Chứng Hồn Đạo

Chứng Hồn Đạo
Chương 37 : Cạnh Tranh
Dịch và biên tập: Zeroman
Nguồn: tangthuvien
Nghe thấy Lệnh Hồ thừa nhận có Yêu Đan trong tay, chúng tu sĩ ồ lên một tiếng. Ai nấy đều kích động không thôi, vội vàng đi về phía Lệnh Hồ rồi lấy linh túy trong túi trữ vật mình ra, đưa cho Lệnh Hồ xem.
Còn những tu sĩ không có linh túy phù hợp điều kiện thì có chút ảo nảo. Hiển nhiên, cũng có vài tu sĩ lộ lên vẻ tham lam, ánh mắt đảo qua đảo lại không thôi, dường như đang tính toán gì đó.
- Các vị!
Âm thanh Lệnh Hồ nhàn nhạt, nhưng lại rõ ràng bên tai các vị tu sĩ. Nghe thấy Lệnh Hồ hô lên, các tu sĩ cũng an tĩnh lại một chút.
- Nhờ các vị giúp đỡ thôi! Nhưng ta nghĩ các vị hẳn cũng biết rõ giá trị của Yêu Đan, và cần phải có bao nhiêu linh túy mới đổi được một viên Yêu Đan. Tại hạ có ba miếng Yêu Đan, nhưng chỉ dùng hai quả trong đó để đổi lấy Ngũ Hành linh túy.
Nói xong, Lệnh Hồ lấy ra một quả Yêu Đan màu vàng to như trứng ngỗng từ trong túi trữ vật ra. Một cỗ linh khí mạnh mẽ lập tức tỏa ra xung quanh. Trên Yêu Đan này có thú văn, kim quang sáng chói, linh khí nồng đậm ngưng tụ lại thành một kỳ thú đang gào thét, rõ ràng là một quả Yêu Đan trung kỳ.
Giá trị của quả Yêu Đan này hơn xa một quả Yêu Đan sơ kỳ.
Một quả Yêu Đan sơ kỳ đã đủ cho các tu sĩ kích động rồi, khi Lệnh Hồ đưa quả Yêu Đan trung kỳ này ra thì không còn ai giữ được bình tình nữa.
Từ Nguyên Đường kích động nói lớn lên:
- Vị đạo huynh này, ta nguyện lấy bảy gốc cây Phong Linh thảo ba ngàn năm, mười gốc cây Huyết Chi hai ngàn năm trăm năm, hai khỏa Địa Long Sâm hai nghìn bảy trăm năm...
Nói tới đây thì âm thanh của Từ Nguyên Đường nhỏ dần đi. Đó là toàn bộ linh túy trân quý trên hai ngàn năm hắn có rồi, còn có vài loại nữa, nhưng lại không đủ điều kiện của Lệnh Hồ.
Từ Nguyên Đường cũng hiểu rõ chỉ với nhiêu đó thì không thể nào sánh được với một quả Yêu Đan trung kỳ.
Quả nhiên, lập tức có tu sĩ khác cười lạnh nói:
- Chỉ chút linh túy đó mà muốn có được Yêu Đan trung kỳ ư? Thật là chê cười. Đạo huynh, ta là trưởng lão của Thiên Thảo môn. Ta đại biểu cho tệ tông lấy hai mươi gốc cây Ngũ Hành linh túy các loại, tổng cộng là một trăm gốc cây để đổi lấy Yêu Đan trên tay đạo huynh!

Người tu sĩ đầu tiên mở miệng chê cười ngay khi Lệnh Hồ tiến vào Đan Tiên biệt phủ, lúc này cũng mở miệng:
- Thiên Thảo môn quả nhiên tài lực hùng hậu, nhưng chỉ lấy một trăm gốc cây để đổi lấy một quả Yêu Đan trung kỳ thì dường như còn ít đó. Vị đạo huynh này, năm người chúng ta là môn hạ Kiến Phúc cung, hiệu là Ngũ Hành Luyện Đan sư, thay bản môn lấy một phần tư kho linh thảo để đổi lấy quả Yêu Đan trong tay đạo huynh!
Lệnh Hồ có chút thích thú, hỏi:
- Không biết một phần tư kho linh thảo của quý môn có bao nhiêu linh túy trên ba ngàn năm?
Tu sĩ kia nói:
- Không dưới năm trăm gốc cây!
Lệnh Hồ nghe vậy thì vui mừng. Hắn biết Yêu Đan rất trân quý, nhưng không ngờ lại trân quý đến như vậy. Một quả Yêu Đan trung kỳ có thể đổi được năm trăm gốc Ngũ Hành linh túy trên ba ngàn năm, quả đã vượt xa dự liệu của hắn.
Mặc dù linh thảo do con người bồi dưỡng có chút kém hơn những linh thảo sinh trưởng nơi hoang dã, nhưng đạt đến mức ba ngàn năm là đã trân quý hơn linh thảo hai ngàn năm ở ngoài hoang dã nhiều rồi.
Bạ.n .Đa.ng. Đ.ọc. T.ru.yệ.n .Tạ.i .We.bs.it.e .Tr.uy.en.Gi.Cu.ng.Co..c.om.
Lệnh Hồ đang muốn đáp ứng, thì một âm thanh trong trẻo từ ngoài Đan Tiên biệt phủ lớn tiếng nói:
- Côn Luân kiếm tông ta nguyện trao đổi quả Yêu Đan trên tay Lệnh Hồ sư huynh, Lệnh Hồ sư huynh có thể tùy ý ra giá!
Còn có người nhận ra mình? Lệnh Hồ vô cùng kinh ngạc, nhưng các tu sĩ đang vây quanh mình không có ai vừa lên tiếng cả, cũng không biết người nói ở đâu?
Mà mấy chữ "Côn Luân kiếm tông" vừa phát ra làm cho cả khách điếm yên tĩnh lại ngay.
Trong tiếng bước chân vang lên, mười mấy đệ tử Côn Luân kiếm tông do Mộ Dung Thiên Nhất dẫn đầu đang đi tới.
Mặc dù trong các đệ tử Côn Luân kiếm tông, tu vi cao nhất là Mộ Dung Thiên Nhất chỉ có tu vi Nguyên Anh đại viên mãn, nhưng các tu sĩ có tu vi cao ở đây không ai dám khinh thị các đệ tử Côn Luân kiếm tông cả.
Ít nhất, trước mặt nhiều người thế này, cho dù tu vi của ngươi có là Xuất Khiếu kỳ hay Phân Thần kỳ, thậm chí là Hợp Thể kỳ thì ngươi cũng phải lưu cho Côn Luân kiếm tông một chút thể diện.
Dĩ nhiên, nếu đây là nơi không có người thì phải nói lại một chút.

Nhưng dù như thế nào, trước mặt nhiều người thế này thì không có ai dám làm ra hành động gì quá đáng, đám đông tự động nhường ra một lối đi.
Thấy đám người Mộ Dung Thiên Nhất, Lệnh Hồ không khỏi ngạc nhiên một chút. Dĩ nhiên, điều làm cho Lệnh Hồ ngạc nhiên không phải là đám người Mộ Dung Thiên Nhất, mà là hai người Hà Thái Hư cùng Nạp Lan Bạch Y ở bên cạnh.
Thấy Lệnh Hồ, Nạp Lan Bạch Y vui mừng vô cùng, nhưng nàng nhanh chóng chôn giấu cảm xúc xuống, lộ ra vẻ trầm tĩnh thanh nhã thường thấy.
- Lệnh Hồ sư huynh, quả nhiên là huynh!
Nạp Lan Bạch Y đi tới trước mặt Lệnh Hồ, nhẹ nhàng nói.
- Nạp Lan sư muội, đã lâu không gặp.
Lệnh Hồ mỉm cười. Đã lâu rồi không thấy Nạp Lan Bạch Y, nay thấy khí chất của nàng vẫn như năm xưa, Lệnh Hồ cũng cao hứng vô cùng.
Nạp Lan Bạch Y ngây ngốc nhìn Lệnh Hồ, mắt nàng khẽ ươn ướt, sóng nước gợn trào.
- Nạp Lan sư muội, sao vậy?
Nhìn thấy trong mắt Nạp Lan Bạch Y có một chút tình cảm không nói nên lời, lòng Lệnh Hồ hơi động.
Nạp Lan Bạch Y vội nói: truyện từ
- Đã hơn mười năm không gặp Lệnh Hồ sư huynh, muội hơi kích động thôi.
Lệnh Hồ cười nói:
- Nếu tiểu sư muội nói như vậy thì ta cũng không ngạc nhiên lắm đâu, cũng không ngờ là Nạp Lan sư muội lại học cách nói của tiểu sư muội, làm ta ngạc nhiên một chút đó.
Hai người đang ôn chuyện thì Mộ Dung Thiên Nhất ho khan một tiếng, chen lời nói:
- Tại hạ là Côn Luân Kiếm Tông Mộ Dung Thiên Nhất, từ trước tói giờ vẫn ngưỡng mộ đại danh Lệnh Hồ sư huynh của Hoa Nghiêm tông. Hôm nay đã nhìn thấy rồi, thật là vinh hạnh!

Lệnh Hồ đưa mắt nhìn lên. Tuy Mộ Dung Thiên Nhất luôn nói lời khen tặng, nhưng hai đầu lông mày của hắn lại gây ình cảm giác là hắn ưu việt hơn, làm cho lời của hắn càng thêm khó nghe.
Lệnh Hồ nói:
- Thì ra là chư vị sư huynh Côn Luân kiếm tông, Lệnh Hồ xin chào.
Nói xong đưa tay lên chắp lại, coi như đã thi lễ.
Lúc này các tu sĩ ở đây cũng biết được người tu sĩ trẻ tuổi mà họ không dám đắc tội nãy giờ chính là Lệnh Hồ.
Cái tên thiên tài Lệnh Hồ, nhưng chín lần kết Anh thất bại đã từng là chủ đề bàn tàn trong các tửu lâu khách điếm, truyền miệng qua nhau rất nhiều. Họ không ngờ nhân vật đó lại đang đứng trước mặt mình.
Nếu là Lệnh Hồ đệ tử Hoa Nghiêm tông, thì tuyệt đối không có chuyện hắn ẩn giấu tu vi ở đây.
Từ Nguyên Đường thấy vậy là tâm tình thoáng buông lỏng một chút, trong lòng có chút tức giận. Nhưng nghĩ đến việc trong tay tiểu tử Lệnh Hồ này có Yêu Đan, hơn nữa sư môn mình cũng không đắc tội với Hoa Nghiêm tông được. Nghĩ thông suốt điểm này, Từ Nguyên Đường cũng không dám nghĩ gì khác nữa.
- Lệnh Hồ sư đệ, đã mười năm không gặp rồi, tu vi có chút tiển triển a.
Hà Thái Hư nói:
- Đúng rồi, trong tay Lệnh Hồ sư đệ có Yêu Đan thật ư? Thật sự làm cho người ta phải hâm mộ đó, không biết Lệnh Hồ từ đâu mà có Yêu Đan vậy?
Lệnh Hồ không hề có cảm tình gì với Hà Thái Hư, nghe thấy câu hỏi chất vấn này càng khó chịu hơn, thản nhiên nói:
- Tóm lại không phải lấy từ chỗ Kiều trưởng lão hay Hà sư huynh là được rồi.
Hà Thái Hư nghe vậy thì tức giận vô cùng, ánh mắt càng âm lãnh hơn. Nhưng ngoài mặt vẫn mỉm cười, nói:
- Là sư huynh ta không phải, lai lịch Yêu Đan phi phàm, sao có thể tùy tiện nói được, sư huynh ta nói sai rồi. Nhưng mà, Lệnh hồ sư đệ này, sự trân quý của Yêu Đan thì ta nghĩ ai ai cũng biết. Vì sao Lệnh Hồ có Yêu Đan trân quý như vậy lại không đưa cho tông môn, mà lấy ra giao dịch ở đây?
Lệnh Hồ nói:
- Chẳng lẽ Hà sư huynh có ý kiến gì?
Vừa nghe lời này, tất cả các tu sĩ nhìn Hà Thái Hư một cách lạnh lùng, ngay cả sắc mặt Mộ Dung Thiên Nhất cũng trầm xuống.
Hà Thái Hư thoáng căng thẳng, cười lớn nói:
- Ta nào có ý kiến gì, Yêu Đan là của Lệnh Hồ sư đệ, Lệnh Hồ sư đệ tất nhiên có quyền làm chủ.

Lệnh Hồ cười nhạt.
Lúc này, Ngũ Hành Luyện Đan sư lại nói:
- Đạo huynh, không biết điều kiện mà chúng ta vừa nói...
Mặc dù đã biết Lệnh Hồ là đệ tử Hoa Nghiêm tông, hơn nữa tu vi cũng như bề ngoài, không hề có chút giấu diếm nào. Nhưng những tu sĩ Phân Thần kỳ này vẫn khách khí như cũ.
Lệnh hồ cười cười. Hiện giờ không có tu sĩ nào có thể đưa ra điều kiện hơn Ngũ Hành Luyện Đan sư, cho nên mình cũng định đồng ý. Nhưng không ngờ, đang định mở miệng nói thì Mộ Dung Thiên Nhất lại làm lễ với năm vị Ngũ Hành Luyện Đan sư, nói:
- Ngũ Hành tiền bối, mong nhìn mặt mũi của Côn Luân Kiếm tông, lần này hãy nhường cho tệ tông...
Một người trong số họ thản nhiên nói:
- Mộ Dung sư điệt, đây không phải là vấn đề của Kiến Phúc cung ta hay Côn Luân kiếm tông ngươi. Chúng ta đã ra giá cho quả Yêu Đan trung kỳ này rồi, nếu như Côn Luân kiếm tông có thể đưa ra điều kiện hậu đãi hơn, ta nghĩ không cần lấy cái danh của quý tông ra thì Lệnh Hồ đạo hữu cũng chọn quý tông để giao dịch đó.
Sắc mặt Mộ Dung Thiên Nhất có chút khó coi, thở dài nói:
- Xem ra mặt mũi của Côn Luân kiếm tông chưa đủ lớn a...
Ngũ Hành Luyện Đan sư không khỏi biến sắc.
Lệnh Hồ lạnh nhạt nói:
- Các vị đừng cãi nhau nữa. Cho dù là ai, hoặc là tông môn nào, chỉ khi đưa ra đồ làm cho ta hài lòng thì ta mới cùng người đó giao dịch. Nếu không, cho dù là Cực Lạc cung, nhưng đưa ra điều kiện không làm ta hài lòng thì ta cũng không giao dịch! Hi vọng mọi người hiểu cho điều này! Chỉ có giao dịch công bình, mọi người mới vui vẻ với nhau, không phải sao?
Mộ Dung Thiên Nhất cười khan:
- Lệnh Hồ sư huynh nói rất có lý, ta có thể cam đoan là Côn Luân kiếm tông ta sẽ không để cho Lệnh Hồ sư huynh cảm thấy lỗ lã. Hay là Lệnh Hồ sư huynh cùng ta tới Côn Luân kiếm tông đi, ta nghĩ sư tôn Thiên Vân kiếm tiên ta sẽ đưa ra một cái giá làm cho Lệnh Hồ sư huynh hài lòng. Nói với Lệnh Hồ sư huynh một tin tức, trên tay sư tôn ta có một kiện bảo khí thượng phẩm "Toái Tâm Bạt", là bảo vật mới của Luyện Khí tông sư Mạc Kiền tiền bối tại Luyện Khí tông...
Lệnh Hồ đưa ngón trỏ lên, lắc qua lắc lại nói:
- Xem ra Mộ Dung sư huynh còn chưa rõ ràng lắm, Lệnh Hồ đi vào Đan Tiên biệt phủ mà không vào các chỗ trọ khác là vì các vị tiền bối ở đây là Luyện Đan sư. Cái mà Lệnh Hồ cần chính là linh túy Ngũ Hành trên hai ngàn năm. Còn về phần pháp bảo sao, ha hả, thật xin lỗi, cho dù là pháp bảo nào thì Lệnh Hồ cũng không dùng Yêu Đan để đổi lấy.
- Linh túy hai ngàn năm?
Mộ Dung Thiên Nhất thoáng chốc đã ngây ngốc.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận