Chỉ Trách Lúc Trước Mắt Bị Mù

editor: sokute_112k

Từ trong nhà đi ra, Bùi Anh vẫn đang cảm thán một phen thể hiện của
Tống Nam Xuyên ban nãy: “Anh thật sự là quá lợi hại, trước đây em nói em trai em thế nào cũng vô ích, hôm nay anh chỉ dùng dăm ba câu đã làm nó
dấy lên ý chí chiến đấu rồi.”

Tống Nam Xuyên không quá để ý
đến nói: “Em đối với em trai em còn chưa đủ cứng rắn, loại người như cậu ta là từ nhỏ không được giáo dục tốt, đánh một trận là tốt rồi.”

Bùi Anh trầm mặc một lúc: “Vậy sau này với con chúng ta anh cũng định giáo dục như vậy sao?”

“Đương nhiên không phải, con anh đương nhiên phải cưng chiều.”

“...anh lại tiêu chuẩn kép* (Tiêu chuẩn kép là cách gọi việc nhìn nhận
theo hai cách khác nhau cho cùng một sự việc của một người, một nhóm hay một cộng đồng.).như vậy thật sẽ tốt sao? Cũng không sợ làm hư con?”

“Làm hư thì làm hư, ngược lại anh có thể nuôi con bé cả đời.” Đại khái
là bị ảnh hưởng từ mẹ anh, anh liền tự nhận định đứa nhỏ Bùi Anh về sau
sẽ sinh là con gái: “Lên xe trước đi, bên ngoài lạnh lắm.”

Anh nói xong liền mở cửa xe ra, Bùi Anh vuốt gọn mái tóc của mình rồi
ngồi lên. Tống Nam Xuyên đã bảo tài xế đặt phòng ở một khách sạn, tối
nay họ sẽ ở đó.

Cảnh sắc ngoài cửa sổ chầm chậm lướt
qua,tuyết trắng đọng lại trên hai hàng cây bên đườngtạo thành những
lớp tuyết dày. Bùi Anh nhìn một hồi lại quay đầu hỏi Tống Nam Xuyên:
“Đúng rồi, sao anh lại đưa số cổ phiếu bất động sản của anh chuyển sang
cho em vậy?”

Anh muốn chuyển liền chuyển cho em thôi, còn
cần tới lý do nữa sao?” Tống Nam Xuyên bị hỏi liền trả lời như chuyện
đương nhiên.

Bùi Anh hơi nghẹn lại một chút, nói: “Bất động
sản thì cũng thôi đi, còn cổ phần công ty cái gì đó nữa,em cũng hoàn
toàn không hiểu a.”

“Anh sẽ để luật sư quản lý giúp em, hàng năm chỉ chờ nhận tiền lời được chia là tốt rồi.”

Bùi Anh: “...”

Loại cảm giác không làm mà hưởng này thực vẫn có chút vui mừng, nhưng
Bùi Anh rất nhanh đã điều chỉnh lại thái độ của mình: “Hiện giờ tiền em
kiếm được đã hơn trước rất nhiều rồi, thù lao làm việc từ Hoàn Vũ cũng
xem như khá cao, nhất là , em cũng kiếm được số tiền
hoa hồng lớn,

Tống Nam Xuyên nói: Em kiếm tiền là
chuyện của em, cùng với chuyện anh chuyển cổ phiếu bất động sản cho em

có liên quan gì sao?”

Bùi Anh: “...”

Được rồi không liên quan, Xuyên Xuyên nhà cô là có quá nhiều tiền để đốt được chưa.

Cô xoa xoa ngón tay mình, lại nói: “Hiện giờ hộ khẩu đã lấy được rồi,
nhưng lúc này đang là năm mới, cục dân chính vẫn đang được nghỉ nha,
cũng không làm thủ tục được.”

“Không sao, hôm nay mùng năm rồi, đoán chừng bọn họ qua mùng bảy sẽ đi làm.”

“Ồ..” Bùi Anh gật gật đầu, lại có chút hiếu kì nhìn anh: “Nghe nói mấy
Tổng giám đốc như anh đều có thể khiến cho cục dân chính trong thời gian nghỉ lễ mà cấp giấy chứng nhận.”

Tống Nam Xuyên cười một tiếng: “Nếu vậy để anh thử xem?”

“Vẫn nên thôi đi, cuối năm rồi bắt người ta chạy tới làm việc cũng
không tốt, thôi thì cứ chờ thêm hai ngày nữa đi.” Cô nói, mắt sáng lên
giới thiệu với Tống Nam Xuyên: “Tuy rằng thành phố nơi em ở rất nhỏ
nhưng cũng không thiếu chỗ tham quan đâu.”

Cô vốn tưởng rằng giữ Tống Nam Xuyên ở lại hai ngày sẽkhiếnanh cảm thấy ngột ngạt,mới đưa ra đề nghị này không nghĩ tới Tống Nam Xuyên không hứng thú nói:
“Trời lạnh như vậy thì vui gì chứ? Chúng ta có thể lưu lại khách sạn hai ngày cũng được.”

Bùi Anh: “...”

Keke.

Cuối cùng Tống Nam Xuyên vẫn bị Bùi Anh kéo đi dạo một vòng thành phố
lạnh giá suốt hai ngày, ngày đầu tiên sau kỳ nghỉ Tết kết thúc, hai
người liền không thể đợi thêm nữa mà chạy tới cục dân chính làm thủ tục.

Ngày đầu tiên làm việc ai cũng mắc các triệu chứng sau kì nghỉ khác
nhau. Vốn nhân viên cục dân chính đang làm việc rất mệt mỏi, vừa nhìn
đến Tống Nam Xuyên và Bùi Anh, thì lần đầu tiên cô nhân viên cảm thấy
công việc thật tốt, cô ấy yêu công việc của mình.

Mặc dù
người đăng ký kết hôn là Tống Nam Xuyên và Bùi Anh, nhưng hiển nhiên cô
nhân viên so với bọn họ còn hưng phấn cùng căng thẳng hơn, giống như
người kết hôn kia là bản thân cô ấy.

Nhưng quả thật cô ấy vẫn còn độc thân.

Thiếu xót tưới tắm tình yêu, bình thường cô chỉ có thể dựa vào chuyện
bát quái của người ta để lấp đầy chỗ trống trong trái tim đầy trống vắng của mình, mà series chuyện về Bùi Anh và Tống Nam Xuyên lại là chuyện
mà cô yêu thích nhất, theo dõi từ khi mới bắt đầu cho tới những phần mới nhất. Giúp hai người làm thủ tục xong lại nhìn bọn họ rời đi, cô lập
tức mò lấy di động, đăng nhập weibo.


Chuyện về Bùi Anh và Tống Nam Xuyên, sẽ do cô kết thúc!

Vốn là muốn bỏ qua đạo đức nghề nghiệp lên weibo đăng một tin tức nóng, không nghĩ tới cơ hội này những người trong cuộc cũng không muốn cho cô ấy.

Bởi vì cô vừa online đã thấy weibo Bùi Anh một màu đỏ rực.

Đừng hỏi vì sao lại là đỏ rực.

Bùi Anh V: Chúc mừng năm mới tất cả mọi người, tôi kết hôn rồi~~(≧ ▽ ≦)/~ [hình ảnh]

Hình ảnh là ý tưởng của Tống Nam Xuyên lúc trước, đặt giấy kết hôn của
hai người bên cạnh là một cái nhẫn kim cương sáng lấp lánh. Weibo vừa
đăng lên, trong nháy mắt liền dấy lên hàng ngàn đợt sóng.


Chết tiệt,chết tiệt! Bây giờ tôi thật kích động tôi không biết nên nói
gì! Nhẫn kim cương của Bùi Bùi nhà tôi thật đẹp thật lớn a!!!!”

“Bùi Bùi, qua năm mới tôi đã tăng cân rưỡi rồi, cô lại không thể chờ
nuôi tôi được nữa, tôi từ chối [bye bye] thế nhưng tôi vẫn phải nói,
mẹ***rốt cục cũng đã kết hôn rồi!

“Bị kim cương làm cho lóa mắt! Tống tổng quả nhiên hào phóng! Chúc anh và Bùi Bùi tân hôn hạnh phúc!”

“Quả nhiên về nhà là để kết hôn! Nha nói vậy thật có chút không may
mắn! Cái dự đoán lúc trước thực là thần kì! Cuối cùng Bùi Bùi và Tống
tổng cũng kết hôn vui vẻ! Nhớ đem thức ăn cho chó, à không, bánh kẹo
cưới tặng chúng tôi nha!”

“Đây là giấy hôn thú có giá trị
cao nhất mà tôi từng thấy! Bùi Bùi cùng Tống tổng nhìn thật đẹp đôi a!
Con của hai người liệu sẽ xinh đẹp tới mức nào a!!! Vừa mới nói đến kết
hôn xong tôi đã muốn giục có em bé rồi! [tức giận mắng]”

“Hãy giữ lấy nhé Bùi Bùi, Tống Nam Xuyên, fan hâm mộ đều biết QAQ con
đường đi tới hạnh phúc của Bùi Bùi và Tống tổng thật không dễ dàng, chúc hai người tương lai thật hạnh phúc QAQ!”

“Tôi đã muốn nói
những kẻ lúc trước từng nói Tống Nam Xuyên chắc chắn sẽ không cưới Bùi
Anh lúc trước ló mặt ra a [ngoáy mũi]”

“Đột ngột quá, không
kịp chuẩn bị thức ăn cho chó a, không nói, tôi cũng muốn đi kết hôn,
nha, hình như tôi còn không có nam phiếu*(ý chỉ những phiếu cơm miễn
phí,những cây ATM tự động đó) [bye bye]”


“Hiện trường làm thịt chó..... Ngã dậy đứng không nổi. jpg”

“Chúc mừng Bùi Bùi và Tống tổng! Rốt cục đã có mối quan hệ hợp pháp rồi! [cười trộm]”

“Dĩ nhiên là thật sự kết hôn, Tống tổng cục thật ra dáng mỹ nam tử a [bye bye] mong hai người có thể sống vui vẻ thật lâu~”

“Tại sao bên dưới weibo này lại còn có người quái dị như vậy, tự mình
nhẹ nhàng rời đi không tốt sao, chớ ép tôi mắng người [mỉm cười]”

“Bọn hắc tử *(đã giải thích ở những Chương trước rồi nhé) đến chiến đấu a! Hiện tại Fan Bùi Bùi chúng ta cũng đến mấy trăm vạn, không sợ các
người!”

Weibo Bùi Anh náo nhiệt, bên truyền thông cũng không nhàn rỗi, chỉ qua hơn một tiếng, chuyện Bùi Anh và Tống Nam Xuyên kết
hôn liền một bài tiếp một bài đăng lên.

“Phần cuối cùng! Bùi Anh và Tống Nam Xuyên tu thành chính quả, ngày hôm nay chính thức đăng ký kết hôn!”

Dân cư mạng bên này để lại nhắn tin tới cũng vô cùng tích cực.

“Đừng là phần cuối a! Tôi còn muốn xem ngoại truyện đây! Đi theo dõi cảnh bọn họ sinh con a!”

“Còn hôn lễ mấy người không đi theo nữa sao? Tôi còn muốn xem hôn lễ
của Bùi Bùi nhà tôi với Tống tổng đấy, mau cút đi làm đi [tức giận
mắng]”

“Tôn nghiêm của mấy người đâu hả paparazzi? Tin tức kết hôn là người trong cuộc nói ra, cần mấy người làm gì?”

Tống Nam Xuyên bình tĩnh lướt weibo hết một lượt, lấy di động lên weibo riêng với nhóm bạn bè, đăng tin tức đầu tiên về anh cho list bạn bè.

Xuyên:  [hình ảnh]

List bạn bè của anh trên cơ bản đều là bạn bè thân thích cùng với bạn
hữu trên phương diện làm ăn, những người này bình thường đều rất ít đăng tin lên nhóm nhưng tin tức của anh vừa cập nhật, bạn bè liền náo loạn.
Không ít người gửi tới lời chúc mừng, còn có cả anh hai đang xù lông(tức giận) kia.

Anh hai: Mẹ***, em thật sự kết hôn rồi!!! Ba mẹ biết không?”

Tống Nam Xuyên trả lời: “Đương nhiên biết, nếu không anh nghĩ làm sao em có thể lấy được sổ hộ khẩu này chứ ”

Anh hai: Có phải anh là người cuối cùng biết chuyện này [bye bye]

Xuyên trả lời anh: Đúng, hãy cảm ơn list bạn bè vạn năng đi, nếu không
phải nhờ nó thì có khả năng phải đợi tới hôn lễ anh mới biết. 

Anh hai trả lời Xuyên: Đoạn tuyệt quan hệ đi. [bye bye]

Ba ba: Nhận giấy xong không nhanh về công ty làm việc, còn ởđó phát tin tức lên list bạn bè?

...

Tống bavừa ló mặt, list bạn lại trở nên yên lặng, chủ tịch xấu bụng, trêu chọc không nổi!

Bùi Anh không nhìn thấy cuộc nói chuyện của anh hai cùng Tống ba ba với Tống Nam Xuyên, cô chỉ vô tình thấy được list bạn bè của Tống Nam Xuyên thì hơi kinh ngạc.

Cô nhìn chằm chằm vào hai cái giấy hôn thú cùng một lúc, trước đây anh đã muốn làm như vậy,

Hoá ra Xuyên Xuyên sẽ đăng lên list bạn bè của anh a, cô vẫn cho là anh chỉ nói vậy.


Lại tới tháng ba trong năm, hoa đào lại nở khắp thành phố.

Tháng này Bùi Anh đều phải bận rộn vì việc chuẩn bị hôn lễ. Hôn lễ cuối cùng được định vào ngày mùng 7 tháng 4, là ngày hoàng đạo mà mẹ Tống
chọn.

Điểm đầu tiên của hôn lễ là ở Đức, Tống Nam Xuyên liền tiện thể tìm nhà thiết kế áo cưới ở Đức, thiết kế váy cưới. Làm Bùi Anh thường xuyên phải bay sang bên đó thử váy cưới, sau vô số lần sửa chữa
rốt cục Tống Nam Xuyên cũng hài lòng.

Không sai, là Tống Nam Xuyên hài lòng, còn Bùi Anh... Mẹ*** Bản thiết kế đầu tiên cô đã rất
hài lòng rồi có được không? Cô thật sự không muốn phải bay nhiều lần như vậy!

Nhưng cũng may, cuối cùng bộ váy cưới này thật sự so
với bộ đầu tiên đẹp hơn rất nhiều, Bùi Anh thử váy xong, trước hết đứng
trước gương tự chụp lấy một bức ảnh, sau đó liền cập nhật lên weibo.

Một tháng này weibo của cô đều như hiện trường làm thịt chó cỡ lớn, có
những fan hâm mộ vừa hô hào, vừa la hét làm cho cô cập nhật thêm tin
tức, thật là một đám xay người như sữa đậu nành vậy.

Sau khi mọi thứ chuẩn bị hoàn tất, rốt cục tới ngày mùng 6 tháng 4, trước hôn
lễ một ngày. Bởi vì quy trình hôn lễ phải diễn ra một loạt trên thảm đỏ, vì lẽ đó ngày hôm nay bọn họ đặc biệt phải đi tới đó diễn tập.

Nhân viên diễn tập cũng gồm cả phù rể và phù dâu, hôn lễ của bọn họ
không mời đoàn phù rể phù dâu xa hoa, phù rể của Tống Nam Xuyên là anh
hai, phù dâu của Bùi Anh chính là Nhậm San San.

Không có đội ngũ minh tinh rạng ngời nhưng Bùi Anh cảm thấy hạnh phúc không kém những người khác.

Có thể cử hành hôn lễ trong pháo đài cổ xinh đẹp như vậy hoàn toàn có
thể làm bùng nổ trái tim bất kì người phụ nữ, thiếu nữ nào.

Cánh cửa cổ xưa nặng nề từ từ mở ra trước mặt Bùi Anh, lộ ra ánh nắng
ban mai buổi sớm, Tống Nam Xuyên dần dần xuất hiện trong tầm mắt của cô. Anh nghiêng nửa người, đưa tay trái ra cười với cô.

Bùi Anh đưa tay nắm lấy, một cô bé cầm giỏ hoa bên cạnh ngoan ngoãn rắc cánh hoa.

Đại khái là thảm đỏ quá mềm mại, cả người Bùi Anh đều cảm thấy nhẹ nhàng
lâng lâng như đi trên mây. Trên đường, cô nghiêng đầu hỏi Tống Nam
Xuyên: “Anh nói một lát nữa cha xứ sẽ hỏi chúng ta cái gì?”

Tống Nam Xuyên nói: “Đương nhiên là hỏi em có đồng ý gả cho anh hay không đi?”

“Hả, làm sao ông ấy lại không hỏi một chút làm sao em lại coi trọng anh a?”

“... Anh nghĩ ông ấy sẽ không tò mò như thế.” Tống Nam Xuyên nói xong cũng
nghiêng đầu nhìn Bùi Anh: “Nhưng anh có chút tò mò, tại sao em lại coi
trọng anh vậy?”

Bùi Anh nói: “Bởi vì lúc trước mắt bị mù a.”

Tống Nam Xuyên: “...”

May là cha xứ sẽ không hỏi mấy vấn đề như thế này.

Anh cười cười, hơi dán sát vào Bùi Anh, nói bên tai cô: “Xem ra đôi mắt này của em, chỉ có thể mù cả đời.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận