Chu Nhan


Đúng lúc Ngọc Cốt từ trên trời giáng xuống một tia sét vào trong cõi mộng, ba vị trưởng lão vây quanh giếng đồng thời chấn động, không tự chủ được lảo đảo lui về phía sau hộc ra một ngụm máu tươi.

“Không xong rồi! Phát thuật bị phá rồi sao?”.

Tuyền trưởng lão bất chấp bị thương, vội vàng đi đến miệng giếng nhìn xuống.

Nước giếng cổ trong veo đã trở nên đục ngầu giống như biến thành máu, may mắn là đứa bé kia vẫn cuộn tròn như bào thai trong đáy nước, toàn thân run rẩy kịch liệt nhưng không mở mắt, túi gấm trên cổ cậu phát ra ánh hào quang giam cầm hồn phách của cậu, vòng tròn phù chú cuốn quanh, tiếp tục giam nó vào trong ảo cảnh.

“May quá, không sao!” Tuyền trưởng lão thở nhẹ một hơi: “Đại Mộng thuật còn chưa bị phá!”.

Hai vị trưởng lão khác kịch liệt ho khan, cố gắng từ trên mặt đất đứng dậy, khiếp sợ: “Vừa rồi… vừa rồi đã xảy ra chuyện gì vậy? Có người xâm nhập vào Đại Mộng thuật, phá hoại pháp thuật của chúng ta sao?”.

Tuyền trưởng lão ho khan, “Phải! Là nữ nhân kia!”.

“Cái gì?” Thanh trưởng lão và Giản trưởng lão đồng loạt thất thanh: “Chẳng lẽ là người Không Tang kia ư?”.

Tuyền trưởng lão nhìn thoáng qua đứa bé nơi đáy giếng, đồng thời hai trưởng lão cũng lập tức im bặt, nhỏ giọng: “Cô… cô ta xông vào như thế nào? Chắc… chắc tiểu quận chúa Không Tang kia không biết đứa bé đang ở trong tay chúng ta chứ?”
“Chắc là hồn phách của cô ta tăng động quá, đang ngủ thì chạy ra ngoài chơi, vô tình xuyên qua ranh giới giữa hai giới, xâm nhập vào ảo cảnh của chúng ta!”.

Tuyền trưởng lão thấp giọng thở dài: “Đúng là ý trời, có lẽ là sốt ruột muốn tìm đứa bé, ban ngày nghĩ gì ban đêm mơ đó đi!”.

Hai vị trưởng lão không nói gì, hồi lâu Giản trưởng lão thở dài một tiếng: “Ôi, thật ra cô ta cũng quan tâm đứa bé thật đó, chỉ là muốn xâm nhập được vào thuật Đại Mộng cần linh lực rất mạnh”.

Thanh trưởng lão thì thào thật khó tin: “Cô ta còn trẻ tuổi, cùng lắm mới có mười mấy năm tu vi thôi, sao mà có thể…”
“Các vị không biết cô ta là đệ tử chân truyền của đại thần quan núi Cửu Nghi sao?”.

Thanh trưởng lão và Giản trưởng lão đồng thời hít sâu một hơi, không nói nên lời.

Mấy năm gần đây Thời Ảnh – Đại thần quan núi Cửu Nghi vẫn luôn truy tìm manh mối sống lại của hải hoàng, thậm chí đã nhiều lần tiếp cận đến chân tướng, tiểu quận chúa này có quan hệ gắn bó với Tô Ma như thế, nếu y thông qua Chu Nhan biết được sự tồn tại của Tô Ma, chỉ e bí mật lớn nhất của Hải quốc cũng không giữ được.

“Đám người Không Tang này chỉ còn cách bí mật lớn nhất của chúng ta một bước”.

Tuyền trưởng lão thấp giọng, sắc mặt nghiêm túc: “Chúng ta cần phải nhanh chóng đi nốt bước cuối cùng, nếu một khi kinh động đến Thời Ảnh, Hải hoàng sẽ phải đối mặt với nguy hiểm lớn đó”.

“Phải!” Hai vị trưởng lão còn lại lên tiếng trả lời, lập tức quay về bên giếng cổ: “Đứa bé này mơ thấy điều gì vậy?” Tuyền trưởng lão thấp giọng, chỉ tay một cái, phù chú trên miệng giếng lập tức phát ra một tia sáng vàng chói mắt, giống như những tia chớp lưu động, mạnh mẽ chiếu thẳng xuống nước, bao bọc lấy đứa bé gầy guộc, mặt nước đang yên ả lại nổi sóng, phản chiếu ánh trăng dệt nên một ảo cảnh mới.

Từ trên miệng giếng nhìn xuống, giống như nhìn thấy một thế giới khác, khung cảnh Đế đô hiện lên giữa sóng nước mờ ảo sống động như thật.

Mà đứa bé kia vừa mới kiệt sức bơi khỏi Kính Hồ, nước chảy từ tóc thẳng xuống dưới, đôi chân trần đứng trước cửa thành ngựa xe như nước, cả người gầy guộc cô độc không biết đi đâu.

Đúng vậy, cậu vẫn tiếp tục tìm kiếm tỷ tỷ của mình, sống chết cũng không từ bỏ.

Phải biết rằng huyết thống Hải hoàng quá sức mạnh mẽ, mặc dù là dùng pháp thuật cực mạnh cũng không nhất định có thể phong ấn hoàn toàn trí nhớ của đứa bé.


Tuyền trưởng lão thở dài, nhìn Tô Ma dưới đáy giếng thấp giọng: “Trừ phi là nó cam tâm tình nguyện quên đi, đoạn tuyệt từ trong ra ngoài mới có thể không để lại hậu hoạn”.

“Cam tâm tình nguyện?” Thanh trưởng lão cười khổ: “Đứa bé này cố chấp như vậy, làm sao có thể cam tâm tình nguyện chứ?”
“Luôn có cách mà!” Tuyền trưởng lão nhìn đứa bé trong ảo cảnh, thấp giọng nói: “Ký ức của đứa bé này về cô ta dừng lại ở đâu?”.

“Ở thôn Đồ Long! Theo lời Thân Đồ đại phu mô tả, quận chúa Không Tang kia đã giúp nó lấy bào thai ký sinh từ trong thân thể Tô Ma ra, sau đó cô ta tiếp tục lao vào chiến trưởng, còn Thân Đồ đại phu đưa Tô Ma vào đại doanh Kính Hồ, từ lúc đó bọn họ chưa từng gặp lại”.

“Vậy sao? Nói vậy ký ức cuối cùng của Tô Ma với quận chúa Không Tang kia dường như rất đau khổ”.

Tuyền trưởng lão thì thào, trong mắt toát ra vẻ mừng rỡ: “Thật tốt quá, chúng ta chỉ cần khuếch đại loại đau khổ này lên là có thể có một khởi đầu hoàn hảo”.

“Khởi đầu hoàn hảo?” Hai vị trưởng lão khác có chút khó hiểu.

“Chúng ta sẽ đánh vào nội tâm đứa bé này, tạo ra một ý niệm trong tiềm thức để triệt tiêu tình cảm gắn bó không nỡ rời xa đối với cô gái kia trong lòng nó” Các trưởng lão chắp tay lại, từ đầu ngón tay phát ra tia sáng mờ.

“Chúng ta muốn để nó nhớ thật kỹ rằng, tỷ tỷ kia thật ra là người khiến cho nó đau khổ nhất”.

“Đến đây đi, từ giờ trở đi, trí nhớ của nó đều là do chúng ta dệt nên.

Chúng ta nhất định đưa trái tim Hải hoàng trở về trên người tộc nhân chúng ta!”.

Tô Ma không biết mình đã bơi mất bao lâu mới từ giếng cổ Diệp Thành đến được Đế đô.

Suốt dọc đường mơ hồ hoảng hốt bơi trong dòng nước sâu thẳm, thậm chí còn không phân biệt được ngày đêm, mãi cho đến khi tòa nhà nguy nga hiện ra trước mắt, cậu mới kiệt sức trồi lên mặt nước.

Đúng lúc cậu vừa trồi lên thì chợt nhìn thấy một đoàn người vô cùng hoành tráng, có lính tuần tra mặc áo giáp vàng đi phía trước mở đường, ngựa xe như nước kéo dài vô tận.

“Là ai đang cưỡi ngựa thế nhỉ?”.

“Là đích nữ duy nhất của Xích vương, hôm nay đi theo phụ thân vào cung yết kiến Đế quân, bàn bạc chuyện hôn lễ đó.

Đế quân vì ân sủng đặc biệt cho phép cô ấy cưỡi ngựa vào cấm thành, thật đúng là cảnh đẹp hiếm thấy”.

“Đúng vậy đúng vậy, hôn lễ của vương thất quả nhiên là mây tầng nào gặp mây tầng đó mà”.

Nghe thấy dân chúng trên bờ vây xem bàn tán, đứa bé không khỏi sợ run người, lập tức nhớ đến lời đã nghe được từ lúc còn ở Diệp Thành: “Chúng ta không có lừa ngươi, ngươi ra ngoài mà hỏi xem, cả thiên hạ đều biến đến hôn lễ của Bạch tộc và Xích tộc mà”.

“Đừng có nằm mơ, quận chúa sẽ nhanh chóng lấy tổng đốc Diệp Thành, trở thành Bạch vương phi tương lai, làm sao có thể yên tâm đem theo đứa bé như ngươi? Quận chúa đã không cần ngươi từ lâu rồi”.

Khi đó thị nữ trong hành cung đã nói như vậy, dì Như cũng đã nói như vậy, thế mà cậu lại không tin.

Đúng vậy, cậu tự nói với bản thân mình, trừ phi tai nghe mắt thấy thì cậu mới tin những lời đó không sai.


Mà hiện tại cậu rốt cuộc cũng đã tận mắt thấy rồi.

Tô Ma từ trong nước ngoi lên, thất thểu đi trong đám người, có một chiếc xe ngựa đi qua, gió khẽ thổi tung tấm rèm thêu chỉ vàng, chiếc móc vàng khẽ lay động, hé ra hình dáng nữ tử đẹp đẽ cao sang bên trong.

Trăng khuyết treo cuối chân trời, ánh sáng mờ ảo trước bình minh, quận chúa Xích tộc rạng rỡ trang hoàng lụa là váy vóc, đẹp đến vô thực.

“Đó là tỷ, chính là tỷ tỷ, tỷ tỷ ơi!”.

Cùng lúc đó, đứa bé không nhịn được, thất thanh la lên: “Tỷ tỷ, đệ ở đây mà!”.

Cậu lấy hết sức lớn tiếng gọi.

Thế nhưng dù sao cậu cũng chỉ là một đứa bé yếu ớt, giọng nói bị những thanh âm hỉ nhạc huyên náo át đi, đoàn người khổng lồ cũng không bởi vì một đứa bé hô gào mà dừng lại, chạy qua như bay.

Đứa bé không bỏ cuộc, thất thểu chạy theo đoàn xe, muốn đuổi theo chiếc xe ngựa lộng lẫy có nàng ngồi trong.

Thị vệ lập tức lôi cậu từ trong đoàn người ra quát: “Thằng nhãi kia, dám xông vào đoàn xe, còn không mau cút đi!”.

“Khoan đã!” Lập tức thị vệ bên cạnh phát hiện thân phận của cậu, nói: “Đó là một Giao nhân, chủ nhân của nó là ai, sao lại để nó tự do đi lại bên ngoài? Mau bắt lại!”.

“Tỷ tỷ, tỷ tỷ!” Đứa bé liều mạng phản kháng lại bị đánh ngã sấp mặt.

Giống như nghe được giọng nói bên ngoài, xe ngựa dừng lại, một bàn tay mảnh khảnh chìa ra, hơi vén rèm lên, dưới rèm lộ ra một ánh mắt quen thuộc, sáng ngời mà mỹ lệ, giống như ánh sáng toát ra từ ngọn lửa, đó thật sự là Chu Nhan – quận chúa Xích tộc.

Tầm mắt của nàng dừng lại ở trên mình đứa bé bị đánh ngã trên đất.

“Tỷ tỷ!” Tô Ma thấy cuối cùng nàng đã để ý đến mình, rốt cuộc vui vẻ muôn phần, vươn cánh tay gầy gò hô lên: “Tỷ tỷ, đệ ở đây mà!”.

Nhưng mà, mày Chu Nhan hơi nhíu lại, bỗng nhiên cúi đầu nói một câu: “Sao lại là ngươi?” Nàng giận tái mặt, đột nhiên thu tay về, buông mạnh rèm xuống, ngăn cách khỏi ánh mắt tò mò bên ngoài.

Thân thể đứa bé bỗng nhiên cứng ngắt, sau đó bắt đầu run kịch liệt.

Vừa rồi… vừa rồi tỷ tỷ nói cái gì vậy? “Lại là ngươi?”.

Tô Ma nhìn rèm che buông xuống, cánh tay cứng ngắc không cử động nổi.

Suốt chặng đường này cậu trải qua muôn vàn khó khăn, băng qua Kính Hồ mênh mông mới đến được đây, giờ phút này người cậu muốn gặp đã gần ngay trước mắt, thế nhưng cậu lại giống như mất đi toàn bộ sức lực.

Trong xe ngựa truyền đến giọng nói một người khác, hình như là Thịnh ma ma, người đã từng chăm sóc cậu.

Giọng nói bà lão kia có phần ôn hòa hơn, dường như muốn khơi dậy tình cảm của Chu Nhan: “Ôi, quận chúa người xem, nhóc con kia vẫn gọi người là tỷ tỷ, thật là một đứa bé đáng thương!”.


Giọng nói Chu Nhan lại lạnh băng: “Ta là con một, lấy đâu ra đệ đệ?”.

Chỉ một câu nói ngắn ngủi đã đóng đinh đứa bé tại chỗ, giống như dùng đao sắc đâm một nhát vào trái tim cậu không chừa một chỗ.

Thịnh ma ma còn muốn cầu xin thay cậu: “Chỉ sợ thị vệ sẽ đánh chết nó mất!”.

“Nó đáng bị đánh chết!” Thế mà Chu Nhan chẳng hề dao động, trong giọng nói chất chứa sự chán ghét cùng không kiên nhẫn: “Không phải ta đã sớm cho người đưa tiền bảo nó đi sao, vậy mà nó lại không biết điều, chẳng những không đi lại vẫn còn xông vào đây?”.

“Tỷ tỷ?!” Tô Ma sững sờ, không dám tin những lời này lại được nói ra bởi người quen thuộc nhất với mình như vậy, phút chốc cậu không biết lấy sức lực từ đâu, đột nhiên chạy qua, vươn cánh tay gầy gò vén rèm lên nghẹn ngào nói: “Tỷ tỷ, tỷ thật sự không cần đệ nữa sao?”.

“Thẳng nhóc con này!” Chu Nhan ngồi trong xe ngựa đột nhiên bị lộ mặt, quay đầu giận dữ: “Còn không mau lôi nó ra! Lỡ như để người ta thấy được một tiểu nô lệ Giao nhân gọi ta là tỷ tỷ, thì Xích tộc chúng ta phải để mặt mũi vào đâu?”.

Nghe thấy mệnh lệnh của quận chúa, bọn thị vệ lập tức vọt lên, bắt lấy cánh tay đứa bé: “Tỷ nói dối!”.

Tô Ma giãy dụa nghẹn ngào la to, thanh âm run rẩy: “Tỷ rõ ràng đã nói sẽ không bao giờ bỏ rơi đệ, tỷ xem đây là hạc giấy mà tỷ đưa tới mà!”.

Đứa bé đưa hai cánh tay nhỏ bé lên, tận lực giơ cao, trong lòng bàn tay cậu chìa ra một con hạc giấy nhuốm máu đỏ, bị ngâm trong nước đã không thấy rõ hình dạng từ lâu, đứa bé kẹp chặt trong tay như đã vò thành một đống.

Chu Nhan ngồi trong xe ngựa liếc mắt nhìn thoáng qua, vẻ mặt bỗng nhiên thay đổi.

“Đây là hạc giấy của tỷ mà!”.

Tô Ma nhìn thấy biểu cảm của nàng, trong mắt cuối cùng cũng có một tia chờ đợi, “Đệ… đệ biết tỷ vẫn luôn tìm đệ, tỷ sẽ không bỏ rơi đệ mà, có phải vậy không tỷ tỷ?”.

Chu Nhan tựa hồ cũng hơi kinh ngạc rồi đột nhiên im lặng, không biết ứng đối như thế nào.

Gương mặt nàng tái nhợt mà dại ra giống như một con búp bê.

Khoảnh khắc đó không biết có phải là ảo giác hay không, dường như thời gian đều ngừng lại, cách một tấm rèm, Tô Ma có thể nhìn thấy biểu cảm và ngón tay cứng đờ trong mắt nàng, thậm chí cả gió thổi qua cũng không lay động.

Lựa là hoa lệ trên người nàng dường như đều lập tức yên lặng, giống như tấm gương ngưng kết một cách quỷ dị.

“Sao lại thế này?” Bên tai có một giọng nói quen thuộc vang lên như ở một nơi xa xôi nào đó truyền đến, mang theo kinh hãi: “Hạc giấy này là từ đâu tới?”.

“Hình như là đứa bé kia vẫn nắm chặt trong lòng bàn tay mà mang vào!”.

“Đáng chết! Chúng ta đã quên không kiểm tra cẩn thận!”.

“Cái gì? Thứ này mà cũng bị nó mang vào trong ảo cảnh! Thế này nguy rồi!”.

Ai? Giọng ai đang nói mà lại quen thuộc như vậy? Hình như là giọng của mấy vị trưởng lão Phục Quốc Quân, bọn họ sao lại ở chỗ này? Chẳng lẽ bọn họ biết mình chạy trốn, đã đuổi tới đây rồi sao?
Phút chốc Tô Ma hơi rùng mình, toát ra một tia sợ hãi, cậu thậm chí theo bản năng muốn nhấc chân chạy trốn, chạy ra khỏi đám người trốn vào trong Kính Hồ, nhưng mà cảnh tượng bên người đều tạm dừng cho giây lát, lại chợt bắt đầu khôi phục bình thường.

“Tên tiểu tử! Ngươi đang nằm mơ đấy à? Đây là cái loại giấy gì chứ?”.

Chu Nhan thay đổi sắc mặt, nhíu mày, không kiên nhẫn nói một tiếng.

Một bóng đen xông thẳng đến: “Còn không mau cút đi!”.

“Chát” một tiếng, một roi quất tới đánh nát hạc giấy trong tay.


Tô Ma không kịp rút tay về, lòng bàn tay nhất thời bị hằn một vết máu đỏ sẫm.

“Tỷ tỷ!” Đứa bé khiếp sợ nhìn nàng, run giọng: “Chẳng… chẳng lẽ những lời trước kia tỷ từng nói đều là lừa đệ sao?”.

“Lừa ngươi thì thế nào? Trẻ con đứa nào chẳng thế, trí nhớ đều không tốt, nói cái gì cũng coi là thật!”.

Chu Nhan ngồi trong xe ngựa cười lạnh một tiếng, lại vung một roi, tỏ vẻ ghét bỏ lẩm bẩm: “Đuổi cũng không đi, thật là hèn mọn! Còn không mau cút đi!”.

“Dối trá!”.

Tô Ma bỗng nhiên hướng về phía xe ngựa lớn tiếng: “Cô là kẻ nói dối!”.

“Mau kéo nó đi, đừng để nó đụng tới quận chúa!”.

Nhìn thấy cậu sắp bổ nhào vào người quận chúa, bọn thị vệ lĩnh mệnh tóm lấy cậu, thô bạo kéo trở về.

Đứa bé vô cùng kiên cường, mặc cho bọn thị vệ đấm đá, sống chết cũng không kêu đau một tiếng.

Nhưng mà Chu Nhan ở trong xe ngựa nhìn thấy hết thảy lại chỉ nhíu mày, một câu cũng không cất lên, mặt đầy vẻ khinh thường, chán ghét như nhìn thấy một con chó ghẻ.

Đứa bé sững sờ bỗng nhiên thở gấp, không giãy dụa nữa.

“Thằng nhãi con!” Cuối cùng thị vệ trưởng cũng bắt được cậu, túm một tay lên, thở hổn hển ra lệnh cho cấp dưới: “Bán nó đến chợ Tây đi!”.
“Cái gì?” Đứa bé kinh hãi, một lần nữa liều mạng giãy dụa.

Đám người Không Tang này, lẽ nào chuẩn bị đem cậu đến chợ Tây bán làm nô lệ sao?
Khoảnh khắc đó cậu không nhịn được quay đầu nhìn nàng xin giúp đỡ.

Chỉ cần tiểu thư Không Tang quyền quý trong xe ngựa nói một câu có thể thay đổi số phận bán làm nô lệ của cậu.

Nhưng mà Chu Nhan căn bản không liếc cậu lấy nửa cái, giống như đã hoàn toàn quên đi sự tồn tại của tiểu nô lệ Giao nhân này.

Lúc đó nhìn thấy biểu cảm của nàng, trái tim Tô Ma đã lạnh xuống, không còn chống cự nữa.

“Tỷ tỷ…” Cuối cùng cậu nhẹ giọng kêu một tiếng, giọng nói nhỏ đến mức chỉ còn chính cậu nghe được.

Đứa bé đột nhiên không còn phản kháng nữa, không nhúc nhích giống như đã chết.

Nhóm thị vệ nhào lên túm cậu lên đấm đá như mưa.

Cậu bị đánh bể trán, máu từ trên mắt chảy xuống làm cả thế giới trong mắt cậu biến thành một mảnh đó như máu.

Nhưng mà lúc này đây, dù có đau đớn đến vỡ nát tâm can, cậu cũng không bao giờ mở miệng van xin nàng nữa.

Ký ức cuối cùng mà nàng để lại cho cậu, đau đớn cùng khó quên đến thế…
Khi ngón tay nho nhỏ mất hết khí lực buông xuống, con hạc giấy mềm oặt rơi khỏi lòng bàn tay, cánh bị bẻ gãy xiêu vẹo lăn trên đất như một con búp bê rách nát.

Buồn cười cùng ngây thơ đến thế, giống như trái tim đứa bé mong được sưởi ấm, chỉ còn là một hi vọng xa vời…
- -----oOo------.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận