Chờ Người Nói Yêu Tôi

Trong phòng mùi hương của canh hầm bay ra, Giản Dịch đẩy nhẹ cánh cửa khép hờ nhìn thấy Trì Gia vùi ở trong góc tường phòng bếp, liền muốn tiến vào gọi nàng ấy. Mới đi hai bước, Giản Dịch nhìn thấy một màn trước mắt khiến nàng hoàn toàn ngây người:

"Tiểu Gia... Hai người..."

Trì Gia nghe thấy liền xấu hổ rụt cái tay còn sờ ở bên trong quần áo của Cảnh Nhuế lại sau đó dùng tay xoa nhẹ môi mình. Vừa mới nãy Trì Gia đem Cảnh Nhuế đè trên vách tường hôn đến quên mình, cũng không biết Giản Dịch tiến vào khi nào, cũng không biết... nàng bắt đầu xem từ đoạn nào.

Lúc nãy Trì Gia cho rằng chỉ tùy tiện đùa giỡn Cảnh Nhuế, trêu chọc cô ấy hai lần liền nghỉ nên cũng chỉ khép cửa mà không khóa. Nào biết các nàng sẽ dây dưa lâu như vậy, hơn nữa hai người thường xuyên qua lại nên sớm đã quên mất việc khóa cửa.

Cả người Giản Dịch khó chịu nên mới đi ra ngoài, đúng lúc thấy một màn này...... Trì Gia dù có tính mê chơi cũng không thể chơi như vậy. Rốt cuộc có nguyên tắc hay không.

"Tiểu Dịch......"

Hiện tại không biết giải thích như thế nào, cũng không có cách nào giải thích. Vừa rồi Cảnh Nhuế nắm cổ áo của Trì Gia làm hơn phân nửa bả vai của nàng đều lộ ra bên ngoài, này quả thực so với "bắt gian tại trận" cũng không có khác gì nhau.

Cảnh Nhuế sửa sửa quần áo, trở tay đem nội y mặc lại, xem dáng vẻ khẩn trương của Trì Gia liền hỏi:

"Làm sao vậy, cô thích em ấy?"

"Cô biết cái gì!"

Lúc này Trì Gia như bị tạt xuống một chậu nước lạnh. Cơn hứng thú vừa rồi liền lập tức biến mất, tâm tình kém tới cực điểm. Giản Dịch là một người đơn thuần nhìn thấy việc này về sau cậu ấy nghĩ gì về bản thân mình.

"Tức cái gì mà tức, tôi đã bảo dừng lại mà cô vẫn còn muốn tiếp tục, lỗi của ai?"

Làm chuyện này ở phòng bếp để Giản Dịch thấy quả thật rất khiếm nhã.

Trì Gia cũng mặc xong bra rồi, còn không quên cùng Cảnh Nhuế tranh cãi hai câu

''Cô nói giống như tôi không thể dừng lại......"

Kẻ tám lạng người nửa cân, chả ai trách được ai.

"Cảnh Nhuế các nàng đâu rồi, các nàng không có cãi nhau nữa chứ?"

Giản Dịch mang vẻ mặt mất hồn mất vía, nàng thật sự nghĩ không ra đây là chuyện gì... Trì Gia cùng Cảnh Nhuế vì sao sẽ ở cùng nhau làm chuyện như vậy? Nàng ba lần tự hỏi chính mình có phải hoa mắt nên nhìn lầm rồi hay không nhưng hai người các nàng đều ở trong phòng bếp kia.

"Tiểu Dịch?"


Vân Hân thấy Giản Dịch vẫn không trả lời câu hỏi của mình, liền gọi nàng thêm một lần nữa:

"Có chuyện gì xảy ra sao?"

"A...Em...Không có gì......"

Loại chuyện này nàng sao có thể nói với Vân Hân nên chỉ có thể làm bộ cái gì cũng không biết.

Qua hai phút, Trì Gia bước ra, ở phía dưới cái bàn lôi kéo tay của Giản Dịch, nhỏ giọng nói với nàng:

" Khi nào về mình sẽ giải thích cho cậu..."

Lại qua một phút đồng hồ, Cảnh Nhuế bưng một nồi canh bước ra:

"Canh xương hầm dùng được rồi."

Vân Hân đưa cho Giản Dịch một chén canh trước:

"Uống canh trước."

Giản Dịch nào còn có tâm tư ăn cơm, đầu óc của nàng toàn là cảnh Trì Gia vừa mới ôm Cảnh Nhuế nhất thời còn chưa quen được. Trì Gia cũng cảm thấy xấu hổ, chủ yếu là bị những người khác trông thấy còn không sao nhưng bị Giản Dịch nhìn thấy cảm giác không được tự nhiên. Cảnh Nhuế còn rất bình tĩnh nên ăn thì ăn, nên uống thì uống. Vân Hân là người duy nhất trên bàn ăn không biết chuyện gì xảy ra.

Một bữa cơm ăn không được bao nhiêu, không khí trên bàn ăn trầm mặc. Vân Hân luôn cảm thấy Giản Dịch đột nhiên có tâm sự, nhưng hỏi nàng thì nàng lại không muốn nói. Sau khi Giản Dịch cùng Trì Gia rời khỏi Cửu Hào, vẫn là Cảnh Nhuế chủ động nói với Vân Hân.

"Em ấy là nhìn thấy mình cùng Trì Gia hôn môi, phỏng chừng nhất thời không thể tiếp thu."

Cảnh Nhuế lắc ly rượu, nhíu mày đối Vân Hân nói:

"Cậu vì sao lại thích nữ nhân thẳng như vậy? Vân Hân, nếu cậu thật sự muốn theo đuổi nàng, ngàn vạn lần không thể gấp......"

"Cậu cùng Trì Gia?"

Việc này quả thực đã khơi gợi tính tò mò của Vân Hân:

"Cảnh Nhuế, cậu có phải đã thích cô bé kia rồi hay không?"


"Mình thích nàng? Cậu đừng đùa, nàng chỉ là một đứa bé mới lớn một chút... Tuổi của mình có thể làm mẹ kế của nàng."

Cảnh Nhuế lắc đầu, bộ dạng không có gì để nói:

"Mình và cậu không giống nhau, mình không thích người nhỏ tuổi."

"Vậy chuyện hôm nay cậu làm là như thế nào? Đều bị Tiểu Dịch thấy được."

"Chỉ đùa một chút mà thôi."

Làm sao mà khiến cho Vân Hân cùng Giản Dịch đều ngạc nhiên đến vậy.

Vân Hân không để ý tới cô ấy có phải đang nói đùa hay không. Cảnh Nhuế nếu tìm người để trêu chọc, cô cũng sẽ không xen vào việc của người khác:

"Cảnh Nhuế! Nếu cậu chỉ muốn vui đùa một chút vậy tìm người khác đi không cần tìm Trì Gia, Trì Gia là bạn của Tiểu Dịch, hơn nữa quan hệ của các nàng cũng không tệ lắm......"

Cảnh Nhuế coi như hiểu lời này của Vân Hân. Yêu ai yêu cả đường đi, Vân Hân này là đang bảo vệ người bạn nhỏ của người cô yêu, nhanh như vậy khuỷu tay liền hướng ra bên ngoài:

"Vân Hân... Cậu nói chúng ta đã quen biết bao nhiêu năm vậy mà hiện tại cậu lại tới giáo dục mình, như vậy là quá phận rồi!"

"Dù sao nhớ kỹ lời mình nói, đối với cậu như vậy cũng tốt."

"Nói, cậu thật muốn rời nơi này?"

So với quan hệ cùng Trì Gia, Cảnh Nhuế quan tâm đến việc của Vân Hân hơn.

"Ừm, thành phố S bên kia có chuyện, mình lo lắng một mình Tiểu Trạch ứng phó không được."

Vân Hân ở bên ngoài nhiều năm như vậy, ngẫm lại bản thân cũng nên trở về nhà nhìn xem một chút nhưng quan trọng nhất chính là...

"Hơn nữa, cậu cũng biết Mục Hàm là cái dạng người gì."

"Họ Mục kia, vẫn còn chưa chịu yên? Lại nói như thế nào, cậu cũng là......cô ta......"

Cảnh Nhuế ý thức được xưng hô này đối với Vân Hân mà nói là quá mẫn cảm nên chỉ nói một nửa.


Mặc dù Vân Hân không muốn nhắc tới cái tên này, cũng không nhắc tới đoạn hồi ức kia nhưng có một số việc trốn tránh cũng không được, cũng không phải cứ dựa vào trốn tránh là có thể toàn thân trở ra. Huống hồ là cô hiện tại cũng đã hiểu ra rất nhiều, có lẽ trước kia thật sự là không buông được mới muốn trốn tránh.

"Bất quá nói thật, Vân Hân, cậu trở về đúng thật là chuyện tốt, mình ủng hộ cậu."

Cảnh Nhuế nghĩ Vân Hân chỉ vì hai người phụ nữ tồi tệ kia mà từ bỏ nhiều như vậy quả thật không đáng giá. Nếu là Vân Hân thì cô ấy nhất định sẽ đánh cho họ Mục kia rụng hết răng

"Vậy Tiểu Giản sao? Cậu liền đi luôn, mặc kệ em ấy?" -Cảnh Nhuế lại hỏi.

Vân tiểu thư đây không giống như đang diễn xuất, hơn nữa Cảnh Nhuế nhìn thấy rõ Vân Hân thật sự thích Giản Dịch. Nhiều năm như vậy Vân Hân cũng không có quen bạn gái mới, cũng sẽ không đối những người khác để bụng đến vậy.

"Mình muốn mang em ấy cùng đi, nhưng em ấy có chấp nhận hay không mình cũng chưa biết."

Vân Hân không rõ tình cảm của cô đối với Giản Dịch là rung động nhiều hơn thích, hay cũng là thích nhiều hơn rung động. Có lẽ cả hai đều có, bởi vì cảm động mà tới gần nàng, chậm rãi dần dần trở nên thích.

Nhưng vì một số chuyện, cô hiện tại không thể không rời thành phố L, nếu như có thể nói ra thì cô muốn mang Giản Dịch đi cùng, ngày đó cô lừa Giản Dịch, đưa cho Giản Dịch phong thư giới thiệu kia không phải là '' Nước cờ đầu'' mà thật chất là "Cành ôliu", chỉ cần Giản Dịch đi tổng bộ phỏng vấn nhất định nàng sẽ vượt qua. Trước đó Vân Hân đã chuẩn bị tốt các mối quan hệ.

Cô biết không nói rõ tình huống cho Giản Dịch, tự tiện chủ trương như vậy xác thật là ích kỷ. Mặc dù cô để cho Giản Dịch có thể lựa chọn đường sống cho chính mình, nhưng cũng là che trên dấu dưới.

Cảnh Nhuế buồn bực. Vân Hân vì cái gì không trực tiếp nói thẳng thân phận của mình cho Giản Dịch biết, nói rằng chính mình là Y.S. Giản Dịch thích Y.S như vậy, khẳng định sẽ không cự tuyệt cô đi? Có fan nào sẽ cự tuyệt thần tượng?

"Cậu tính khi nào mới nói cho em ấy biết sự thật?"

"Mình không định nói với em ấy."

Vân Hân giấu đi thân phận thật sự của mình. Cô hy vọng người mà Giản Dịch thích là Vân Hân của hiện tại chứ không phải Y.S của quá khứ.

"Không miễn cưỡng cậu..."

Cảnh Nhuế giơ lên ly rượu cùng Vân Hân uống:

"Thường xuyên liên lạc. Nếu có việc gì cần mình hỗ trợ, mình nhất định sẽ giúp."

*

Bầu không khí náo nhiệt tràn ngập đường phố, đám người rộn ràng nhốn nháo, ở bên ngoài ngốc một khắc cũng không chịu nổi.

Giản Dịch cùng Trì Gia rời khỏi Cửu Hào, tùy tiện tìm một cửa hàng bán trà sữa có máy điều hòa. Trì tiểu thư ngày thường ồn ào hôm nay yên tĩnh hẳn, nàng ấy cứ ấp a ấp úng nói không nên lời... Lúc đó cảm thấy không có cái gì, hiện tại Trì Gia cảm thấy bản thân mình lúc ấy khẳng định là điên rồi, chỉ cần là cùng Cảnh Nhuế cãi nhau, quả thực so với uống rượu còn xúc động hơn.

"Tiểu Dịch......"

"Tiểu Gia......"


Hai người cơ hồ đồng thời mở miệng, Trì Gia chủ động nhường cho Giản Dịch nói trước. truyện tiên hiệp hay

Đoạn đường này, trong lòng Giản Dịch đã suy nghĩ rất lâu. Vừa mới bắt đầu khi nhìn thấy Trì Gia cùng Cảnh Nhuế như vậy, nàng thật sự không tiếp thu được. Nhưng nghĩ kỹ thì bản thân không thể tiếp thu chuyện đó, không có nghĩa nhất định là phải hạn chế sự tự do của người khác.

"Tiểu Gia......"

Giản Dịch tay cầm ly trà sữa, không ngừng dùng lòng bàn tay xoa lên mặt trên của lớp hơi nước mỏng kia, dù lau thế nào cũng không sạch. Nàng ấp ủ suy nghĩ, dùng giọng coi như tương đối bình tĩnh dò hỏi:

"Cậu cùng chị Cảnh Nhuế...... Là nghiêm túc sao?"

Trì Gia còn tưởng rằng Giản Dịch sẽ hỏi cái gì, không nghĩ tới liền hỏi tới vấn đề dễ trả lời như vậy. Giản Dịch vừa nói xong âm cuối, Trì Gia đã trả lời liền mạch hơn nữa ngữ khí rất khẳng định

"Đương nhiên không có khả năng! Mình sao có thể nghiêm túc cùng cô ta? Mình chính là thẳng......"

Nàng Trì đại tiểu thư là một gốc cây bạch dương tiêu chuẩn, là ngay thẳng chính trực, như thế nào sẽ cùng một người phụ nữ dây dưa không rõ. Huống chi dù là người khác, hay là tên nhà giàu mới nổi họ Cảnh kia, tuyệt đối cũng không có khả năng.

Giản Dịch thật sự bị Trì Gia làm tức chết rồi, một bộ dạng cà lơ phất phơ còn lý luận:

"Vậy tại sao cậu...... tại sao cậu muốn hôn chị ấy!"

Nếu chỉ là thân mật bình thường, Giản Dịch cũng sẽ không nghĩ nhiều như vậy nhưng các nàng đã đến cái loại tình trạng này...... Nếu không phải là tình nhân, căn bản không có khả năng làm ra loại hành động này.

"Tiểu Dịch, mình thật sự chỉ vui đùa cùng cô ta một chút thôi...... Cậu phải tin tưởng mình, mình chỉ thích những anh chàng cao to vừa đẹp trai vừa giàu có thôi."

Trì Gia sợ Giản Dịch hiểu lầm xu hướng giới tính của chính mình, vội vàng giải thích.

Trì Gia hoàn toàn hiểu sai ý tứ của Giản Dịch rồi. Giản Dịch không phải giận nàng ầy cùng một nữ nhân ở bên nhau mà là giận Trì Gia vì sao có thể đối đãi với người khác một cách tùy tiện như vậy? Mà người kia, còn là bạn thân của Vân Hân.

Trì Gia cùng Giản Kiệt giống nhau, đều thật sự là kẻ hoa tâm, cũng thương qua không ít người. Từ sau khi chia tay, Giản Dịch đối với chuyện này càng thêm mẫn cảm, vì cái gì vẫn luôn có người thích đem tình cảm yêu đương trở thành trò chơi

"Tiểu Gia, cậu về sau đừng như vậy được không?"

Mặc kệ là đối với Cảnh Nhuế hay là đối những người khác, Giản Dịch thật sự hy vọng Trì Gia có thể nghiêm túc đối đãi một phần cảm tình, cũng không thể nói là Trì Gia lạm tình, vào thời điểm nàng ấy thích một người, xác thật là rất nghiêm túc nhưng chẳng qua đối với nàng ấy mà nói tình cảm nhanh đến cũng nhanh đi.

Nhưng Giản Dịch không hy vọng Trì Gia đi trêu chọc Cảnh Nhuế, Cảnh Nhuế là bạn của Vân Hân nên cũng là bạn của chính mình. Nàng không muốn bất kì bên nào chịu tổn thương:

"Tiểu Gia, nếu cậu không phải thật sự muốn cùng chị Cảnh Nhuế ở bên nhau, vậy thì không cần đi trêu chọc chị ấy."

Nàng luôn cảm thấy ngày hôm nay mình cùng Giản Dịch không cùng chung suy nghĩ. Mấy ngày hôm trước Giản Dịch còn không biết "cong" là gì, hiện tại như thế nào có thể dễ dàng tiếp thu tình cảm giữa nữ với nữ?

"Mình đây nếu thật sự thích cô ta, cậu có thể tiếp thu việc hai nữ nhân ở cùng một chỗ sao?"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận