Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu

“Khởi bẩm tướng quân, nam tử này dám xông vào thành.” Tướng sĩ cầm đầu hai tay ôm quyền, liếc mắt nhìn nam tử kia, trả lời.

“Vậy à…” Lãnh Bùi Viễn nhíu nhíu mày kiếm, ánh mắt lợi hại chống lại khí thế của nam tử kia. Môi mỏng nhấc lên, lộ ra một nụ cười khó lường.

Người kia nhìn Lãnh Bùi Viễn trên lưng ngựa, không chút nào e ngại đón nhậnánh mắt đánh giá của hắn, khuôn mặt tuấn tú không chút biểu cảm, cảngười tản ra hơi thở lạnh như băng không thua kém Lãnh Bùi Viễn.

Đủ khí phách.

Ánh mắt thâm thúy của Lãnh Bùi Viễn hiện lên một tia tán thưởng. Xem ra nam tử này không giống dạng người hời hợt, lòng hiếu kỳ đối với hắn càngnhiều. Đảo mắt qua, thấy hai người Nguyễn Dật Ảnh, Lâm Trình Khải cũngđang tò mò nhìn.

“Vị huynh đài này muốn vào thành sao?” Lãnh BùiViễn nhìn lại nam tử kia, nói. Nhìn hắn có lẽ là do cách ăn mặc quái lạkia nên làm cho binh lính hoài nghi thôi.

“Phải.” Nam tử gật đầu, rõ ràng vậy còn không thấy sao.

“Vậy huynh đài cùng chúng ta vào thành đi thôi.” Lãnh Bùi Viễn nói, đối vớinam tử này cũng rất ngạc nhiên, tò mò. Nhưng dù sao dân chúng cũng đangtụ tập xem trò ở đây rất đông, thật sự không phải là nơi tốt để thámthính tin tức.

Nam tử nhìn người trước mắt, suy tư về mục đíchcủa hắn, nhưng nhìn thấy ánh mắt của Lãnh Bùi Viễn thì đã sáng tỏ. Người này không hẳn là có ý xấu gì, hơn nữa vừa nãy nghe một tên lính gọi hắn là đại tướng quân, có thể nhờ hắn tìm con gái cũng tốt.


“Được.” Nam tử gật đầu, ánh mắt thản nhiên.

“Huynh đài có biết cưỡi ngựa không?” Lãnh Bùi Viễn hỏi, ba người bọn họ cưỡi ngựa, không lẽ để nam tử này đi bộ phía sau sao?

“Biết.” Nam tử nhớ lại trước đây từng cùng vợ cưỡi ngựa ở kỵ mã trường (*),trong đôi mắt thâm thúy cơ hồ hiện lên một tia đau xót, nhớ thương.

(*) Kỵ mã trường: chắc là trường đua ngựa đó mà

“Ngươi, đi dẫn một con ngựa đến đây.” Lãnh Bùi Viễn nói với một binh sĩ.

“Vâng.” Binh sĩ xoay người, dắt một con ngựa màu trắng đi đến. Mặc dù nghe lệnh nhưng trong lòng vẫn khó hiểu, sao tướng quân lại không trừng trị người này, ngược lại còn cho hắn ta cùng đi chứ? Thắc mắc thì thắc mắc, hắnvẫn biết điều mà không mở miệng ra hỏi.

“Tướng quân, ngựa đến đây.” Binh dắt ngựa đến.

“Huynh đài, mời.” Lãnh Bùi Viễn khoát tay nói với nam tử kia.

“Đa tạ.” Nam tử đáp, đi đến con ngựa màu trắng mà binh sĩ lúc nãy đưa đến,một cái xoay người đã vững vàng ngồi trên lưng ngựa. Bàn tay thon dàinắm chặt dây cương, tư thế oai hùng hiên ngang.

“Đi thôi.” Lãnh Bùi Viễn vừa dứt lời liền cưỡi ngựa dẫn đầu đi vào thành.

Nam tử cưỡi ngựa màu trắng đi theo, Nguyễn Dật Ảnh, Lâm Trình Khải cũng thúc ngựa theo sau.

“Cung tiễn tướng quân.” Âm thanh binh sĩ từ đằng sau vang đến.

“Huynh đài, không biết huynh từ đâu đến đây ? Xem huynh không giống như ngườidân Thiên Diệu.” Lãnh Bùi Viễn cưỡi ngựa song song với nam tử kia, mộtbên đánh giá hắn, một bên hỏi. Người này ăn mặc tóc tai kỳ lạ như vậychắc chắn không phải người Thiên Diệu rồi, nhưng mà nhìn như thế nàocũng không nhận ra là từ đâu đến.

Nam tử thờ ơ liếc mắt nhìn hắn, ánh mắt lại đảo qua ngã tư đường tò mò nhìn dân chúng. Trong lòng biếtrõ một thân quần áo kì lạ thế này chắc chắn sẽ làm người ta để ý đến,nhưng mà hắn cũng hy vọng rằng nếu Loan Loan thực sự ở đây, nghe được có người kỳ lạ như vậy chắc chắn sẽ tò mò, như vậy cơ hội tìm được nàng sẽ lớn hơn.


“Trung Quốc.” Thản nhiên trả lời, nhớ đến con gái mấttích đột ngột, có chút thương cảm. Đứa nhỏ đó, từ khi mẹ mất đến nay vẫn luôn oán hận hắn, trước đây luôn làm việc không kiêng nể ai, giống nhưlà đang báo thù mình. Nhưng mà nàng lại không biết những việc làm củanàng khiến hắn đau lnogf biết bao nhiêu, có lẽ đối với nàng là phát tiết bất mãn nhưng thực sự là đang hại chính mình.

“Trung Quốc?” Lànơi nào? Chưa từng nghe qua. Lãnh Bùi Viễn nhìn Nguyễn Dật Ảnh, LâmTrình Khải phía sau, hai người kia cũng hoang mang lắc đầu.

“Một nơi cách đây rất xa.”

“Tại hạ Lãnh Bùi Viễn, không biết huynh đài quý danh là gì?” Nam tử này thực sự rất lạnh nhạt, bất quá, nơi gọi là Trung Quốc kia đến tột cùng ởđâu?

“Lãnh Đình Dực.” Khi nghe Lãnh Bùi Viễn giới thiệu tên họ, ánh mắt nam tử bỗng sáng lên.

“Nguyên lai huynh đệ cũng họ Lãnh.” Lãnh Bùi Viễn khi nghe được ba chữ Lãnh Đình Dực, trong lòng thầm than thật đúng là khéo.

“Không biết Lãnh huynh đến Thiên Diệu hoàng triều có việc gì?” Trước hết nên tìm hiểu mục đích của người này.

“Tìm con gái.” Lãnh Đình Dực vẫn hờ hững đáp trả, giọng nói lại phảng phất bi thương.

“Tìm con?” Lãnh Bùi Viễn hơi nhíu mày, “Thì ra là vậy, Lãnh huynh có thể nói cho tại hạ biết quý danh của nàng ấy, ta có thể giúp huynh tìm xem.”Lấy thế lực của hắn hiện nay, không có nơi nào trên đất Thiên Diệu nàymà hắn tìm không được.

“Nàng tên là Lãnh Loan Loan.” Lãnh ĐìnhDực nói, thấy Lãnh Bùi Viễn chủ động muốn giúp mình, ánh mắt liền sánglên, nhìn hắn mang theo hy vọng.

“Loan Loan?” Lãnh Bùi Viễn nhịnkhông được nhướn mày kêu lên, thiếu chút nữa là cho con ngựa đang cỡigiật mình, bàn tay to nhanh chóng bắt lấy dây cương mới điều khiển đượcngựa.


“Sao vậy? tướng quân đã từng nghe qua rồi?” Phản ứng của Lãnh Bùi Viễn làm cho Lãnh Đình Dực thấy có chút hy vọng.

“Ha ha ha, thật đúng là khéo.” Lãnh Bùi Viễn cười nói, “Không dối gạt Lãnhhuynh, con gái của tại hạ cũng tên là Lãnh Loan Loan.” Người con gáikhông gì không làm được này có đôi khi làm cho hắn cảm thấy xa lạ.

“Con gái của tướng quân cũng tên Lãnh Loan Loan?” Lãnh Đình Dực cũng nhíumày. Thật sự là có chuyện khéo đến vậy sao? Hay là…? Hắn nhớ đến lời nói của vị pháp sư kia, rằng ở thời không này Loan Loan có thể có một thânphận khác. Chẳng lẽ là…? Trong lòng âm thầm suy nghĩ, Loan Loan này cóthể là con gái hắn sao?

“Đúng vậy.” Lãnh Bùi Viễn gật đầu,“Tiểunữ hiện là Hoàng Hậu Thiên Diệu hoàng triều.” Chín tuổi đã làm hoànghậu, hiện tại nghĩ đến còn cảm thấy có chút không thể tin nổi. Hơn nữathật không nghĩ đến vị thiếu niên Hoàng đế luôn luôn cuồng vọng kia lạivì Loan Loan giải tán hậu cung, độc sủng mình nàng. Mị lực của Loan Loan quả thực là bất phàm. Có đôi khi hắn rất nghi ngờ, nàng thực sự là congái của mình sao? Trên người nàng đâu đâu cũng đầy bí ẩn.

“Hoàng hậu nương nương?” Lãnh Đình dực cười yếu ớt, “Ra tướng quân đây là quốc trượng đại nhân.”

“Khách khí rồi.” Lãnh Bùi xa ôm quyền, bất tri bất giác, mấy người đã về tới Lãnh phủ.

“Lãnh huynh, huynh và ta có thể nói là có duyên với nhau, không bằng huynh ởtạm trong phủ của ta đi.” Lãnh Bùi Viễn mời Lãnh Đình Dực ở lại làmkhách.

“Vậy làm phiền tướng quân rồi.” Lãnh Đình Dực đối với congái của Lãnh Bùi Viễn – Lãnh Loan Loan vẫn rất hồ nghi. Không biết cóphải là Loan Loan không?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui