Cô Ấy Rất Đáng Yêu

Edit: Pii

Beta: TH + Sun

Nói dối sẽ phải trả giá rất lớn.

Cố Duyên Xuyên hiển nhiên không hề nghĩ đến cô nhóc sẽ để ý những chi tiết nhỏ như vậy.

Bởi vì thế, cô gái nhỏ chớp chớp đôi mắt to ngập nước, vẻ mặt mờ mịt hỏi: "Không phải cậu bảo cậu không dùng WeChat, di động cũng hư sao?"

Nghe cô hỏi, anh xấu hổ nói: "Xin lỗi, vừa nãy là tôi nói dối."

Nói ra lời này, anh cảm thấy cấp bậc của mình như thấp xuống, cũng có chút không xứng với cô gái nhỏ lương thiện đáng yêu.

Không khí xấu hổ yên lặng hơn mười giây.

Cố Duyên Xuyên gượng gạo tìm lấy cái cớ: "Cậu cho tôi nick WeChat đi, khi về tôi sẽ thêm bạn bè."

"Ừm... Cũng được." Kiều Hạ không nghĩ nhiều, lấy giấy note từ trong túi ra, viết một dãy số.

"Đây, nick WeChat của tớ cũng chính là số di động, khi về cậu trực tiếp tìm kiếm là được rồi."

Cố Duyên Xuyên cẩn thận cất tờ giấy vào.

Vốn dĩ là cho WeChat xong, hai người nên say goodbye nhau quay về kí túc xá.

Nhưng nghĩ đến đây là lần đầu anh dùng WeChat, thao tác có thể sẽ chưa thuần thục, Kiều Hạ lại tốt bụng chỉ anh làm thế nào để thêm bạn bè.

"Sau khi cậu đăng kí thì nhấn vào nút dấu cộng bên góc phải, chọn "thêm bạn bè" rồi gõ dãy số mình đưa vào. Cuối cùng ấn "thêm thông tin" là ok."

Kiều Hạ rất kiên nhẫn, tốc độ nói lẫn động tác đều chậm. Cố Duyên Xuyên đứng cạnh cô, âm thanh nhỏ nhẹ dịu dàng mềm mại cứ quanh quẩn bên tai.

Cụ thể là cô nói cái gì thì hầu như không nghe rõ.

Hai người đứng gần nhau, vì thế anh có thể dễ dàng thấy lông tơ nhỏ trên cánh mũi của cô, nhẹ nhàng chuyển động theo hơi thở.

Môi anh đào trơn bóng lúc khép lúc mở, càng nhìn lại càng thấy khô cổ.

Vì vậy anh không dám tiếp tục nhìn, cúi đầu. Nhìn ngón tay non mịn chọc chọc dí qua dí lại trên màn hình.

Đại khái là do vóc dáng nhỏ nên ngón tay cũng nho nhỏ xinh yêu.


"Cậu nhìn có hiểu không?" Kiều Hạ ngẩng đầu, nhìn lên mắt anh.

"Ừm." Cố Duyên Xuyên cong môi, giọng nói dịu dàng: "Để tôi về kí túc rồi thêm cậu."

-

Cố Duyên Xuyên chắc chắn phải có WeChat, nhưng mà lại không hay sử dụng. Người liên lạc cũng không nhiều, cũng không đăng gì lên nên nhìn qua như nick Wechat mới dùng vậy.

Lúc trước ăn cơm ở trường, tới lớp, thường xuyên có nữ sinh muốn xin Wechat của anh. Vì để tránh phiền phức, anh đều nói là không có.

Khi về, anh nhìn sơ qua tờ giấy note, lặng lẽ ghi nhớ, sau đó gõ vào rồi chờ đối phương chấp nhận.

Kí túc nữ xa hơn so với của nam một chút, hơn nữa Kiều Hạ lại đi chậm, khoảng gần 10 giờ mới đến.

Lấy chìa khoá mở cửa, cô đi vào trong. Hai cô bạn cùng phòng đang ngồi trước bàn, một người nằm trên giường, tiếng khóc huhu truyền đến tai cô.

"Điềm Điềm sao thế?" Kiều Hạ cho rằng cô nàng có gì đó đau khổ, dùng khẩu hình miệng nói với Trần Duyệt.

"Cậu ấy á? Không có việc gì cả." Trần Duyệt sơn móng tay, phất tay tỏ vẻ như không phải việc quan trọng.

"Chỉ xem phim Hàn Quốc quá say mê, chịu không nổi kết cục của nam chính nam phụ, xem xong phim thì tâm tình suy sụp."

Không phải việc lớn, Kiều Hạ cũng yên tâm.

Tương Điềm nghe thế, nước mắt nước mũi tèm lem lên án: "Tớ vất vả cày hai tháng liền, cuối cùng lại là kết cục tệ này. Nam chính nam phụ lần lượt chết, để lại nữ chính một mình nuôi dưỡng đứa con không phải con ruột!"

"Đây là tình huống gì chứ huhu? Lúc trước tớ xem qua cũng cốt truyện máu chó thế này, tên gì mà !"

Kiều Hạ biết cô đang nói đến bộ nào, nhắc nhở cô một sự thật tàn khốc: "Điềm Điềm, cậu chẳng lẽ không biết biên kịch phim này với phim Home Temptation là cùng một người sao?"

Bảo sao! Tương Điếm sửng sốt vài giây, bừng tỉnh đập giường: "Tớ xem nhầm phim Hàn rồi! Biên kịch lấy nước mắt của tớ!"

Trong phòng ngủ một người khóc thê lương, ba người còn lại cười ha hả.

Nói chuyện xong với bạn, Kiều Hạ quên mất phải xem di động, trực tiếp cầm quần áo vào toilet.

Lại hơn nửa tiếng trôi qua, lúc cô lấy máy sấy mới nhớ ra chuyện WeChat, vộng vàng mở di động thấy trên đó là một thông báo thêm bạn bè.

Nhấn "chấp nhận", trên màn hình hiện ra dòng chữ:

"Bạn đã là bạn bè với Cố Duyên Xuyên, bây giờ có thể bắt đầu nói chuyện."


Kiều Hạ nhắn: Ngại quá, mình vừa mới đi tắm, quên mất việc thêm bạn bè (≧O≦)

Cô hay dùng icon, nhãn dán dễ thương gửi qua cho anh, sau đó sấy tóc chờ anh reply.

Ở phòng 216 của kí túc nam, tình hình chiến đấu có vẻ kịch liệt.

Ba nam sinh chơi game hăng hái, Tống Nghị vội vàng hô: "Anh Xuyên! Mau tới cứu! Em với hai đứa kia cần anh!!"

Trương Dương và Triệu Lập cùng kêu "phì", sau đó tung chiêu bá đạo nhìn họ bằng nửa con mắt --

"Haha, lại cầu cứu papa à!"

"Xem papa lát nữa một đao đánh nổ đầu chó của cậu thế nào!"

Nói xong, bọn họ quay đầu, buồn bực hỏi: "Anh Xuyên, anh đang làm gì vậy! Đứng đây nửa giờ rồi mà ba người chúng ta không có đấu lại."

Cố Duyên Xuyên liếc mắt nhìn họ: "Chờ tin tức quan trọng."

Tống Nghị khuyên anh: "Đừng mà, tin tức thì vừa ăn gà vừa chờ cũng được!"

"Đúng đó đúng đó." Hai chân chó bên kia cũng cầu xin, "Anh Xuyên mau cứu em! Bữa sáng tháng này tụi em bao anh!"

Cố Duyên Xuyên nhìn chằm chằm di động, môi mỏng khẽ mở, lạnh nhạt phun ra hai chữ, "Không được."

Ba người dùng đôi mắt oán hận điên cuồng bắn về phía anh: Hừ, tên của nhà mi phải gọi là ác nghiệt mới phải!

-

Kiều Hạ tưởng mình phải chờ thêm vài phút, không nghĩ là chưa tới 3 giây sau anh đã rep lại.

Cố Duyên Xuyên: Không sao, tôi cũng mới xem di động.

Cảm giác áy náy trong cô giảm đi một ít, gửi hình ảnh khuyên tai của mình qua: Khuyên của mình nhìn như vầy nè.

Cái khuyên tai đó đã sớm nằm trong túi áo của Cố Duyên Xuyên, anh đương nhiên biết rõ nó có hình dạng thế nào.

Anh nhắn lại: Được, tôi sẽ chú ý, tìm được sẽ báo lại cho cậu


Kiều Hạ: Cảm ơn.jpg

Kiều Hạ: Bắn tim.jpg

Cố Duyên Xuyên: Đừng khách sáo.jpg

Cố Duyên Xuyên nhìn cô gửi một sticker mèo đáng yêu, môi cong cong: Không cần khách sáo.

Kiều Hạ: Thôi nhé, tóc mình còn chưa khô, không nói với cậu nữa, ngủ ngon ~

Cố Duyên Xuyên: Ừ, mơ đẹp nhé.

Hôm nay cô quản lý kí túc xá tắt đèn sớm hơn ngày thường năm phút đồng hồ.

Bất ngờ không kịp phòng bị, phòng ngủ tối đen như mực, kèm vài tiếng kêu ai oán: "Aaaa, ông đây còn chưa đánh xong mà!!"

Cố Duyên Xuyên rửa mặt xong lên giường, lướt lên xem lại cuộc trò chuyện, phát hiện cô thực sự thích sticker mèo.

Chỉ nhìn vào tin nhắn của cô thôi là sẽ cảm nhận được sự năng động như nắng mặt trời của cô.

Có điều có phải mình rep hơi khô khan không nhỉ?

Cố Duyên Xuyên im lặng suy nghĩ rồi mở miệng hỏi ba người kia: "Các cậu có biết sticker nào đáng yêu hay không?"

Bởi vì đêm nay chưa được ăn gà, cảm xúc của mọi người đều không tốt, hừ hai tiếng, không tình nguyện trả lời cái gã tim làm bằng đá này!

Cố Duyên Xuyên bổ sung: "Tối mai tôi gánh team."

Thái độ lập tức thay đổi, "Nhớ giữ lời! Sticker đáng yêu bọn em nhiều lắm! Để em phát vào trong nhóm!"

Nhóm của bọn họ tên là "Lão đại đưa tôi đi bắn PUBG", không đến một phút sticker đã bay đầy màn hình.

Cố Duyên Xuyên xem thử, thấy cái bọn họ phát lên đều là ---

[Đáng yêu dứ nắm đấm đánh ngực bạn. jpg]

[Anh trai nhỏ nối míc không, em là giọng loli. jpg]

[Đao của mi cuối cùng sẽ quay lại đâm mi. jpg]

Bọn họ đua nhau hứng thú tìm kiếm, bắt đầu gửi vào những biểu cảm của Trương Phi, toàn là những tay tráng kiện râu ria xồm xoàm tằng tục xong hỏi: Anh trai nhỏ có ở đây không?

Trương Dương chờ mong hỏi, "Anh Xuyên, như này đủ chưa?"

Cố Duyên Xuyên xem xong thì cau mày, thở dài rồi lặng lẽ buông di động: "Trễ rồi, ngủ đi."

-


Chiều thứ năm Kiều Hạ không có tiết.

Sau khi ngủ trưa, cô bắt đầu chạy bộ.

Đại học A mấy năm gần đây mới ban ra một chính sách, tính chạy bộ vào thành tích môn thể dục. Quy định mỗi sinh viên phải chạy quanh trường ít nhất 30 vòng, trên đường còn có máy quét thẻ, không làm giả được.

Kiều Hạ mặc đồ thể thao, nhìn về phía trước mà chạy.

Mây đen đã nhiều ngày, hôm nay khó mới có được một ngày thời tiết đẹp. Dọc đường có thể thấy không ít người chạy bộ quẹt thẻ như cô.

Chạy được nửa vòng thì đột nhiên di động vang lên, Kiều Hạ dừng bước lấy ra xem, là một tin nhắn.

Cố Duyên Xuyên: Tôi tìm được khuyên tai rồi, cậu xem khi nào rảnh tôi đưa cho.

Mắt Kiều Hạ sáng lên vui mừng, cô vốn nghĩ là không thể, ai ngờ anh lại tìm được nha!

Nhưng sao mà nhanh thế, chỉ có một ngày thôi mà?

Chạy bộ là tính thời gian, nếu vượt quá thì sẽ không tính là một vòng, cho nên Kiều Hạ không kịp đánh chữ, bèn gửi ghi âm giọng nói cho anh.

Mười phút trong giờ học, Cố Duyên Xuyên nhận được một cái ghi âm hơn 10 giây, anh để lên tai nghe --

"Ngại quá, tớ bây giờ đang chạy bộ, không tiện gõ chữ, cảm ơn cậu đã giúp mình tìm khuyên tai. Tối mai tớ không có lớp, cậu xem giờ đó được chứ? Tớ mời cậu ăn cơm, xem như là gửi lời cảm ơn."

Âm thanh cô gái nhỏ mềm mại tràn ngập trong tai, cảm giác tê dại truyền đến cả tứ chi.

Lại còn mang theo điệu dồn dập mềm nhũn...

Rõ là một câu bình thường, lại dễ cho người ta cảm giác, ừm, thật sự dễ ảo tưởng.

Yết hầu Cố Duyên Xuyên hơi khô khốc, anh liếm môi dưới, trả lời lại: Được, tôi mời cậu, thời gian địa điểm chờ cậu chạy xong rồi thương lượng.

Gửi xong, anh lại nói thêm: Về sau chạy bộ đừng gửi giọng nói, không an toàn, dễ bị ngã sấp xuống.

Kiều Hạ rất nghe lời, một giây sau cô gửi tự văn qua: Được~

Nói chuyện phiếm xong, Cố Duyên Xuyên tuỳ ý đặt điện thoại lên bàn, không qua bao lâu lại cầm lên, để bên tai, nghe lại lần nữa.

Bạn cùng phòng Trương Dương ngồi ở bên cạnh anh, nãy giờ toàn ngủ trong giờ học.

Vừa tỉnh ngủ cậu ta dụi mắt, nhìn hành động của Cố Duyên Xuyên xong cười ha hả: "Anh Xuyên nghe gì đấy? Cho em nghe với!"

Nói xong cậu ta nghiêng đầu qua chỗ điện thoại, chưa nghe được gì đã thấy đối phương tắt điện thoại, cất vào trong ngăn kéo.

Trương Dương đầu đầy chấm hỏi: "???"

Dạo này anh Xuyên thật là keo kiệt quá đi!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận