Cô Bé Lọ Lem Và Hoàng Thái Tử

“Tố Tâm!”
Doãn Chính Hào nắm tay bà, trầm trọng nói, “Anh đã có nghĩ qua , Ôn Hinh là con gái của em gả cho Thiên Kình là lựa chọn tốt nhất!”

Ở lại nhà họ Doãn, ở lại bên cạnh Ôn Tố Tâm, trở thành người chân chính của nhà họ Doãn!

Cái ý nghĩ này đột nhiên hiện ra ở trong đầu của hắn nhưng làm cho hắn có chút kích động.

“Cũng bởi vì nó là con gái của em,em có quyền quyết định cuộc sống của nó, em không thể gả con nó cho Thiên Kình .”

Ôn Tố Tâm vẻ
mặt kiên định, thái độ dịu dàng cầu khẩn, “Chính Hào,em trước đây cũng
không có cầu anh chuyện gì, lúc này đây, anh nhất định phải đáp ứng em.”

“Thiên Kình
so với Hinh nhi lớn hơn rất nhiều,bọn họ không thích hợp, em cũng biết
Thiên Kình từng có đàn bà khác ở bên ngoài,em không thể để cho Hinh nhi
và hắn ở chung một chỗ…”

Trong lòng

của Ôn Tố Tâm do dự,bất an,việc này căn bản là một đoạn lệch lạc,bi
kịch bắt đầu phát sinh từ lúc trước,cô nhất định phải ngăn bi kịch này
lập lại lần nửa.

“Hinh nhi còn nhỏ, con bé còn có cuộc sống mới, cho con nó xuất ngoại học hỏi thêm
kiến thức,con nói theo em sau này sẽ sung sướng hơn…”

“Chính Hào, anh có thể hiểu trái tim của em sao?Coi như hiểu cho nổi lòng của em, chấp nhận ý kiến của em đi…”

Từng câu từng chữ của Ôn Tố Tâm đã hòa vào trong lòng của Doãn Chính Hào làm hắn cảm thấy đau đớn.

Không tiếng động trầm mặc, trong lòng hắn đã có quyết định.

Ôn Hinh từ
trong phòng học đi qua thao trường,liền nhìn thấy Triển Dương ở rất xa
vui vẻ cùng một đám học sinh Thượng Phong chơi bóng rỗ.

Cô tự giác đi về phía hắn, Triển Dương vừa mới quăng thêm một quả, sau đó xung quanh
một trận vang dội tiếng huýt gió và tiếng vỗ tay.

“Anh xuất
viện rồi sao? Vết thương đã lành chưa?” Ôn Hinh đứng ở trước mặt
hắn,chọc chọc vào đầu của hắn, Triển Dương cũng không tránh, qua loa lau mồ hôi trên mặt, không trả lời vấn đề của cô, chỉ là dùng ánh mắt thâm
thúy nhìn Ôn Hinh, “Nghe nói em muốn đính hôn?”

Ôn Hinh gật đầu, không thể phủ nhận.

Là Kiều Lâm nói cho hắn biết sao?

Triển Dương
đột nhiên cười tự giễu hai tiếng, sau đó một tay đặt lên vai, nghiêm túc hỏi cô, “Hinh nhi, em là bởi vì Doãn Thiên Kình mới cự tuyệt anh sao?”

Ôn Hinh tiếp tục gật đầu, không chần chờ, chậm rãi cúi đầu xuống.


“Nếu như là
hắn, anh không ý kiến, anh biết hắn là người tốt!” Triển Dương đặt ở
trên vai hơi dùng sức Ôn Hinh có thể cảm giác được, chỉ là không đợi cô
nhìn thấy trong mắt của hắn chợt lóe lên bi thương, hắn đã buông tay ra
sau đó nói nói với cô, “Anh chúc em hạnh phúc!”

Ôn Hinh nhìn
thân ảnh hắn cao lớn một lần nữa lẩn vào vào trong đám người, trước sau
như một nở nụ cười thế nhưng cô biết, từ giờ khắc này, bọn họ không trở
về như lúc trước được!

Không phải hắn không tốt, mà là hắn không phải người kia của cô!

Cảnh này vừa
vặn bị tất cả người khóa thể dục của Doãn Vân Tuyên nhìn thấy, cô giống
như công chúa đứng phía sau nhìn, đem ánh mắt căm hận tập trung trên
người Ôn Hinh.

“Này Ôn Hinh thật không đơn giản, ngay cả Triển công tử cũng cự tuyệt, nhất định là câu được con cá lớn hơn rồi.”

“Vân Tuyên,
cô biết không, tối hôm qua mình còn đã gặp cô từ xe của hoàng thái tử

xuống, sau đó lại cùng anh của cô ôm chặt đến không có khe hở, tôi còn
nhìn thấy anh của cô mặc quần áo lại cho cô ấy mới trở về!”

Bên cạnh hai cô gái líu ríu bàn luận.Gương mặt xinh đẹp của Doãn Vân Tuyên đã tức giận hắng giọng.

“Tất cả các cô im miệng cho tôi!”

Cô u oán ở sau lưng liếc Ôn Hinh, sau đó vênh váo tự đắc rời khỏi.

Doãn Vân Tuyên bị chọc tức lúc nhận được điện thoại Mạc Tư Tước thì hoàn toàn bộc phát.

“Anh không đi tìm em thì đừng tới tìm anh! Đừng vọng tưởng anh nuông chiều mà kiêu căng,em biết hậu quả thế nào mà !”

Mạc Tư Tước
hoàn toàn không để cho cô cơ hội có nói chuyện, chỉ là ngắn gọn truyền đạt mệnh lệnh, thoáng cái đem Doãn Vân Tuyên đánh vào địa ngục.

Cô lúc đó cằm điện thoại di động quăng xúông đất, sau đó không vào phòng học nhìn
chằm chằm thầy giáo và các học sinh khác, rồi cứ như vậy đi ra ngoài.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận