lìm đành thong thả ra ghế đá cạnh hồ ngồi đợi.
"Do mình đến sớm quá rồi."
Sáng sớm nay bầu trời trong xanh, cảm giác thật dễ chịu.

Những giọt sương vẫn còn đọng trên lá lấp lánh dưới ánh nắng buổi sáng.

Yến Nhi vừa đạp xe vừa ngân nga hát.

Gió thổi nhẹ, khẽ đung đưa làn tóc đen tuyền bay theo gió.

Gần đến trường bỗng nhận ra bóng dáng ai đó đi bộ.

Những tia nắng tinh nghịch rơi trên vai của người đó khiến cậu càng thêm tỏa sáng.

Yến Nhi vẫy tay gọi.
- Nhật Minh.

Nhà cậu gần đây sao?
- Ừ, cũng ngay đây thôi.

Sao nay cậu đi sớm vậy? - Nhật Minh thoáng ngạc nhiên, trừ lần mưa hôm đó cậu chưa bao giờ thấy Yến Nhi đi sớm nếu không nói là ngàn lần xém muộn học.
- Bữa nay bàn tôi trực nhật nên đến sớm chút, nếu đến trễ chắc không sống yên ổn với tên hắc ám Đình Dương.

- Nghĩ đến Đình Dương cô vừa thấy ớn lạnh vừa thấy đáng ghét.


Hàng lông mày khẽ nhíu lại.
- Thì ra là vậy!
- Cậu lên xe đi.

Tôi đèo, hihi.
- Cậu ngồi phía sau đi.

- Nhật Minh khẽ mỉm cười đỡ lấy chiếc xe từ tay cô.
Yến Nhi ngồi trên yên sau của xe đạp, gió thổi vào vạt áo của Nhật Minh phảng phất mùi hương nhè nhẹ trong không khí.

Một nụ cười khẽ nở trên môi cô, có chút mê mẩn xâm chiếm đầu óc: "Aiza..

mi thật là biến thái Yến Nhi à!"
Cả hai chả mấy chốc đã đến cổng trường.

Yến Nhi ngó quanh sân trường lác đác có vài người, cũng không thấy Đình Dương đâu.

Cô đắc ý reo lên:
- Xem ra cái tên hắc ám kia vẫn chưa đến.

Lúc nãy còn thấy có chút áy náy.

Có vẻ nghĩ hơi nhiều rồi.
- Cậu đang nói ai? Ai là tên hắc ám? - Đình Dương từ đâu đến đứng ngay sau cô.

Khoanh tay dựa vào tường khẽ đưa mắt lên nhìn Yến Nhi rồi liếc sang bên cạnh thấy Nhật Minh có chút khó chịu.
Yến Nhi giật thót mình giống như một tên trộm bị bắt ngay tại trận.
- Ha..

ha..

đâu nói ai đâu.

- Nói xong Yến Nhi lon ton luổn đi.

Hai anh bạn lững thững theo sau y như hai chàng vệ sĩ.

Thân hình của hai người cao lớn, nổi bật.

Đứng cạnh cô không khác gì hai cái cột điện và hàng rào nhỏ bé.
Mỗi lần đến phiên bàn nào trực nhật đều phải đến sớm quét lớp, kê bàn, lau bảng.

Công việc cũng khá đơn giản.

Cất cặp xong xuôi Yến Nhi xắn tay áo chuẩn bị công cuộc lau dọn.

Quay qua thấy Đình Dương đang cầm cái xô, cô liền lật đật chạy đến.
- Cậu không phụ tôi dọn, tính xách chiếc xô đó đi đâu?
- Ý cậu muốn xách nước tưới cây trước cửa lớp? - Đình Dương đưa mắt xuống nhìn Yến Nhi.

Ánh mắt nâu vẫn lạnh lùng nhưng xen vào đó ý khó hiểu.
Yến Nhi không nghĩ là trực nhật còn phải tưới cây nữa.


Cô lắc đầu nguầy nguậy chạy biến vào lớp.

Vừa quét lớp vừa lẩm bẩm than.
"Ngày nào cũng có bàn trực nhật vậy mà đến hôm sau lại thấy một đống rác ngút ngàn.

Cái lớp mà như nhà máy sản xuất rác."
Yến Nhi ngó ra ngoài cửa lớp, thấy Nhật Minh đang đứng tựa người vào lan can trên tay cầm quyển sách.

Có vẻ như cậu ấy rất thích đọc sách.
Quét lớp xong Yến Nhi vận dụng tối đa chiều cao khiêm tốn của mình nhảy lên xóa bảng.

Nhưng trớ trêu thay có cố thế nào cũng không với tới phía trên của bảng.

Sau một hồi nhảy lên nhảy xuống khá mệt cô quyết không chịu thua kéo cái ghế của giáo viên leo lên.

Vừa đứng lên được, chiếc ghế chóng chánh đổ xuống sàn.
*Bịch*
Yến Nhi nhắm tịt mắt lại.

Nhưng lạ nỗi cô không cảm nhận thấy đau.

Cô hé mắt ra, chình ình trước mắt là khuôn mặt đen như đít nồi của Đình Dương.

Hai người đang trong tư thế kẻ trên người dưới.

Nhịp tim đập dồn dập từng nhịp khiến khuôn mặt cô dần dần nóng lên.
Đột nhiên sinh vật bên dưới mở miệng, thanh âm trầm vang lên:
- Đứng dậy! Gãy lưng tôi rồi, nhìn mỏng manh mà nặng muốn chết.
Lúc này mới ý thức được vấn đề, cô bật dậy theo phản xạ.
*Cốpppppppp*
Lúc Yến Nhi đứng lên Đình Dương thấy rõ mép bàn chìa ra nhưng không kịp kéo cô lại.
- Hức..

hức..

- Yến Nhi ấm ức khóc, không phải vì muốn khóc mà đau quá nên tuyến lệ tự chảy.
Đình Dương bật dậy đỡ cô:
- Lần sau nếu không với tới thì gọi tôi.


Đừng có cố.
Đình Dương im lặng ngắm nhìn khuôn mặt xinh xắn đang rơi lệ khẽ xoa đầu.
- Bớt đau chưa?
- Bớt đau cái đầu cậu ấy..

hức..

hức..

Cậu thử xem.

- Cô nâng đôi mắt đẫm nước chu miệng lên bất mãn.
Đình Dương bước ra khỏi lớp đi về phía phòng y tế.

Một lúc sau quay lại trên tay cầm lọ dầu chậm rãi ngồi xuống bên cạnh Yến Nhi.
- Quay đầu qua đây coi xem có bị ngốc đi không.
- Có cậu bị ngốc đi ấy.
Đình Dương vạch tóc cô ra quả nhiên u một cục to như quả trứng.

Lấy ít dầu xoa lên.
- Đau..

cậu không thể nào nhẹ nhàng hơn với con gái được à? - Yến Nhi phồng má lườm.
- Có giỏi tự làm lấy đi.
Yến Nhi bĩu môi khinh bỉ che dấu đi sự ngại ngùng.

Thoáng nở nụ cười.
Đình Dương nhìn Yến Nhi đang cười ngây ngốc liền quay đi chỗ khác né tránh ánh nhìn: "Đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt trong veo như vậy.".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận