Chưa Từng Nói Yêu Em

Tô Quý vẫn ôm eo Mặc Viễn Ninh , sức khỏe của anh càng có chuyển biến tốt, cô lại lưu luyến anh càng nhiều, có lẽ vì cả hai đều biết: một khi Mặc Viễn Ninh chính thức khỏi hẳn, bọn họ cũng không còn lý do gì để tiếp tục mập mờ với nhau nữa.

Mặc Viễn Ninh giơ tay lên, bàn tay to lớn gầy gò xoa nhẹ trên đỉnh đầu cô.

Tô Quý nhớ lúc họ mới quen, bàn tay anh luôn ấm áp vô cùng, nhưng bây giờ dường như mang theo hơi lạnh.

Khi đó bọn họ chưa kết hôn, ba tháng ngắn ngủi quen nhau, đa số cuộc hẹn đều do Tô Vĩ Học sắp xếp.

Nhưng ngay cả như vậy, khi cô ở cùng anh, cô cũng cảm thấy hạnh phúc - anh khác với những người đàn ông khác, lúc họ nhìn cô, cô biết họ chỉ thấy hiện ra một cô gái đã quen được chiều chuộng và gia thế Tô gia phía sau cô.

Mặc Viễn Ninh không như vậy, anh khiến cô cảm thấy anh thật sự đang nhìn cô, bất kể cô là thiên kim nhà giàu hay con gái nhà nghèo khó, với anh mà nói chẳng có gì khác biệt.

Chính bởi ánh mắt đó, cô cảm thấy mình thực sự được yêu thương, bởi cô được là chính cô, chứ khôngphải bất cứ điều gì khác.

Khởi đầu của họ, thật ra chưa tính đến chênh lệch xuất thân, thậm chí còn không phải thanh mai trúc mã thân thiết, chỉ là tình cờ gặp nhau tim đã đập thình thịch, không phải do môn đăng hộ đối, cũngkhông phải vì nhu cầu lợi ích hôn nhân thuần túy.

Kết quả sau này, càng ngày càng ngược lại, thậm chí đồng sàng dị mộng.


Đêm nay không khí có chút ngọt ngào, Tô Quý nhịn không được, nghiêng đầu khẽ hôn lên môi dưới củaanh: “Viễn Ninh, anh thật sự yêu em đúng không?”

cô vốn cho rằng người như Mặc Viễn Ninh, rơi vào tình cảnh ngày hôm nay, cho dù là vì chút sĩ diện cuối cùng, cũng tuyệt đối sẽ không nói tiếng “yêu”, không ngờ anh chỉ im lặng một lát rồi nhẹ nói: “Đúng.”

Tô Quý có chút kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn anh.

Ánh mắt anh rơi trên khuôn mặt cô, giống như lúc họ mới quen, vừa chăm chú, vừa dịu dàng, như thể cả thế giới này, ánh mắt anh chỉ dành cho riêng cô: “Tiểu Nguyệt, dù cho ngày mai chúng ta sẽ xa nhau, em nhất định phải nhớ rằng, em là tình cảm chân thành nhất trong cuộc đời anh... Chỉ có điều này, sẽ không bao giờ thay đổi.”

Lời thổ lộ kiên định thâm tình như đánh cược cả mạng sống, bất cứ lúc nào nghe thấy, cũng đều khiến người ta cảm động.

Nhưng bây giờ anh nói ra, có chút rung động lòng người - họ đang chuẩn bị tạm biệt lẫn nhau, chứkhông phải trao lời thề trong hôn lễ.

Trực giác của Tô Quý cho rằng đây chỉ là giả dối: không thể nào là sự thật, cô không tin cô đối xử như vậy, trong lòng Mặc Viễn Ninh không hề có chút oán hận nào.

Người thâm tình đến mấy cũng không thể chịu thiệt như vậy, huống hồ người đó lại là Mặc Viễn Ninh.

cô gần như ngay lập tức phủ nhận: “anh lại muốn lừa tôi...Tôi sẽ không quay đầu lại đâu!”

Dường như đã sớm đoán được cô sẽ trả lời như vậy, ánh mắt Mặc Viễn Ninh nhìn cô vẫn ấm áp vô cùng,anh vuốt nhẹ từ đỉnh đầu đến mái tóc dài của cô, cười cười nói: “Được, anh biết rồi, không cần gấp gáp như vậy.”

Giọng nói y hệt như đang dỗ trẻ con lại khiến Tô Quý đột nhiên không biết trả lời như thế nào, cô nhìnanh thật lâu, mới mở miệng nói: “Lại một lần nữa với em đêm nay đi.”

hiện giờ họ đang trên giường, thân thể dính sát vào nhau, cả hai đều cảm giác nhiệt độ cơ thể và hô hấp của đối phương một cách rõ ràng, cô nói “Lại một lần nữa” là cái gì không cần hỏi cũng biết.

Mặc Viễn Ninh lại cười lắc đầu: “Tiểu Nguyệt, anh không làm bạn tình của người khác.”

Vẫn còn nói nghiêm túc được như vậy, Tô Quý thầm oán: sau khi ly hôn cũng không phải chưa từng làm, chẳng lẽ lần trước là nhất thời cao hứng chắc?

cô biết điểm mẫn cảm nhất trên người Mặc Viễn Ninh là ở đâu, tay cô không ngoan ngoãn trượt xuống bụng anh, cánh lớp áo ngủ không mạnh không nhẹ sờ soạng, nghiến răng nói: “anh đừng hối hận!”


Sức chịu đựng của Mặc Viễn Ninh gần đây rất tốt, cứ như vậy để mặc cô trêu chọc, bên môi hàm chứasự vui vẻ: “Xem ra hiện tại...người hối hận không phải là anh.”

Tô Quý sờ soạng một lúc không thấy anh có động thái gì, cô đã biết hôm nay đại khái là không thể cứng rắn được, đó cũng là điểm tốt của đàn ông, lúc không muốn thì rất khó để miễn cưỡng, không bị động như phụ nữ.

cô nghĩ vậy, thất vọng ra mặt, mắt nhìn thấy một thân thể mỹ nam tuyệt đẹp cân đối, lại chỉ có thể thèm chứ không thể ăn.

Có lẽ vì nét mặt cô quá thất vọng, Mặc Viễn Ninh nhịn cười không được, lắc đầu: “Tiểu Nguyệt, là chính em nói muốn đi về phía trước.”

Tô Quý im lặng, ngẩng đầu nhìn anh, chính cô là người triệt để phân chia giới hạn với anh, nhưng ngay lúc này, không hiểu sao cô lại cảm thấy...đột nhiên cảm thấy càng hận Mặc Viễn Ninh hơn.

cô hận anh tại sao không thể ngụy trang thành một người chồng dịu dàng thâm tình đến cùng, hận anhcứ như vậy hủy hoại hết bốn năm bên nhau.

cô biết cuối cùng cô vẫn không thể buông tay anh, còn anh biết điều này, cũng càng thêm lợi dụng.

Lúc còn ở bên nhau, Tô Quý chưa bao giờ hỏi Mặc Viễn Ninh “Công việc có ổn không?” hoặc là “Công việc bận rộn cứ thong thả mà làm”, đó là giọng điệu khi nói chuyện với người ngoài.

Trong trí nhớ của cô, mẹ cô khi còn sống cũng chưa bao giờ hỏi ba cô chuyện trong công ty, mà chỉ hỏimột câu sau khi ba cô về nhà “anh có mệt không?”

Giàu có, danh vọng, thành tích, đó là tất cả những gì người ngoài quan tâm về bạn, bởi vì ngoại trừ những thứ ở bề ngoài, bạn chẳng là gì khác trong mắt họ.


Người nhà ngược lại chỉ quan tâm bạn có mệt hay không, có cần nghỉ ngơi hay không, quan tâm bạn và coi đó như một đặc quyền.

Cho nên sau khi kết hôn với Mặc Viễn Ninh, mỗi ngày cô thấy anh đi làm về, đều hỏi một câu: “Hôm nayanh có mệt không?”

anh có thể trong lúc này mà nói “Em là tình cảm thân thành nhất trong cuộc đời anh”, cô cũng khôngthẹn với lương tâm.

Lúc anh và cô còn yêu nhau, cũng như tất cả những cặp vợ chồng khác, nguyện hi sinh tất cả, khôngcần hồi báo.

cô suy nghĩ thật lâu, cuối cùng vẫn đứng dậy khẽ hôn lên trán anh, cười: “Viễn Ninh, anh phải nhớ thậtkỹ, là tôi không cần anh.”

Mặc Viễn Ninh cười với cô, giọng nói như đang vỗ về trẻ con: “anh biềt rồi.”

Tô Quý cuối cùng cũng rời khỏi phòng của Mặc Viễn Ninh, mang theo cảm giác mất mát và một sự nhẹnhõm không nói nên lời.

đi qua hành lang trống trải nhà họ Tô sẽ thấy ánh trăng non ngoài cửa sổ, ánh trăng như nước, chiếu vào khuôn mặt mộc của cô, để lại một cái bóng cô độc.

Đại tiểu thư Tô gia vì vậy thở dài một tiếng, chuyện không như ý trong đời người chiếm đến 8,9 phần, ví dụ như một người ngũ quan tuyệt đẹp, dáng người tỷ lệ hoàn mỹ như Mặc Viễn Ninh, tại sao lại khôngphải là người đàn ông tốt?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận