Cô Bé Lọ Lem Và Hoàng Thái Tử

Ôn Hinh…” Mạc Tư Tước nhanh tay lẹ mắt
ngăn cản cô,sau đó tay cánh tay nhanh chóng trói hông của cô lại, miệng
có chút bất mãn, “Làm gì mỗi lần nhìn thấy tôi đều bỏ chạy?”

“Anh không đuổi theo tôi chạy làm gì?”
Ôn Hinh trừng mắt nhìn thẳng hắn,người đàn ông này có lầm hay không
a,tình nhân của hắn còn đứng ở bên cạnh còn qua đây đuổi theo cô là có ý gì?

Ôn Hinh muốn hất tay của hắn ra, Mạc Tư Tước cầm lấy cổ tay của cô làm thế nào cũng không chịu buông ra, vẻ mặt còn cười vui vẻ.

“Người đàn ông của cô thua vì thế tôi
muốn hôn cô một cái…” Mạc Tư Tước một tay ôm eo của cô còn tay kia đột
nhiên đưa về phía mặt của cô, khuôn mặt Ôn Hinh vốn trắng nõn đột nhiên
đỏ lên, người đàn ông này có biết xấu hổ hay không a?

“Anh ta thua,anh tại sao muốn hôn tôi?” Ôn Hinh không quan tâm đến hình tượng nhìn hắn quát, “Anh hôn anh ta đi a…”


“Cô đang nói giỡn sao?” Mạc Tư Tước xuy
chê cười một tiếng, ngón tay đã chạm tới da thịt nhẵn nhụi của cô,loại
cảm giác này làm cho hắn lưu luyến khó quên, thân thể hắn dán lên trên
người cô,còn cười xấu xa nói, “Tôi và hắn cá chính là cô!”

“… Hôn!”

“Đồ khốn!” Ôn Hinh tức giận dùng chân
đạp hắn, Mạc Tư Tước sớm đoán trước, hai chân rất nhanh hiện lên sau đó
kẹp lấy chân của cô, hai người trình lên tư thế ôm cùng một chỗ, phổi
của Ôn Hinh muốn nổ tung.

“A, thái tử gia, trước đó việc cá cược
này cũng không được Hinh nhi đồng ý, này… Hay là thôi đi!” Triển Dương
chậm chạp chạy đến đây ngăn cản,cố hết sức kéo Ôn Hinh đang nằm gọn
trong lòng Mạc Tư Tước ra, Trần Tư Dao cũng khẩn trương đi tới bên cạnh
hắn.

Ba ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm Mạc
Tư Tước giống như nhìn quái vật, Mạc Tư Tước chẳng những không cảm thấy
xấu hổ hơn nữa khóe miệng còn lộ nụ cười tà mị.

“Tôi và Ôn tiểu thư chỉ đùa một chút mà
thôi…” Mạc Tư Tước nhấc môi nhẹ thở ra , sau đó lấy lại phong độ nói,
“Không nên khẩn trương như vậy,tôi không miễn cưỡng phụ nữ!”

Hắn nói rồi ôm Trần Tư Dao đi khỏi,Ôn Hinh nhìn thấy hắn đưa lưng về phía bọn họ phất tay, lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm.


“Triển tiên sinh,chi phí của ngài Mạc
tiên sinh đã giúp ngài trả đầy đủ !”Lúc Triển Dương chuẩn bị đưa Ôn Hinh ra ngoài, nhân viên công tác lễ độ nói với hắn nói,Triển Dương sững sờ
vài giây, không khỏi nhớ lại tiền đánh cuộc trước đó nhưng người thua
không phải là hắn sao!

Từ trong khách sạn đi ra, Mạc Tư Tước
lại thay đổi quần áo khác,áo T-shirt màu trắng, quần jean,mở cửa xe màu
bạc mới mua, Trần Tư Dao mặt đỏ tim đập nhanh nhìn người đàn ông bên
cạnh mình,cô chưa từng thấy qua hắn mặc quần áo khác ngoài âu phục,không ngờ bận quần áo bình thường người đàn ông đó cũng đẹp trai như vậy!

Tiếng thắng xe sắc bén vang lên, xe đã
dừng lại ở trước trừơng đại học Thượng Phong, Mạc Tư Tước quay cửa kính
xe xuống,đột nhiên châm một điếu thuốc, chiếc nhẫn hồng trên tay vẫn
chói mắt như cũ.

“Thái tử…” Trần Tư Dao yếu đuối lên
tiếng kêu hắn, Mạc Tư Tước quay đầu,hai tròng mắt màu lam câu hồn đoạt
phách nhìn cô, Trần Tư Dao cảm giác được trên tay có thêm thứ gì đó,lúc
cô cúi đầu nhìn xúông nước mắt tức khắc rơi xuống.


Cầm trong tay là một tờ chi phiếu và một chìa khóa xe!

Cô biết đây là đại diện cho ý gì!

“Thái tử,em làm sai chỗ nào?” Cô biết không phải là vấn đề của cô, Trần Tư Dao vẫn là oan ức mở miệng cầu khẩn.

“Bảo bối, chúng ta cũng từng quen
nhau,đừng khóc,cô không có làm sai chỉ là đã đến giờ,tôi đã thấy chán!”
Mạc Tư Tước hời hợt nói,cô thực sự không cách nào tưởng tượng nổi,người
đàn ông này buổi chiều còn dịu dàng ôm hôn cô,sau một giờ liền vô tình
bỏ cô.

“Xe này tôi cho cô!” Mạc Tư Tước hút hai làn khói, sau đó ném ra ngoài của sổ xe,sau đó mở cửa xe,cũng không
quay đầu lại rời khỏi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận