Chuyện Nhà Mộc Tử FULL


Edit và beta: Shim
WordPress: Phong Nguyệt Các
Mỗi người có một cách sống, sở thích cũng chẳng giống nhau.

Dẫu hai người có sẵn sàng yêu nhau suốt đời suốt kiếp, cũng có lúc cảm thấy không có tiếng nói chung, không thể nào hòa nhập vào thế giới của nhau.

Ví dụ:
Mộc Tử Quân ôm lấy A Mộc Mộc từ phía sau, gác cằm lên vai cậu, "A Mộc, đang viết gì thế?"
A Mộc Mộc vặn vai mấy cái, "Luận văn."
Mộc Tử Quân liếc nhìn tiêu đề, "Lí thuyết địa điện trường tần số kép, nghĩa là gì?"
A Mộc Mộc giải thích: "@#¥%&*..."
Mộc Tử Quân hơi choáng váng, "Nghe không hiểu lắm."
A Mộc Mộc kiên trì: "@#¥%& chính là @#¥%&, căn cứ theo @#¥%&, bởi vì @#¥%& cho nên @#¥%&...!Đã hiểu chưa?"
Mộc Tử Quân rơi vào hôn mê, "Em nói gì?"
A Mộc Mộc thở dài, "Sao anh dốt thế? Em nói @#¥%&*..."
Mộc Tử Quân làm dáng chợt hiểu ra: "A!"
A Mộc Mộc vui mừng gật đầu, đang định khen ngợi một câu, thì Mộc Tử Quân xụ mặt mù mờ nhìn cậu, "Vẫn là không hiểu."
A Mộc Mộc: "..." Bất lực ngôn ngữ, coi như em chưa nói gì!
Lại ví dụ:
Mộc Tử Quân đang vẽ vời, A Mộc Mộc lại gần xem.

Cậu thấy anh khoanh một vòng rồi lại một vòng, không khỏi thắc mắc: "Anh đang mô phỏng theo Da Vinci sao?"
Mộc Tử Quân vui vẻ nói: "Thì ra trong lòng em anh lợi hại vậy ư?"

A Mộc Mộc cười, "Anh học ông ấy vẽ trứng gà đúng không?"
"..." Có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫn nhục!
Mộc Tử Quân bắt đầu màn bạo lực gia đình, "Trứng gà cái em gái em! Anh đây đang vẽ kết cấu cơ thể! Là kết cấu cơ thể!"
Chào mừng các bạn ghé thăm Phong Nguyệt Các.

Ngày nọ, Mộc Tử Quân dựa vào lòng A Mộc Mộc xem "Bố ơi mình đi đâu thế?", bỗng nhớ tới lần đầu hai người hẹn hò ở rạp phim, không khỏi cười đùa: "A Mộc, em biết hát bài "Ngôi sao nhỏ" chưa?"
"Chưa."
Mộc Tử Quân hắng giọng, "Để anh dạy nha."
"Không muốn học."
Mộc Tử Quân bực mình, ra sức đấm ngực cậu, "Em không biết phối hợp chút sao?"
Cậu cầm cổ tay anh, nghiêm mặt đáp: "Em muốn học vẽ, anh dạy em được không?"
Mộc Tử Quân hơi bất ngờ, vui vẻ đáp lại: "Tất nhiên! Em muốn học phần nào? Phác hoạ, sơn dầu, màu nước hay thủy mặc?"
A Mộc Mộc ngẫm nghĩ một chút, "Vẽ trứng gà đi."
Mộc Tử Quân đập thêm một trận, "Em muốn phá đám hả? Cấm nhắc đến trứng gà! Cấm nhắc!"
A Mộc Mộc rất nghiêm túc nói: "Anh cho rằng vẽ trứng gà dễ à? Chính bởi Da Vinci chịu nghe lời thầy giáo chịu khó vẽ trứng gà, vẽ trang nọ đến trang kia, mỗi trang lại vẽ ra những quả trứng khác biệt.

Sau đó, bất kể cái gì ông cũng có thể vẽ vừa nhanh vừa đều."
Anh đỡ trán, "Loại bài cho trẻ con này em cũng tin?"
A Mộc Mộc mặt đơ, "Anh có dạy không?"
Mộc Tử Quân cũng đơ mặt, "Em có bị ngu không?"
Cậu thở dài, "Sao anh không chịu hiểu nhỉ? Trong một nghìn quả trứng, không có quả nào hoàn toàn giống quả nào.

Từ mỗi góc nhìn, hình dáng sẽ trở nên khác biệt.

Vẽ trứng chính là để luyện thị lực cùng kĩ năng..."
Mộc Tử Quân muốn mở lớp, A Mộc Mộc lại đòi vẽ trứng gà! Chắc chắn là cần ăn đòn, cho một trận sẽ ngoan ngay!
"A Mộc, em sắp đi học à? Anh cũng muốn theo!"
Cậu do dự một chút, "Cũng được, nhưng không cho quấy rối đâu."
Anh vỗ ngực, "Yên tâm, em muốn anh làm gì, anh sẽ làm cái đó!"
A Mộc Mộc hù dọa, "Không phải, không phải thế! Anh tuyệt đối đừng vào phòng thí nghiệm!"
Mộc Tử Quân bĩu môi, "Vì sao? Anh cũng muốn hỗ trợ mà...!Lần trước bạn em cũng khoe anh còn gì?"
"Lần trước là thí nghiệm nhỏ làm cho vui thôi.

Lần này là hạng mục quan trọng."
Thấy người kia xụ mặt, A Mộc Mộc thở dài, đành thỏa hiệp, "Như vậy đi, ngày mai em dẫn anh sang phòng thí nghiệm Hóa, gần đây bọn họ có mở cửa công khai."
Mộc Tử Quân vẫn chưa hài lòng, "Nhưng anh muốn tự thực hành thí nghiệm cơ!"
"Cũng được." A Mộc Mộc cắn răng quyết tâm bán đứng thằng bạn yêu dấu, "Bạn cùng phòng em học Hóa, đến lúc đó nó sẽ dạy anh." Nhỡ có nổ cũng chẳng nổ ở khoa mình.

"Yeah!" Mộc Tử Quân nhảy bổ vào lòng A Mộc Mộc, "chụt"một tiếng thật giòn giã, "Chồng yêu là tốt nhất!"
A Mộc Mộc chín nhừ, "Á á..."

danmei256.wordpress.com
Bạn cùng phòng nhìn Mộc Tử Quân đầy kích động, "Anh, anh, anh chính là Mộc số một?! Em tên Đại Q, em là fan trung thành của anh đó!"
Mộc Tử Quân giật giật khóe miệng, "Mộc số một là cái quỷ gì vậy?"
Đại Q vô cùng hưng phấn, "Là nói tắt của Mộc Tử Quân số một lịch sử đó! Em gọi thế cho thân mật!"
Mộc Tử Quân khóc không ra nước mắt, "Đại Q này, cậu gọi Mộc Tử là được rồi."
Vì vậy, dưới bầu không khí vui vẻ du dương, Đại Q mở lớp thí nghiệm Hóa học nho nhỏ.

Mộc Tử Quân bị dung dịch diazo văng lên da thì phải làm sao bây giờ? Liệu có phá hủy dung nhan không? Khóc cũng vô dụng!
"A a a a a a! Mặt anh bị thương rồi!" Mộc Tử Quân chỉ vào đốm vàng trên mặt, kêu lên sợ hãi.

Đại Q trấn an: "Không sao đâu.

Nửa tháng là hết thôi."
"Còn nửa tháng lận?!" Mộc Tử Quân tủi thân nhìn A Mộc Mộc, "A Mộc, em sẽ bỏ rơi anh ư?"
A Mộc Mộc suy nghĩ một chút: "Nửa tháng tới em sẽ về nhà mẹ."
Mộc Tử Quân đuổi theo A Mộc Mộc thực hành "gia quy", "Anh đánh chết em! Tên khốn vô lương tâm!!!"
Đại Q cảm khái: "Bọn họ yêu thương nhau quá!"
Đàn em bên cạnh kinh ngạc, "Con mắt nào của anh nhìn ra bọn họ yêu thương nhau?"
Đại Q cười khà khà, "Chú mày không hiểu à? Đánh là thương, mắng là yêu, càng đánh càng mắng thì càng thương yêu."
Đàn em khinh bỉ liếc mắt, "Ngu ngốc!"
Đại Q không phục, "Anh nói sai chỗ nào? Sao mày lại mắng anh?"
Cậu ta vỗ vai ông anh, "Anh à, mắng là yêu đấy!"
Đại Q: "..."
Bận rộn hơn nửa ngày mãi mới được nghỉ ngơi, Đại Q mời mọi người đi tà tưa ở một quán cạnh trường.

Đại Q chỉ vào li sữa chua cười bảo: "Li sữa chua này hời ghê! Bên trong hương liệu chắc chắn chứa chất A, bởi vì nếu như đổi A thành B, thành phẩm sẽ đắt hơn nhiều.

Như vậy là tôi không mời nổi rồi."
Cậu em liếc sang, hỏi: "Chúng ta học Hóa, sau này có thể làm gì?"

Đại Q giơ ngón cái, tự hào,"Gì cũng làm được!"
"Hả?" Cậu ta nhíu mày, "Là sao?"
Đại Q bắt đầu: "Này nhé, học Hoá có thể làm trinh thám giống Sherlock Holmes.

Có thể làm nhà soạn nhạc giống Borodin.

Có thể làm nhà văn như Vương Tiểu Ba.

Có thể làm nguyên thủ quốc gia như Thủ tướng Đức Angela Merkel hay Thủ tướng Anh Margaret Thatcher.

Ngay cả ngài Tập Cận Bình của chúng ta cũng là dân Hoá học!"
Đàn em "ồ" lên, "Đều chuyển nghề cả."
Đại Q: "..."
Mộc Tử Quân cười lớn hỏi A Mộc Mộc: "Học Vật lí thì làm được gì?"
A Mộc Mộc rất nghiêm túc suy nghĩ, suy nghĩ, lại suy nghĩ...!
Ành đành xoa xoa cái đầu nhỏ đang sầu não của cậu, an ủi: "Được rồi, đừng nghĩ nữa.

Cái gì em cũng làm được."
[Nhật kí nhà Mộc Tử]
– Mộc Tử Quân: A Mộc Mộc nhà chúng ta có thể làm được hết, ừm, chính là như vậy!
– A mộc mộc: Học Lí sau này làm gì? Online gấp gấp!
Hết chương 21.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận