Chuyên Án - Hồ Sơ Đặc Biệt

Editor: Nguyệt

“Các đồng chí! Tin nóng đây! Tin cực nóng đây!” Đinh Đinh chạy ào vào văn phòng, đạp chân sau đóng cửa lại thật chặt.

“Các đồng chí! Các bạn trẻ! Hôm qua tôi vừa phát hiện một bí mật động trời!” Đinh Đinh mắt sáng như đèn pha, phấn khích không thôi.

Quan Cẩm liếc nhìn cô: “Hôm qua vừa cắn thuốc hả?”

Nguyệt: ‘Thuốc’ ở đây để chỉ ma túy nhé, mấy loại làm người ta hưng phấn ấy ^^

“… Đừng lạnh lùng thế chứ. Tin nóng thật mà.” Đinh Đinh ngồi trên ghế xoay, dùng chân đạp lấy đà xoay đến giữa phòng, ra vẻ bí ẩn: “Hôm qua một cô bạn nhà giàu đời hai của em mở tiệc đãi khách. Mấy đứa bọn em đến một nhà hàng xa hoa, quả nhiên trong đó đâu đâu cũng là cao giàu đẹp.”

“Rồi em không cẩn thận làm đổ rượu lên người một anh cao giàu đẹp, mà anh ta lại hỏi em có bị thương không?” Trần Kiều Vũ lừ mắt nhìn cô.

“Hả? Sến chết đi được, chị chẳng sáng tạo gì cả. Không đúng không đúng, lệch trọng tâm rồi. Lúc em đi toilet thì phát hiện ra một loài cây rất đặc biệt trên hành lang, cho nên cứ cúi đầu nhìn nó. Đột nhiên! Đột nhiên, các đồng chí ạ! Em nhìn thấy một màn làm người ta huyết mạch sôi trào!” Đinh Đinh vẻ mặt mê đắm, nắm chặt tay.

“Sôi trào thật nhỉ, mạch máu sắp nổ rồi kìa.” Lâm Bạch thò tay ra chọc.

“Biến! Em nhìn thấy, đằng sau một cái cây to không biết tên có một băng ghế sofa rất kín đáo, có hai người đang ăn tối ở đó. Một trong số đó là một người đàn ông cao lớn, quàng tay ôm eo người còn lại trông gầy hơn anh ta một chút. Hai người họ kề sát đầu nhau vô cùng thân mật. Người kia vừa ôm vừa thỉnh thoảng sờ mó. Ngay sau đó, cái người hơi gầy kia quay đầu sang … để lộ nửa gương mặt …” Nói tới đây, Đinh Đinh ngừng một chút, nhìn mọi người một loạt mới tiếp lời, “Đó rõ ràng là … tổ trưởng đại nhân anh minh thần võ của chúng ta!”

Mọi người đờ ra mấy giây, rồi đột nhiên phấn khích đẩy ghế xúm quanh Đinh Đinh.

“Không nhìn lầm chứ?!” Trịnh Phi hỏi.

“Ôi đệt, mau nói chi tiết!” Lâm Bạch.

“Hay là tổ trường đang chấp hành nhiệm vụ làm gián điệp?” Cố Tương.

“Người đàn ông kia mặt mũi thế nào? Đẹp trai không?” Trần Kiều Vũ.

“…” Quan Cẩm.

“Trời đất, người kia cứ phải gọi là khốc suất cuồng bá duệ ấy, tà mị kiêu ngạo, lạnh lùng cao quý! Hơn nữa, còn có một đôi mắt màu lục!”

“Mắt cô cũng đang lóe ánh xanh đấy.” Quan Cẩm cầm gương cho cô soi.

“Wow! Có khi nào là người sói không?” Lâm Bạch bắt đầu ảo tưởng.

“Người sói cái đầu cậu!”

“Không thể tưởng được, tổ trưởng mà lại … lại không giữ được, bị tên đàn ông thối tha cướp đi rồi!” Trần Kiều Vũ đập bàn vô cùng đau đớn. Sau đó ngẩng phắt đầu lên mắt sáng lòe lòe, “Ai trên ai dưới?!”

“Chậc chậc, xem cái dáng đó, cứ như chim nhỏ nép vào người ấy ”


“Hú hú hú hú ”

Quan Cẩm im lặng ra khỏi văn phòng, đóng cửa lại.

“Ồ? Cậu làm sao thế? Trông mặt không được tốt lắm.” Nhạc Phàm đến đưa báo cáo, đang đứng trước cửa văn phòng của họ.

Quan Cẩm ha ha hai tiếng: “Nếu anh muốn may mắn thoát nạn thì tốt nhất là bây giờ, à không, hôm nay đừng vào trong đó.”

“Hả?”



“Sao tôi cũng phải làm trò ngớ ngẩn này chứ?” Quan Cẩm giật giật khóe miệng.

“Suỵt, nói nhỏ thôi, có thái độ chuyên nghiệp khi đi theo dõi được không hả.” Đinh Đinh đặt ngón trỏ lên miệng.

Quan Cẩm liếc mắt khinh thường, nhìn một đống người phía trước dáo dác nhìn ngang ngó dọc, hỏi người bên cạnh: “Sao anh cũng đến đây?”

“Anh là cố vấn mà, có hoạt động tập thể quan trọng thế này sao anh vắng mặt được?” Lục Vân Dương ra vẻ đương nhiên.

Xem ra nên đề nghị với Ôn Tĩnh Hàn, mở rộng phạm vi nghiệp vụ của tổ chuyên án. Nếu không cái đám cả ngày nhàn rỗi này sẽ buồn chán đến mức cuối tuần đi theo dõi sếp, rình rập cuộc sống sinh hoạt cá nhân của người ta. Đúng là mất mặt cảnh sát nhân dân. Quan Cẩm không biết nói gì, chỉ muốn úp mặt vào tường vì xấu hổ.

“Con kiến số 1, con kiến số 1, chú ý, mục tiêu đã rời đại bản doanh, mục tiêu đã rời đại bản doanh. Hướng Tây Nam.” Từ tai nghe truyền tới giọng Lâm Bạch.

Trần Kiều Vũ ấn tai nghe: “Đã rõ. Con kiến số 3 theo sau, chú ý giữ bí mật.”

“Số 3 đã rõ.” Giọng Trịnh Phi.

Tràn Kiều Vũ búng tay: “Quả nhiên. Tôi đã đoán là tổ trưởng sẽ đến những nơi ít người mà. Xuôi theo hướng Tây Nam thì chỉ có làng du lịch ở ngoại ô là phù hợp thôi. Chúng ta đuổi theo đi.” Nói xong vẫy tay một cái, bọn Đinh Đinh lập tức xông ra ngoài.

“Rút cục là tại sao chúng ta lại phải làm chuyện này!” Ngồi trên xe, Quan Cẩm vẫn rất rối rắm.

Lục Vân Dương lái xe riêng của mình theo sau xe của bọn Trần Kiều Vũ, thò tay xoa đầu Quan Cẩm: “Họ là đồng nghiệp tốt, là những người bạn tốt của em. Cho nên em không nỡ từ chối, cũng không muốn đứng ngoài cái vòng nho nhỏ của họ. Đồng nghiệp có bí mật mà mình lại không biết sẽ rất khó chịu.”

Quan Cẩm hất tay anh ra, hầm hừ nhìn cửa kính xe: “Anh thì cái gì cũng biết.”

“Suy cho cùng, vẫn là họ thích em, coi em như người một nhà, cho nên mới nhõng nhẽo kéo em tới đây bằng được. Em cứ theo ý họ đi, thỉnh thoảng vui đùa động kinh một chút cũng được mà.” Nhìn Quan Cẩm để lộ vẻ ‘hết cách với mấy người này’, Lục Vân Dương biết mình vuốt lông đúng chiều rồi.

“Số 1 số 1, mục tiêu dừng xe ở bãi đỗ xe Tân Hải. Mục tiêu vừa lên một chiếc Bentley, biển số XXXX. Ôi đệt! Bentley lắp kính chống đạn!”

“Số 3, chú ý hành động của mình, bị lộ tự chịu hậu quả!” Trần Kiều Vũ không có hứng thú với xe, chỉ thấy hứng thú với người.

“Số 1 số 1,” Lại là Lâm Bạch, “Đây là số 2, đang ở đầu đường Thành Tế, sẵn sàng đợi lệnh.”


“Tốt. Chú ý hướng đi của chiếc Bentley biển số XXXX.”

Qua chừng một phút sau.

“Số 1 số 1, đây là số 2, xe của mục tiêu đã vào đường Thanh Bình.”

Trần Kiều Vũ nheo mắt lại: “Toàn thể chú ý, đi tắt đến làng du lịch Nhạc Di Thủy ở ngoại ô.”

Quan Cẩm nghe tiếng cô truyền qua tai nghe, nhướn mày: “Có chắc không?”

“Đi theo đường Thanh Bình thì chỉ có Nhạc Di Thủy là nơi nghỉ ngơi cao cấp mà lại yên tĩnh ít người thôi.”

“Biết đâu họ muốn đến nông thôn dạo chơi thì sao.”

“Đùa hả, một người lạnh lùng cao quý đương nhiên phải chọn những nơi xa hoa để thể hiện giá trị bản thân với người mình theo đuổi!”

“Kiều Vũ.”

“Sao?”

“Giá trị quan của cô có vấn đề.”

“Giá trị quan là cái khỉ gì, giá trị mới có ý nghĩa. Đàn ông tốt chính là người có tài lực hùng hậu, phải nắm thật chặt! À nhầm, phải khảo sát thật nghiêm ngặt!”

“…” Ôn Tĩnh Hàn đâu có nhờ mấy người khảo sát.

Cửa làng du lịch.

Bảo vệ lễ phép từ chối mở cửa: “Xin lỗi các vị, làng du lịch của chúng tôi phải có hẹn trước và xác nhận lại, chúng tôi nhận được thông báo mới được phép mở cửa mời khách vào trong. Đây là vì đảm bảo sự an toàn cho khách hàng. Mong các vị thứ lỗi.”

Trần Kiều Vũ cười sáng chói, đẩy cặp đôi Lục Vân Dương lên: “Đời hai, trông cậy vào anh đó!”

Nguyệt: Chị Kiều Vũ muốn nói “phú nhị đại” – nhà giàu đời hai, nhưng chắc sợ lộ nên bỏ bớt chứ “phú”. ^^

“…” Cuối cùng Quan Cẩm cũng hiểu tại sao bọn họ lại nhiệt tình mời chào “chồng chồng” hai người như thế.

Lục Vân Dương dường như đã biết từ trước, lấy thẻ của mình ra cho bảo vệ xem. Bảo vệ lập tức đổi thái độ, mở cửa, gọi ngài Lục ngọt sớt, ân cần cung kính nhìn theo bọn họ lái xe vào làng du lịch.

“Anh đúng là chỗ nào cũng nhúng tay vào.” Quan Cẩm lật qua lật lại tấm thẻ màu đen.

“Hưởng ké hào quang anh cả thôi.”




“Chỗ này có gì đặc biệt?” Ôn Tĩnh Hàn vẫn còn bực bội vì cuối tuần mà không được nằm trên giường ngủ nướng.

“Dậy sớm tốt cho cơ thể.” Công tước trả lời rất đường hoàng, “Ở đây có rừng trúc tự nhiên, bầu không khí buổi sáng rất trong lành.”

Ôn Tĩnh Hàn đi trên con đường núi, quả nhiên thấy được trúc xanh rợp núi, mùi lá trúc tươi mát nhàn nhạt vấn vít nơi chóp mũi. Xa xa, cánh rừng như chìm trong màn sương mờ ảo, lúc ẩn lúc hiện, đậm chất cổ xưa.

“Anh cũng bỏ nhiều công sức đấy nhỉ. Sao lại tìm được một nơi thiên nhiên tươi đẹp thế này?” Anh thừa nhận rằng mình rất thích nơi này.

“Thấy không, đằng kia có căn nhà trúc. Trong đó có rượu Trúc Diệp Thanh (1) ngon nhất và các loại trà hảo hạng, còn có diễn tấu đàn cổ. Hôm nay chúng ta nghỉ ngơi ở đó nhé, em thấy sao?”

Ôn Tĩnh Hàn liếc nhìn công tước vài lần, gãi cằm: “Phẩm trà thưởng nhạc, thanh tâm quả dục, tâm hồn trong sáng. Hình như đây đâu phải phong cách của ngài công tước.”

“Thỉnh thoảng tôi cũng muốn trải nghiệm những hoạt động văn hóa từ thời xưa của nước em. Tu thân dưỡng tính thôi.”

Giữa rừng trúc xanh tươi này, nằm ra đất mà làm đúng là tuyệt hảo. Chờ đến tối Ôn Tĩnh Hàn ngấm men Trúc Diệp Thanh, lại thắp mấy ngọn nến, dưới ánh trăng mờ ảo, nhẹ nhàng cởi áo em ấy ra, từ từ nhấm nháp … Xem ra dạo này công tước xem nhiều phim võ hiệp quá, cho nên ảo tưởng hơi quá lố = =

Còn về Ôn Tĩnh Hàn, anh đương nhiên không tin hắn có mục đích nào khác ngoài mấy thứ đen tối kia. Bao năm nay trong đầu người này cũng chỉ có mấy chuyện đó, đúng là hết thuốc chữa. Nhưng dù sao anh cũng thích nơi này, nên lười chẳng vạch trần hắn.

“Woa woa, thấy rồi, họ ngồi xuống rồi. Phục vụ đang rót trà.” Đinh Đinh giơ ống nhòm lên, trên đầu cắm mấy cành trúc xanh.

“Phục vụ ra ngoài rồi, ra ngoài rồi!”

“Bọn họ sao cứ uống trà mãi thế, phải mạnh dạn hơn chứ!” Trần Kiều Vũ gấp đến dậm chân.

“Này này, hai cô, không phải các cô nói là sợ tổ trưởng bị ức hiếp mới đến đây sao?” Cố Tương cảm thấy hai cô gái này đã đi chệch hướng.

“Người anh em, nói thế mà anh cũng tin sao.” Trịnh Phi dạo này cũng bị đầu độc nhiều, “Tổ trưởng của chúng ta ấy mà, anh ấy không đi ức hiếp người khác đã là may.”

“Vậy … rình rập việc riêng tư của người khác thế này không tốt lắm đâu.” Cố Tương khó xử.

Anh zai, giờ anh mới nói thì quá muộn rồi! Quan Cẩm gào lên trong lòng.

“Này này này! Người đàn ông kia dựa sát vào rồi, bắt đầu giở trò rồi. Wow wow wow, tổ trưởng ngoan quá đi, không phản kháng chút nào cả!” Đinh Đinh lau nước miếng, “Oh my god! Kiss rồi!”

“…” Rút cục phụ nữ là loài sinh vật thế nào vậy, trong đầu họ nghĩ gì không biết. Đây là suy nghĩ chung của mọi người.

“Nếm thử đi, ở đây Trúc Diệp Thanh được ủ theo phương thức bí truyền, sản lượng rất thấp, có mùi thơm ngát đượm lòng người.” Không biết Lục Vân Dương bảo người ta dựng chòi nghỉ mát từ lúc nào, bây giờ đã thấy đồ ăn thức uống được dọn lên đầy đủ.

Quan Cẩm nhấp một ngụm nhỏ, hơi nheo mắt lại. Lục Vân Dương mỉm cười rót cho hắn một chén: “Tuy rất ngon, nhưng bây giờ mới là buổi sáng, đừng uống say.”

“Này, cái người nước ngoài kia sao nhìn cứ quen quen thế nhỉ. Hình như gặp ở đâu rồi ấy.” Lâm Bạch nhíu mày hồi tưởng.

“Hả? Không phải có vấn đề thật chứ?” Trịnh Phi giục cậu, “Mau nhớ ra cho tôi!”

“Nhìn kìa nhìn kìa!” Đinh Đinh đã nhặt ống nhòm lên xem tiếp, “Đè rồi! Đè rồi a …”

Hai người cùng nhau bịt miệng cô, chặn cái tiếng hét chói tai đó lại.


“Ôi chao, sao lại nằm xuống chứ, bị tường che mất rồi! Ghét thật!” Trần Kiều Vũ ủ rũ bỏ ống nhòm xuống, cầm một nắm hoa quả khô bỏ vào miệng.

“Mấy người có thể đến đó nhòm qua song cửa sổ.” Quan Cẩm đề nghị.

“Bọn này không muốn chết nhanh thế. Nếu phá ngang việc tốt của hai người họ thì sẽ bị tổ trưởng đập chết đó.” Đinh Đinh bất đắc dĩ đành phải tìm đến đồ ăn để tự an ủi.

“Chậc, có ăn có uống, thích ghê nhỉ.”

“Ài, có xem nữa thì tốt.”

“Thế à? Xem gì cơ?” Giọng nói mang theo ý cười.

Đinh Đinh giật mình, lập tức bỏ hạt dưa trong tay xuống, đứng bật dậy: “S … s… sếp!”

Không biết từ lúc nào, Ôn Tĩnh Hàn đã đứng ngoài chòi nghỉ mát, theo sau còn có anh người nước ngoài sắc mặt cực kỳ không tốt.

“Trùng hợp quá, a ha ha ha …” Mọi người đồng thanh cười gượng.

“Sao mọi người lại đến đây?” Ôn Tĩnh Hàn cười ôn hòa hỏi.

“Là giáo sư Lục! Anh ấy có thẻ VIP nên mời chúng tôi đến đây chơi, ha ha ha …” Bia đỡ đạn chính là để dùng cho những trường hợp thế này.

Nhưng có người lại không thích làm vợ bia đỡ đạn, bán đứng đồng nghiệp mà không hề áy náy: “Chúng tôi theo chân anh đến đây. Có người nhất quyết muốn đi xem rút cục tổ trưởng bị người đàn ông như thế nào bắt mất, nhân thể nếu được xem phim nóng trực tiếp thì tốt.”

“…” Mọi người im lặng, rón rén ra khỏi chòi nghỉ mát.

“Ồ?” Ôn Tĩnh Hàn nheo mắt lại, cười cười.

Mọi người run lẩy bẩy.

Ngài công tước cũng rất là không vui. Vậy mà lại có người có ý đồ nhìn lén vợ chồng hắn này nọ, còn phá hỏng kế hoạch đè người của hắn.

Trần Kiều Vũ xem xét tình hình, liếc mắt đã thấy bản mặt đen sì của công tước.

“Anh người nhà đẹp trai của sếp này, mau quản bà xã của mình đi chứ, không thể để anh ấy ngược đãi cấp dưới được. Chúng tôi tin ở anh!”

Sự thật chứng minh, lấy lòng công tước là một việc rất dễ dàng. Một câu bà xã là Ok!

Cuối cùng, ngài công tước cam tâm tình nguyện đãi một bữa tiệc lớn chiêu đãi tất cả cấp dưới của bà xã nhà mình.

Còn về Lục Vân Dương, từ đầu đến cuối chỉ xem trò hay chứ không tham dự, vẫn coi việc cho vợ mình ăn no là nhiệm vụ hàng đầu: “Gọi thêm hai đĩa hàu nhé. Tiểu Cẩm, em ăn nhiều vào, bổ thận tráng dương đấy.”

Công tước dựng thẳng tai nghe ngóng: “Thêm tám đĩa. Ngoan, chúng ta mỗi người bốn đĩa.”

Quan Cẩm và Ôn Tĩnh Hàn: “Cút!”

____________________________________

(1) Rượu Trúc Diệp Thanh: là rượu nổi tiếng đất Sơn Tây, nấu bằng cao lương, tiểu mạch, đậu xanh cùng một số loại thảo dược, sau khi thành rượu lại đem ngâm thuốc bắc và lá tre. Màu rượu xanh nhạt, có mùi thơm, uống vào vị dịu, không gắt.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận