Chính Lăng Vương Phi

Đông Phương Thiên Diệp nghe đại ca của mình hỏi về người đã cứu mình liềnnhớ lại hành động của nàng ngày hôm đó, hành động đó của nàng rõ ràng là không muốn ai biết chuyện nàng cứu hắn, thực tế hắn cũng không muốn aibiết chuyện này, hắn không muốn nàng vì cứu hắn mà lâm vào phiền phức:

“Chuyện đó ta cũng không rõ, ta chỉ biết người đó tình cờ đi ngang quacứu ta, hơn nữa yêu cầu ta không thể nói chuyện này cho ai khác. Đại ca, xin lỗi huynh, nhưng ta không thể thất hứa với ân nhân của mình, cònchuyện chất độc ta sẽ thay huynh đi hỏi nàng.”

Đông PhươngThiên Tường thấy thái độ quyết tâm của lão nhị cũng thức thời không hỏigì thêm. Hắn chẳng qua cũng chỉ muốn biết về chất độc này mà thôi, không có ý định cố tìm hiểu người đã cứu lão nhị làm gì, hắn cũng không phảiloại người không hiểu lí lẽ, hành động của lão nhị hắn có thể hiểu, nếunhư lão nhị đã nhận làm việc này hắn cũng không cần tiếp tục dây dưathêm nữa:

“Nếu đệ đã nói vậy ta cũng không tiếp tục dây dưanữa, nhưng mà chuyện này tốt nhất nên làm nhanh một chút, ta cũng khôngmuốn trong quốc gia của mình tồn tại thứ nguy hiểm như vậy.” “Đệ hiểu.”


Nhớ tới chuyện mình đang làm dang dở tối qua, Đông Phương Thiên Diệplập tức quay sang hỏi Đông Phương Thiên Trạch đang đứng một bên bởi vìĐông Phương Thiên Trạch cũng là người phụ trách kế hoạch này, sau khihắn bất tỉnh, chắc chắn thị vệ của hắn sẽ tìm Đông Phương Thiên trạchgiải quyết phần còn lại: “Đám phản tặc tối qua xử lí sao rồi, có bắtđược kẻ đầu sỏ không?”

Nói tới chính sự, Đông Phương Tiên Trạch cũng không tiện tiếp tục đùa bỡn:

“Chuyện này cũng phải nói tới sự cố tối qua”, nói tới đây lại cố ý vôtình liếc về phía tiểu cô nương đang chột dạ đứng một bên:

“Cũng bởi vì sự cố ngoài ý muốn đó, cho dù chúng ta có nhanh tay như thế nào cũng không thể đạt được hiệu quả như lúc đầu, thiên la địa võnggiăng ra trước đó chỉ có thể bắt lại hơn một nửa số phản tặc đang chạytrốn, số còn lại bao gồm cả hai tên thủ lĩnh đều đã chạy thoát.”


Nói xong còn phối hợp thở dài một cái: “Haiz bỏ ra bao nhiêu công sứcbày ra thiên la địa võng vậy mà cuối cùng lại thất bại trong gang tấcchỉ vì để sổng một con chuột nhà, thật là thất bại mà."

Mọingười nghe lời này đều bình tĩnh mà cho qua, chỉ có đối tượng “chuộtnhà” của chúng ta đầu càng ngày càng cúi thấp, sắp có xu hướng trở thành chuột chũi luôn rồi.

Đông Phương Thiên Diệp đối với việc nàylàm như không thấy vẫn tập trung thảo luận với Đông Phương Thiên Tường:“Theo giọng điệu của tên áo đen tối ngày hôm qua, chất độc mà ta trúngphải chắc chắn có thể khiến ta mất mạng, có lẽ hiện giờ chúng đang giámsát Vương phủ, chờ đợi tin ta mất mạng được đưa ra khiến cho dân chúnghoang mang.”

Đông Phương Thiên Tường cũng gật đầu tỏ vẻ tánđồng: “Đúng vậy, ám vệ báo lại có rất nhiều thế lực đang theo dõi từngđộng tĩnh của Chính Lăng vương phủ, có lẽ đúng như đệ nói chúng đangchờ,… chờ chúng ta tuyên bố ra điều chúng muốn, chỉ tiếc, mọi chuyện lại không như chúng dự liệu.” Đông phương Thiên Tường nở một nụ cười âmhiểm:

“Lần này chính là cơ hội tốt cho chúng ta giăng bẫy, bọn phản tặc các ngươi cứ chờ bị tóm hết đi, ha ha ha.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận