Chinh Phục Vợ Yêu

Cũng theo động tác đó của Mộ Thiên Thanh, bao ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng đều ngước nhìn về phía cô....

Tay Mộ Thiên Thanh vẫn còn để trên nắm cửa, cũng không biết là do say hay vì phát hiện ra mình đã đi nhầm phòng nên nhất thời quên luôn phải phản ứng, cứ đứng cứng đờ ra đó.

Ánh mắt lạnh lẽo sâu hun hút không thấy đáy của Lãnh Tĩnh Hàn dừng trên người Mộ Thiên Thanh, trên môi còn thấp thoáng ý cười như có như không.

Hình Thiên cố nén cười, đẩy đẩy mắt kính nhìn Mộ Thiên Thanh nhưng nói với Lãnh Tĩnh Hàn: "Lão đại, anh nói xem.... Tại sao mỗi lần cảnh sát Mộ xuất hiện là đều trở thành tiêu điểm như vậy?"

Lãnh Tĩnh Hàn liếc nhìn Hình Thiên, không nói gì, anh để xuống hai chân đang bắt chéo, tiện tay dụi luôn đầu thuốc vào trong gạt tàn, sau đó đi về phía cửa nơi Mộ Thiên Thanh đứng.

Thấy Lãnh Tĩnh Hàn đang từng bước đi tới, Mộ Thiên Thanh ngay tức thì hoàn hồn, người cũng tỉnh táo không ít, lách người đang định nói xin lỗi bỗng nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng nhưng vang vẻ chế nhạo...


"Thế nào? Lại tới bắt đàn ông?"

Lãnh Tĩnh Hàn không nhắc đến thì thôi, vừa nhắc đến chuyện đó Mộ Thiên Thanh lập tức tỉnh táo lại ngay, cô lạnh lùng trừng mắt nhìn Lãnh Tĩnh Hàn, môi run run cắn răng nói: "Chuyện không liên quan đến anh!"

Mộ Thiên Thanh vốn định xin lỗi vì vào nhầm phòng, nhưng lúc này Lãnh Tĩnh Hàn xuất hiện nên lời muốn nói cũng theo gió mà bay, cô lạnh lùng trừng mắt thêm lần nữa mới xoay người bỏ đi.

Lãnh Tĩnh Hàn cũng đi theo ra ngoài, thấy Mộ Thiên Thanh đi như bị ma đuổi, ánh mắt dần chuyển sang sâu lắng xa xôi, khóe môi nở nụ cười xâu xa khó dò, dáng vẻ ấy… cứ như thú dữ trông thấy được con mồi, sau đó chờ đợi thời cơ và bằng tốc độ nhanh nhất, chính xác nhất vồ lấy con mồi.

Cho đến khi Mộ Thiên Thanh khuất bóng đi vào một căn phòng, Lãnh Tĩnh Hàn mới thu lại tầm mắt quay trở về phòng, Hình Thiên là người đầu tiền trong phòng nhìn thấy anh đi vào, vì vậy rất biếu điều mà ngậm miệng không hó hé nữa.

Hình Thiên có hơi bất ngờ khi thấy Lãnh Tĩnh Hàn mới đó đã quay lại nhanh như vậy.

Lãnh Tĩnh Hàn không nói gì, vẻ hờ hững lạnh nhạt trên mặt khiến người khác không nhìn ra được tâm trạng anh lúc này, ở anh luôn có vẻ lành lạnh xa cách, những khi không nói chuyện thì phần khí chất kiêu ngạo lạnh lùng ấy càng thêm bộc lộ rõ ràng, khiến người chung quanh phải dè dặt tránh xa ba thước không dám đến.

Nhưng thói đời xưa nay vốn có những kẻ không biết sợ chết là gì, ví dụ như Hình Thiên chẳng hạn.

"Lão đại, anh không ra tay à?" Vẻ mặt Hình Thiên tò mò, "Mộ...."


Lãnh Tĩnh Hàn đột nhiên quay đầu, ánh mắt bắn ra hai luồng sáng bén nhọn, Hình Thiên theo phản ứng tự nhiên lập tức ngậm miệng, nghẹn ngào nuốt luôn lời định nói vào lòng.

Hình Thiên có vẻ mất hứng bĩu bĩu môi, thấy dáng vẻ nghẹn cười của mấy người ngồi bên cạnh, bèn quay sang trừng mắt nhìn để xả giận.

Anh ta cảm thấy lão đại càng ngày càng kỳ quái. Lúc đầu, anh ta vốn tưởng rằng lão đại có hứng thú với Mộ Thiên Thanh, nhưng sau buỏi triển lãm châu báu lần trước xong, đồng thời điều tra rõ về mối quan hệ giữa cô ta và Vương Chí Huy, lão đại cũng không có đề cập tới cô lần nào nữa, nếu như không phải hôm nay gặp lại anh ta cũng quên mất luôn người này....

Đang suy nghĩ thì cửa phòng lại bị đẩy ra, một người tầm khoảng hai bốn hai lăm tuổi bước vào, vừa đi vừa nói: "Thượng Quan Mộc dẫn theo cả đám người ở khu Nam tới đây, ăn uống hát hò ngất ngưởng ở bên kia kìa." [đọc truyện nhanh nhất tại lê.quý.đôn.com]

"Xời…" Một người khác ngồi ở bên cạnh nhếch môi xì nói: "Quan mới nhậm chức nên muốn chỉnh đốn địa phương mình quản lý, người trong nội bộ e là cũng phải giữ...."

"Thượng Quan Mộc đến thì khu Nam không còn thái bình nữa...."

Hình Thiên nhìn hai người đối đáp, nháy nháy mắt, "Tiểu Tứ, Tiểu Ngũ, có tin tôi ném các cậu sang cho Thượng Quan Mộc không?"


Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ vừa nghe lập tức cười gian hai tiếng ‘hắc hắc’ rồi chuyển đổi đề tài.

"Các cậu cứ tiếp tục, tôi đi trước!" Lãnh Tĩnh Hàn đứng dậy lạnh lùng thốt ra câu đó, thấy mọi người cũng muốn đứng dậy, ra hiệu một cái, "Làm gì cũng nên có chừng mực, đừng để A Thiên đi theo phía sau dọn dẹp cục diện rối rắm cho các cậu!"

Nói xong Lãnh Tĩnh Hàn đút một tay vào túi quần rời khỏi phòng bao đi thẳng tới thang máy.

Vào thang máy, Lãnh Tĩnh Hàn ấn nút xuống thẳng bãi đậu xe B2 rồi dửng dưng đứng một mình trong thang máy, khi cửa thang máy vừa khép lại thì chợt nghe phía bên ngoài có tiếng ấn nút, ngay sau đó, cửa thang máy bị mở ra lần nữa....

Ánh mắt lạnh lùng của Lãnh Tĩnh Hàn thoáng chốc đối diện với người ở cửa ra vào....


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận