Có Anh Đây Rồi!


Tôi hỏi Tuệ Lâm về ước mơ hồi bé của cô ấy.

Tuệ Lâm chỉ cười hì hì rồi bảo cô ấy không tính xa được như thế.

Đôi lúc, cô ấy mông lung không biết mình sẽ làm gì trong tương lai.

Tuệ Lâm thích vẽ tranh, nhưng học xong cô ấy sẽ làm gì với nó.

Ba mẹ Tuệ Lâm cũng phân tích rất nhiều về điều này và cô ấy cảm thấy đúng.
Qua cách nói chuyện của Tuệ Lâm, tôi có thể cảm nhận được đam mê của cô ấy với việc vẽ tranh không quá lớn.

Nó không đủ để cô ấy phải đấu tranh để đạt được.

Cộng thêm việc từ nhỏ đến lớn, cô ấy luôn phải theo sự sắp xếp của ba mẹ khiến cô ấy quên đi ước mơ của mình là gì.

Tuệ Lâm tuy là một người có cá tính, nhưng chưa bao giờ dám làm trái ý ba mẹ.

Tôi hiểu và thông cảm cho cô ấy, chẳng qua cô ấy quá yêu thương gia đình của mình, nên mới mông lung như vậy.
Tôi cũng có ước mơ của riêng mình, được trở thành ông này bà nọ.

Nhưng càng lớn, tôi càng hiểu ra nhiều điều.

Đôi khi, ước mơ vẫn chỉ là mơ ước, không phải ai cũng đủ mạnh mẽ và sự quyết tâm, để đi đến cái đích cuối cùng.
Tuệ Lâm hỏi thăm về dự định sắp tới của tôi.

Tôi cũng chỉ có thể trả lời qua loa cho xong chuyện, do chưa có gì gọi là chắc chắn.

Tuệ lâm bĩu môi, nói một người giỏi toàn diện như tôi thì cần gì phải lo, nhắm mắt cũng có thể vào được trường mình muốn.


Tôi chỉ có thể nở một nụ cười gượng gạo, rồi ậm ừ cho qua chuyện.

Trên đời này ai có thể cam đoan, học giỏi thì nhất định sẽ thành công đâu cơ chứ.
Đúng là khi bàn đến chuyện tương lai, lại là cách khiến bầu không khí chùng xuống nhanh chóng đến đáng sợ như vậy.

Tôi và Tuệ Lâm có quan điểm về cuộc sống rất khác nhau.

Tuệ Lâm mong muốn bản thân sẽ lớn thật nhanh, để có thể thoát ra khỏi vòng tay của cha mẹ.

Lúc đó, cô ấy có thể làm những gì mình thích, ăn những gì mình muốn và đi bất kỳ nơi nào cô ấy muốn tới.

Tôi thì ngược lại, tôi mong thời gian có thể dừng lại, ngay thời điểm tôi còn thơ bé.

Lúc đó, ba sẽ không phải già đi, tôi cũng sẽ mãi là đứa trẻ vô tư trong vòng tay của ông ấy… Nhưng cuộc sống mà, đâu phải cứ muốn là được.
Tối hôm sau trong bữa cơm, tôi cứ đắn đo mãi, không biết có nên nói với ba về dự định của mình không.

Tôi cầm đũa gắp từng hạt cơm bỏ vào miệng, đôi lúc chỉ còn mỗi đũa không.

Ba nhìn tôi như hiểu ý.
“ Thanh Sang à, con có chuyện gì muốn nói với ba sao?”.

Tôi đưa mắt lên nhìn ba.
“ Sao … sao ba biết ạ”.

Ông nở một nụ cười hiền từ, rồi bảo: “Con là con trai của ba, không lẽ những hành động nhỏ của con, ba lại không đoán ra được sao?, có chuyện gì con cứ nói thẳng với ba.

Hai ba con chúng ta, cùng nhau giải quyết.”
Thấy ba đã mở lời, tôi cũng không ngại mà chia sẻ thẳng thắn với ba, về việc tôi phân vân học đại học hay không.

Tất nhiên ba hoàn toàn không đồng ý với lối suy nghĩ của tôi.

Ba hy sinh cả đời là vì tôi, muốn tôi có một tương lai tốt đẹp hơn.

Ba không muốn tôi giống ba, làm việc cực nhọc nhưng chỉ kiếm được vài đồng đủ sống qua ngày, chứ đừng nói đến hai từ dư giả.
Ba nói với tôi rằng ông ấy không mong tôi sau này sẽ kiếm được nhiều tiền.

Kiếm được nhiều tiền thì quá tốt rồi, nhưng chí ít tôi phải là người có kiến thức, đem lại giá trị cho xã hội.

Nghe đến đây, tôi mạnh dạn nói với ba về mong muốn trở thành một giáo viên tiểu học của mình.
Tôi cũng phân thích để ba có thể hiểu hơn về mong muốn của tôi.

Thứ nhất, học Trường Sư Phạm, tôi sẽ không phải tốn tiền học phí, tiền sinh hoạt tôi có thể đi làm thêm để phụ giúp ba.

Ba cũng sẽ đỡ được một phần gánh nặng.

Thứ hai, tôi muốn được công tác ở Trường Tiểu Học ngay sát khu chung cư, sau khi ra trường.

Bởi vì, tôi đã chứng kiến rất nhiều trường hợp, vì phụ huynh quá bận bịu với công việc, mà lơ là trong việc giáo dục con cái, dẫn đến việc các bạn nhỏ không phân biệt được cái đúng cái sai.

Ở độ tuổi này, nếu không có sự định hướng sớm từ ban đầu, sau này sẽ rất khó uốn nắn.

Tôi muốn thay họ làm điều đó.

Ba nghe xong những lời này, thì cảm thấy rất vui vì tôi có thể nói ra được những suy nghĩ trong lòng mình.

Ba còn vui hơn, khi tôi dù tuổi còn nhỏ nhưng đã có một tấm lòng bao dung với các em.

Ba tin tôi có thể làm tốt điều này và ông ấy sẽ luôn ở sau lưng để ủng hộ tôi.

Tôi cảm thấy rất tự hào vì mình được là con của ông ấy, một người ba tuyệt vời luôn đồng hành và san sẻ cùng tôi.
Tối hôm đó, vì quá vui mừng.

Tôi không kìm được cảm xúc mà muốn báo ngay cho Tuệ Lâm biết về dự định sắp tới.

Giờ đã là 8 giờ nhưng Tuệ Lâm vẫn chưa về, sốt ruột tôi đành xuống cổng chung cư chờ sẵn.

Định bụng cô ấy về sẽ báo ngay cho cô ấy biết.
Nhìn những đứa trẻ đang chơi đùa cùng nhau trong khuôn viên chung cư, khao khát được trở thành giáo viên trong tôi lại càng trở nên mãnh liệt hơn.

Tôi cứ thế tưởng tượng về chính mình trong tương lai sẽ trông như thế nào.

Không hiểu sao, Tuệ Lâm cũng xuất hiện trong tưởng tượng của tôi.

Cô ấy bên cạnh nạt nộ những đứa trẻ hư, khiến chúng sợ rén người mà phải chăm chú nghe tôi giảng… Tôi mỉm cười, lắc đầu không hiểu tại sao mình lại nghĩ như thế nữa.
Kia không phải Tuệ Lâm sao, “cô ấy đi cùng ai thế nhỉ?”, tôi tự hỏi.

Người con trai đó còn tặng cho Tuệ Lâm một món quà.

Trời nhá nhem tối, nên tôi cũng không nhìn thấy rõ.

Không rõ người đó là ai, nhưng thấy hai người nói chuyện khá vui vẻ, phải một lúc lâu mới thấy Tuệ Lâm chào tạm biệt anh ta.
“ Ủa, Thanh Sang ông làm gì ngoài này thế? Đừng nói là ông xuống đón tui đi học về đấy nha, haha”;
“ Tui…Tui đi dạo, vô tình gặp bà ở đây thôi mà.

Bạn kia là ai thế?”.

Tôi hỏi dò.
Tuệ Lâm đảo mắt, cười khoái chí: “Người theo đuổi tui đó.

Ghê hem.


Tui đã nói ông rồi mà, tui có nhiều người theo đuổi lắm à nhen”.

Trông sắc mặt của cô ấy có thể đoán cô ấy cũng thích bạn nam kia.
“ Ông có gì muốn nói với tui nữa không đây? Tui về nhà ăn cơm à, đói bụng quá rồi nè”.

Tuệ Lâm thúc giục tôi;
“ À… Không.

Bà lên nhà ăn cơm kẻo đói bụng bây giờ.

Gặp bà sau vậy”;
“ Okie, con dê”.

Nói rồi Tuệ Lâm chạy một mạch lên nhà, không quên giấu đi món quà của cậu bạn kia vào cặp sách.
Tôi nhìn Tuệ Lâm khuất dần trong ánh mắt, chợt nhận ra những gì cô ấy nói với mình là thật.

Vậy mà trước giờ, tôi cứ nghĩ Tuệ Lâm như vậy chắc chắn sẽ không có bạn nam nào thích cô ấy cả.

Cô ấy cứ giống như một thằng con trai thế cơ mà.
Tôi không tài nào điều khiển được cảm xúc hiện tại của mình nữa rồi sao.

Tôi thấy bực bội khi cô ấy cười nói với một người con trai khác, càng cảm thấy khó chịu hơn khi cô ấy kể về anh ta.

Không lẽ tôi bị điên rồi sao, cô ấy quen ai thì liên quan gì đến tôi chứ.

Nhưng tôi lại không thể ngừng suy nghĩ về điều đó.

Chẳng lẽ, tôi đã….


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận