Chợ đêm nyx

Tiệc cưới buổi trưa bắt đầu vào đúng mười hai giờ, Phạm Hinh Dư và Chu Khải Tinh đi chụp hình ngoại cảnh ở công viên Tinh Quang trước khi tới khách sạn.
 
Công viên Tinh Quang thường là địa điểm chụp ảnh cưới nổi tiếng ở thành phố A, hôm nay lại còn là ngày đẹp, mấy đôi vợ chồng đều chụp ảnh ở chỗ này.
 
Ngoại trừ nhóm chụp ảnh chuyên nghiệp đi cùng, Chu Nhất Minh cũng cầm máy ảnh DSL quay phim, không chỉ quay cô dâu chú rể, còn nhân cơ hội chụp mấy tấm hình chung của Lăng Sấm và Điền Miêu Miêu.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
 
Anh ấy đã nhìn ra, so với đứng cùng với anh ấy, Lăng Sấm càng muốn đứng cùng với Điền Miêu Miêu, tùy tiện cũng có thể chụp được ảnh chụp chung của bọn họ.
 
Chụp ở công viên Tinh Quang hơn nửa tiếng, mọi người ngồi xe tiến về khách sạn tổ chức buổi lễ. Hôm nay Điền Miêu Miêu làm phù dâu, cũng không thể ngồi xuống ăn cùng mọi người, hơn nữa còn phải đi mời rượu cùng cô dâu chú rể.
 
“Lăng Sấm, Nhất Minh, lát nữa hai người cầm bình rượu.” Chu Khải Tinh dặn đi dặn lại hai phủ rể trước khi bắt đầu buổi lễ: “Bình này là rượu thật, dùng cho khách mời, trong bình này đựng nước, cho tôi và Hinh Dư dùng, tuyệt đối không thể sai lầm.”
 
Chu Nhất Minh nói: “Yên tâm đi, cho dù anh không tin em, cũng phải tin tưởng Lăng Sấm chứ.” 
 
Đúng là Chu Khải Tinh tin tưởng Lăng Sấm hơn: “Vậy thì lát nữa Lăng Sấm cầm bình này, rót cho tôi và Hinh Dư là được rồi.”
 
“Được.” Lăng Sấm gật nhẹ đầu, nhận lấy bình rượu đựng nước.
 
Buổi lễ chuẩn bị bắt đầu, Lăng Sấm đứng ở hội trường nhìn một vòng xung quanh, nhìn thấy Điền Miêu Miêu đứng ở cửa. Cô không đứng cùng cô dâu, đứng bên cạnh một người đàn ông trẻ tuổi.
 
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Ánh mắt Lăng Sấm giật nhẹ, nhớ ra từng nhìn thấy người này ở nơi nào đó.
 
Bên kia, Giản Khoan còn đang khen Điền Miêu Miêu hôm nay rất là xinh đẹp thì nghe thấy có người gọi Điền Miêu Miêu một tiếng: “Miêu Miêu.”
 
Điền Miêu Miêu nghe thấy tiếng, nghiêng đầu nhìn lại, thấy Lăng Sấm đi về phía mình: “Sao vậy Lăng Sấm?”
 
Lăng Sấm đi đến bên cạnh cô, dừng lại nói với cô: “Sắp bắt đầu buổi lễ, cô đi xem thử cô dâu đi.”
 
Điền Miêu Miêu gật đầu đáp lại, Giản Khoan bên cạnh có chút bất ngờ đánh giá Lăng Sấm: “Anh không phải là…”
 
Nam minh tinh kia sao?
 
“Lăng Sấm, trước kia hai người từng gặp ở chợ đêm Bắc Môn đấy.” Điền Miêu Miêu nhắc nhở anh ta một câu.
 

“Đúng rồi, không sai.” Lần trước Giản Khoan gặp anh ta, anh ta chỉ mặc áo thu và quần jean bình thường đã đẹp trai đến mức có chút chói mắt, hôm nay róti thành lễ phục, càng có cảm giác nam minh tinh kia: “Hôm nay anh là phù rể sao?” 
 
“Ừ.” Lăng Sấm tùy ý gật đầu một cái, lại nói với Điền Miêu Miêu: “Phạm Hinh Dư thay quần áo trong phòng cô dâu, cô đi xem thử đi, lỡ may có gì cần cô hỗ trợ.”
 
“Được.” Điền Miêu Miêu nói với Giản Khoan một tiếng rồi đi về phía phòng thay quần áo. Lúc này Lăng Sấm mới nghiêng đầu nhìn Giản Khoan một cái, mở miệng nói: “Quản lý Giản đúng không? Đồng nghiệp của cô dâu đều ngồi vào bàn rồi, anh cũng qua đó ngồi đi.” 
 
“À, được.” Giản Khoan thấy Điền Miêu Miêu đã đi rồi thì cũng đi tới bàn của mình, vừa ngồi xuống liền nghe thấy mấy cô gái nhỏ ngồi cùng bàn đều đang nói chuyện về phù rể hôm nay. Để đọc full thì bạn có thể theo dõi trên fanpage nhóm dịch Sắc - Cấm Thành nhé. Bản các trang khác đăng sẽ không đầy đủ đâu. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.
 
“Phù rể kia rất đẹp trai, hơn nữa còn có chút quen mắt, không phải minh tinh đấy chứ?”
 
“Không thể nào, nếu như ngành giải trí có anh chàng đẹp trai như thế, sao tôi có thể không biết chứ?”
 
“Cô nói xem anh ấy có bạn gái không nhỉ?”
 
“Đẹp trai như vậy chắc chắn có rồi.”
 
“… Cũng không chắc chắn mà? Lỡ may không có thì sao? Nếu không đợi lát nữa chúng ta đi hỏi Phạm Hinh Dư thử xem?”
 
“Được thôi được thôi.”
 
Giản Khoan không nhịn được chen miệng vào: “Mấy người thích con trai cũng không thể chỉ nhìn vào vẻ bên ngoài chứ, lớn lên đẹp trai như thế rất có thể là tra nam.”
 
Cô gái đối diện lập tức liếc một cái, nhìn anh ta nói: “Quản lý Giản, lời này của anh sao mà nghe thấy có chút ghen tị nhỉ?”
 
Một đồng nghiệp nam khác nói giúp Giản Khoan: “Người ta nói cũng rất có lý, mấy người chỉ thích vẻ ngoài đẹp trai, rất dễ bị lừa.”
 
“Nói thì hay làm như đàn ông các người không thích gái đẹp vậy.”
 
“Đúng vậy, quản lý Giản thích Miêu Miêu, không phải cũng là thấy người ta xinh đẹp sao?”
 
Mặt Giản Khoan nóng lên, nhanh chóng phủ nhận: “Mấy người đừng bịa chuyện chứ.”
 
Cô gái đối diện nở nụ cười: “Không phải vừa rồi anh còn tìm cô ấy trò chuyện sao?”
 
“Đó là tôi nói chuyện công việc với cô ấy.”
 

“Miêu Miêu người ta bây giờ bày quầy bán hàng ở chợ đêm Bắc Môn, buôn bán khá tốt…” Cô gái kia nói đến đây, đột nhiên dừng lại: “Tôi nhớ ra rồi, phù rể kia không phải chính là ông chủ Lăng ở chợ đêm Bắc Môn sao! Trước kia từng lên hotsearch!”
 
Cô ấy vừa nói như thế, rất nhiều người đều có chút ấn tượng, cô gái ban đầu muốn nghe ngóng xem Lăng Sấm có bạn gái không lập tức hơi nhụt chí: “Anh ấy lại còn cùng đi làm phù dâu phù rể với Miêu Miêu? Đây là duyên phận gì chứ?”
 
Thời điểm bọn họ thảo luận về Điền Miêu Miêu và Lăng Sấm, Phạm Hinh Dư đã đứng ở ngoài cửa sảnh bữa tiệc, chuẩn bị vào buổi lễ. Điền Miêu Miêu đứng ở bên cạnh cô, giúp cô sửa sang lại váy: “Lát nữa đừng hồi hộp, đi chậm một chút, tuyệt đối đừng dẫm lên váy.” Để đọc full thì bạn có thể theo dõi trên fanpage nhóm dịch Sắc - Cấm Thành nhé. Bản các trang khác đăng sẽ không đầy đủ đâu. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.
 
“Ừm, tôi sẽ chú ý nhấc nhẹ lên.” Phạm hinh Dư vén tóc của mình, thở ra một hơi.
 
Diêu Trân cũng đã mời ba của Phạm Hinh Dư tới, người dẫn chương trình đã lên sân khấu, bắt đầu dẫn chương trình.
 
Phạm Hinh Dư kéo tay ba của mình, bước vào buổi lễ dưới sự nhắc nhở của người dẫn chương trình, Điền Miêu Miêu và Diêu Trân đứng ở bên ngoài, chờ bọn họ đi lên sân khấu rồi mới tiến vào từ cửa sau.
 
Lăng Sấm cầm chiếc nhẫn trong tay, chờ ở dưới sân khấu, nghe thấy sau lưng có tiếng bước chân lập tức quay đầu lại nhìn thoáng qua.
 
Trong tay Điền Miêu Miêu cũng cầm một chiếc nhẫn, đi đến bên cạnh anh rồi đứng lại.
 
Lăng Sấm nhìn thấy cô tới, cong môi một cái: “Hồi hộp không?”
 
Điền Miêu Miêu nhìn anh một cái: “Tôi chỉ lên sân khấu đưa nhẫn thôi, có gì mà hồi hộp?”
 
Lăng Sấm nói: “Dù sao bên dưới cũng có nhiều người nhìn như thế.”
 
Điền Miêu Miêu chớp mắt một cái: “Cho nên anh hồi hộp?”
 
“… Trước kia tôi chơi bóng rổ bị nhiều người nhìn như thế cũng không hồi hộp.”
 
“Tôi cũng giống thế, khi còn bé tôi lên sân khấu biểu diễn cũng chưa từng hồi hộp.”
 
Lợi này ngược lại gợi lên một tia hứng thú của Lăng Sấm: “Khi còn bé cô còn từng lên sân khấu biểu diễn sau? Biểu diễn cái gì?”
 
“Võ thuật, khi đó bạn học toàn trường đều biết tôi có võ công.”
 
“À.” Lăng Sấm không nhịn được cười khẽ một tiếng: “Vậy thì bọn họ có biết giấc mơ của cô là làm đặc công không?”

 
“…” Cái này thì không cần biết đâu.
 
Hai người bọn họ trò chuyện vài câu, người dẫn chương trình nhắc nhở bọn họ phải lên sân khấu. Điền Miêu Miêu và Lăng Sấm cùng đi lên, còn nghe Lăng Sấm ở bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở một câu: “Cẩn thận chút, đừng dẫm lên váy.”
 
Người dẫn chương trình trên sân khấu nhìn thấy hai người bọn họ cùng bước đến, không nhịn được nói một câu: “Phù rể phù dâu của chúng ta hôm nay, giá trị nhan sắc cũng rất cao nhỉ.” Để đọc full thì bạn có thể theo dõi trên fanpage nhóm dịch Sắc - Cấm Thành nhé. Bản các trang khác đăng sẽ không đầy đủ đâu. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.
 
Khách mời dưới sân khấu đều nở nụ cười, còn có người ngồi xa ngước cổ lên nhìn về phía sân khấu.
 
Điền Miêu Miêu và Lăng Sấm hoàn thành công việc đưa nhẫn thì lập tức xuống sân khấu từ một bên khác, Điền Miêu Miêu đi nhanh hơn chút so với lúc lên sân khấu, lúc xuống bậc thang thật sự không cẩn thận dẫm váy một cái.
 
Lăng Sấm kịp thời đưa tay đỡ lấy cô, lông mày nhíu lại: “Đi vội vã như thế làm gì? Xuống bậc thang càng phải đi chậm hơn chút.”
 
Nơi bị anh nắm lấy hơi nóng lên, cô ho nhẹ một tiếng, muốn tay mình về, Lăng Sấm lại nắm cô đi đến dưới sân khấu rồi mới thả lỏng tay ra: “Không trẹo chân chứ?”
 
“Không sao.” Điền Miêu Miêu lắc đầu, nói lời cảm ơn với anh.
 
Hội trường đột nhiên òa lên một tràng hoan hô, Lăng Sấm và Điền Miêu Miêu đồng thời quay đầu lại mới phát hiện đã đến phân đoạn chú rể hôn cô dâu.
 
Điền Miêu Miêu nhìn thấy trên mặt không khỏi nóng lên, Lăng Sấm cúi đầu nhìn mặt cô, khóe miệng lại cong lên: “Cô nhìn thấy người khác hôn cũng sẽ ngại ngùng sao?”
 
“… Tôi, tôi đâu có!” Điền Miêu Miêu chối không chịu nhận.
 
Lăng Sấm lại đến cô thêm một bước, nhìn cô nói: “Mặt đỏ bừng rồi, nếu như là chính cô hôn thì chẳng phải sẽ chín mọng luôn sao?”
 
Điền Miêu Miêu: “…”
 
Cô lùi về sau một bước, làm ra vẻ bình tĩnh mà nói: “Anh nói chuyện thì cứ nói, đừng lại gần như thế.”
 
Lăng Sấm cười nhẹ gật đầu một cái, bản thân cũng lùi về sau một bước.
 
Sau khi kết thúc buổi lễ, Phạm Hinh Dư lập tức trở lại phòng thay quần áo, chuẩn bị thay trang phục mời rượu để đi mời rượu.
 
Trong phòng thay quần áo còn có mì vằn thắn trước đó khách sạn đưa tới cho cô dâu chú rể nhưng mà Phạm Hinh Dư và Chu Khải Tinh cũng không ăn, lúc này đã nguội lạnh. Điền Miêu Miêu đứng dậy, nói với bọn họ: “Tôi ra ngoài lấy ít thức ăn cho hai người, lát nữa còn phải mời rượu, hai người ăn lót dạ một chút.”
 
Chu Khải Tinh nói: “Không cần đâu, tôi chuẩn bị một bình nước lọc, lát nữa để Lăng Sấm rót nước lọc cho chúng tôi.”
 
Lăng Sấm đứng ở cửa, nhìn bọn họ nói: “Vẫn nên ăn một chút đi, cậu không ăn cô dâu cũng phải ăn.
 
Cô dâu không ăn, phù dâu cũng cần phải ăn.
 

Anh và Điền Miêu Miêu cùng đi ra, cầm mấy cái bát không, Chu Nhất Minh dẫn bọn họ tới bàn của ba mẹ chú rể, lấy một số món nhìn có vẻ không tệ lắm trên bàn tiệc vào trong bát, bưng về phòng thay quần áo. Để đọc full thì bạn có thể theo dõi trên fanpage nhóm dịch Sắc - Cấm Thành nhé. Bản các trang khác đăng sẽ không đầy đủ đâu. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.
 
Phạm Hinh Dư đã thay đồ đi mời rượu xong, đang làm tóc, thấy bọn họ bưng đồ ăn trở về liền nói lời cảm ơn với bọn họ: “Mọi người cũng ăn một chút đi, mọi người vất vả rồi.”
 
Lăng Sấm lấy mấy miếng bánh ngọt đưa cho Điền Miêu Miêu: “Ăn chút trước đi.”
 
“Được, cảm ơn.” Điền Miêu Miêu nhận lấy bát, cầm thìa nếm thử một miếng: “Ừm, món này cũng không tệ lắm, Hinh Dư cậu cũng ăn chút đi.”
 
“Ừm.” Phạm Hinh Dư một bên chải đầu, một bên tùy tiện ăn vài thứ, sau đó mang theo phù rể phù dâu ra ngoài mời rượu.
 
Điền Miêu Miêu cầm nước chanh trong tay, phụ trách rót cho khách mời uống nước chanh, Lăng Sấm thì đứng bên cạnh cô dâu chú rể, phụ trách rót ‘rượu giả’ cho bọn họ.
 
Lúc mời đến bàn Giản Khoan, mấy cô gái nhỏ trong bàn đều đang nhìn Lăng Sấm, Lăng Sấm thoáng nghiêng người, chặn đi ánh mắt của Giản Khoan đang nhìn Điền Miêu Miêu.
 
“Quản lý Giản muốn uống chút rượu không?” Lăng Sấm cầm lấy rượu vang trong tay Chu Nhất Minh, đặc biệt quan tâm Giản Khoan một câu. Giản Khoan lắc đầu cười với anh: “Không được, hôm nay tôi lái xe tới, tôi uống nước chanh là được rồi.”
 
“À, được.” Lăng Sấm trả rượu vang lại cho Chu Nhất Minh, cầm lấy nước chanh từ trong tay Điền Miêu Miêu: “Tôi rót giúp anh.”
 
Giản Khoan: “…”
 
Nước chanh không phải là do Điền Miêu Miêu phụ trách rót sao! Sao anh ta còn cướp vậy!
 
Anh ta ngậm miệng đưa ly tới, Lăng Sấm im lặng không nói gì rót cho anh ta nửa ly. Để đọc full thì bạn có thể theo dõi trên fanpage nhóm dịch Sắc - Cấm Thành nhé. Bản các trang khác đăng sẽ không đầy đủ đâu. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.
 
Cái trán Chu Khải Tinh đột nhiên chảy một ít giọt mồ hôi nhỏ, anh ấy cười ha ha hai tiếng, kéo Lăng Sấm qua một bàn khác: “Vậy thì chúng ta qua bàn tiếp theo đi.”
 
Sau khi mời rượu xong, Chu Khải Tinh và Phạm Hinh Dư quay về, không nhịn được hỏi cô ấy một câu: “Quản lý Giản kia của tụi em, sao anh ta lại đắc tội Lăng Sấm vậy?”
 
Phạm Hinh Dư nghe thấy câu hỏi của anh cũng có chút lờ mờ: “Hả? Hai người bọn họ cũng đâu có quen biết.”
 
“…” Tình huống vừa rồi trên bàn, sao có thể không quen: “Em cẩn thận suy nghĩ lại chút đi?”
 
Phạm Hinh Dư cẩn thận suy nghĩ lại, mở miệng nói: “À, hình như em từng nghe nói, quản lý Giản đang theo đuổi Miêu Miêu.”
 
Chu Khải Tinh: “…”
 
Khó trách vừa rồi sao mà sắc mặt Lăng Sấm lại khó coi như thế.”
 
“Tin tức như thế này, em nên nói trước với anh.” Thế thì lỡ may mà đánh nhau, anh ấy cũng chuẩn bị trước tâm lý. 

 


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui