Chí Tôn Phế Hậu

Linh cữu Thái hậu
sau vài ngày tiền đã đưa vào từ đường, hôm nay là an táng về tại hoàng
lăng, khi náh măt trời cuối cùng biến mất ở chân trời, liền chính thức
nhập tang.

Lúc này, ngoài Từ Ninh cung văn võ bá quan túc trực đứng, hiển nhiên là
đang chờ đế vương đã đến, Băng cúi đầu đi theo phía sau Tào Hãn, chậm
rãi đi qua con đường hẻm có đầy quan viên, không đi để ý tới chính mình
đang bị bao ánh mắt soi mói, có ánh mắt chứa sự thương hại, có ánh mắt
mang theo chút vui sướng, không thèm cân nhắc xem trong lòng bọn họ
nghĩ cái gì, Băng ngẩng đầu hướng về phía trước, phía trước, cách hơn
mười giai bậc thang chính là chính điện Từ Ninh cung, cung địêm nguy
nga, trang nghiêm trầm mục, tấm biển thượng “Từ Ninh cung”. Ba cái chữ
màu vàng chiếu xạ ánh sáng ngọc quang, có vài tấm vải trằng đón gió
phiêu đãng, ánh mặt trời chiều chiếu rọi dưới, này trong hoàng cung chỉ
có nữ nhân tôn quý nhất mới có thể ở trong cung điện này, vậy mà giờ đây đã chuẩn bị nhập hoàng lăng, quang cảnh có phần trở lên hịu quạnh.

Đi lên bậc thang đá, Tào Hãn nghiêng đầu nhìn ra xa ánh tà dương chưa biến mất hẳn, biểu tình hờ hững, Băng đứng ở phía sau của hắn, phát hiện hai tay của hắn nắm thành quyền đầu, thực nhanh, chỉ tiết là kinh sợ, tâm
tình như bị kích động.

Trên cao nhìn xuống thấy các quan mỗi người một tâm tư, những người này nói
chung chỉ sợ có không ít người cũng ngóng trông Tề gia diệt vong đi!
NHưng đột nhiên có một ánh mắt như có ý chống lại, Băng thấy trong mắt
hắn có thâm ý khác với lũ quân viên kia,nhưng tự nhiên ánh mắt biến
thành không rõ tâm tư cho nên không khỏi nhìn nhiều vào hai mắt hắn.

Hắn đứng ở phía tay phải, đằng trước, nhất định người này có vị trí vô cùng tôn quý, tuổi chừng hai mươi, ngũ quan hài hoà tuấn mỹ, nhưng mà không
cảm thấy nữ tính quá, thiếu niên này giống như là bạch ngoc, không cần
tạo hình thì cũng đã hoàn hoả không tỳ vết, đồ tang trắng mặc trên người hắn làm cho hắn hơi có chút phiêu diêu xuất thần, cặp mắt to loé lên
hàm xúc không rõ ràng, Băng cảm thấy con người này thật không đơn giản,
không khỏi nghi ngờ Tề Nhược Nghiên cùng người này có chút cái gì liên
quan.

Thấy nàng nhìn, người nọ lại nhìn nàng nở nụ cười, nụ cười có phần nhợt nhạt nhưng mà vô hại, làm cho Băng cảm thấy có điểm không ổn, mặc kệ thế
nào, tại lúc trang trọng này, tốt nhất là Tề Nhược Nghiên không nên thể
hiện vẻ mặt thân thiện hoặc bằng hữu với ai!


Không cam lòng yếu thế thấy hắn nở một nụ cười sáng lạn, nàng cũng nở một nụ
cười với hắn, làm cho hắn khuôn mặt cứng đờ ra, vừa lại phát hiện biểu
tình mọi người kinh ngạc càng thêm kinh ngạc, thương hại càng thêm
thương hại, vui sướng khi người gặp họa càng thêm họa, nàng nở một nụ
cười thật diễm lệ, làm cho mọi người nghĩ rằng người này nhất định là
nghĩ đến nàng cười đã điên thật rồi……

Không sao cả, khiến cho bọn họ nghĩ đến nàng điên rồi đi! Nếu là Tề Nhược
Nghiên , cái cô tiểu thư từ nhỏ đã được nuông chiều, nhận hết sủng ái
của một thiên kim tiểu thư , chợt trải qua nhiều chuyện như vậy chỉ sợ
không điên cũng khó, đáng tiếc nàng không phải Tề Nhược Nghiên, đối với
mỗi thời mỗi khắc đều ở kề cận cái chết nàng mà nói, việc này bất quá là một ít suy sụp thôi, cho người chờ xem kịch vui sợ là phải thất vọng!

Băng phiền não mặt nhăn, nhíu mày lại, bởi vì “Bạch ngọc” hai mắt thủy chung dời người nàng, giống như muốn xuyên thấu qua của nàng, nhìn trộm linh
hồn của nàng, không kiên nhẫn đưa mắt nhìn qua hắn, xem thái độ của hắn
đối với nàng thế nào trong lúc hành lễ, đã thấy ánh mắt kia cảm xúc như
mạnh lên, thâm thúy rất nhiều, làm cho nàng không hiểu vì sao nhớ tới
hoàng đế……

Trong chớp mắt,“Bạch ngọc” cúi đầu, biểu tình nghiêm nghị trên mặt nhìn không ra một tia dao động, giống nhau vừa rồi hết thảy cũng không từng phát
sinh cái gì, vừa chuyển mặt, Băng hiểu rõ, nguyên lai hoàng đế đã quay
đầu nhìn xuống bậc thang nhìn vào hắn.

Tà dương tàn màu hồng rốt cục đã xuống hết, quan làm lễ niệm nhất đại
thông cái gì “Hiền lương thục đức, phụ tá ấu chủ, công ở xã tắc……” lời
ca tụng sau, chung cổ tiếng động lại mãnh liệt, bách quan hướng tây quỳ
bái, vì Thái Hậu tiễn đưa, Băng mờ mịt mà đứng, không biết chính mình
nên cái gì.

“Quỳ xuống!” Tào Hãn bình tĩnh mặt đối mặt với nàng quát khẽ, trong lòng có
chút tin tưởng nàng đúng thật đã quên chuyện trước kia, mẫu hậu yêu quý nàng vô cùng, nếu không phải mất trí nhớ, nàng như thế nào không hề bi
thương……

Băng vội làm theo lời quỳ xuống, lại nghe đến bên người có tiếng vang nhỏ,
hoàng đế đã quỳ gối bên cạnh nàng biên, trộm dò xét gương mặt của hắn,
thấy không rõ biểu tình gì, lại cảm nhận được hắn đáy lòng có chút đau

thương……

Băng có chút kinh ngạc, nàng có thể lý giải cái này gọi là thân tình,chỉ có thể giấu đi chứ không bộc phát ra ngoài.

Hoàng đế cùng Thái Hậu dù sao cũng là mẫu tử, có lẽ mẫu tử thân tình đối mặt
với quyền lực, đối mặt ích lợi, trở nên bạc tình, nhưng đánh không lại
huyết thống ràng buộc, hoàng đế có lẽ cũng không như bề ngoài của hắn,
vô tình, đối mặt mẫu thân chết đi, hắn vẫn là người con có thương tâm
cùng khổ sở, đây có thể cũng chính là vì nể mặt thái hậu nên hắn mới
không làm khó Tề Nhược Nghiên, như vậy tương lai của nàng tương lai cũng sẽ không quá tệ!

Quỳ lạy sau, Tào Hãn ngạo nghễ đứng dậy, biểu tình khôi phục tư thế của bậc đế vương, ngạo thị khom người mà đứng nhìn bách quan, vô hình người như phát ra hào khí vương giả, như có thể nói với mọi người là hắn mói
chính là chúa tể thiên hạ, người nào mà chống lại hắn chỉ có 1 con
đường, chính là chết!

Phong thái của hắn tự nhiên mang lại cho Băng áp lực, nàng cảm thấy có chút
không khoẻ, cách hắn xa một chút mới thấy cảm giác khác đi nhiều, đây
chính là đế vương, đứng đầu thiên hạ, uy nghi nhất thiên hạ, độc tôn
nhất thiên hạ.

Thái Hậu đã qua đời, hắn đi tới trên đường không có chướng ngại, nàng từng
hoàng hậu, nay tề nô, đương nhiên sẽ không nghĩ hắn sẽ đem nàng cả đời
an trí ở Thanh Dương cung, không biết hắn định xử trí như thế nào nàng?

“…… Cẩn vương theo trẫm đi ngự thư phòng.”

“Là.”

Băng kinh ngạc, nguyên lai “Bạch ngọc” huynh đệ của hoàng đế, khó trách hắn
sẽ làm nàng liên tưởng đến hoàng đế, càng làm cho Băng suy nghĩ “Bạch
ngọc” khi theo hoàng đế rời đi lại nhìn nàng với ánh mắt ám muội như
vậy.

Hắn có ý tứ gì đây? Chẳng lẽ Tề Nhược Nghiên bề ngoài thuần khiết, nhưng

bên trong tâm tính lại dâm đãng? Bất mãn bị hoàng đế bỏ quên, cho nên
hồng hạnh ra tường cùng Cẩn vương câu kết làm bậy?

Cái ý nghĩ linh tinh gì đay!Băng ngay lập tức phản đối ý nghĩ này của mình, không thể thế được, Tề Nhược Nghiên trong lòng chỉ nghĩ tới Lâm Diễm,
một người thanh mai trúc mã với nàng mà thôi, trong giấc mộng đó nàng
thấy Tề Nhược Nghiên né tránh bọn nô tỳ, cố ý chạy tới chỗ Lâm Diễm, bắt hắn dẫn nàng đi chơi, mộng kia là từ trong trí nhớ của Tề Nhược Nghiên, nên chắc chắn là chuyện phát sinh trong quá khứ, không thể sai!Tú nhi
còn nói hai người có hôn ước, nhưng sau nàng lại nhập cung, nàng thân là hoàng hậu nhưng mà vẫn bảo trì thân mình được trong sạch, hẳn là vì Lâm Diễm, nàng rốt cục với Cẩn vương có quan hệ gì đây?

Băng ở bị đuổi về Thanh Dương cung, trên đường vắt hết óc tự hỏi, đây vố là
một đống lộn xộn, hiện tại lại bị Cẩn vương làm cho thêm loạn, hàng ngàn câu hỏi cứ vậy mà tìm đến nàng, kể cả lúc được hầu hạ dùng bữa, uống
thuốc, thay quần áo nằm trên long sang, nàng cũng không ngừng suy nghĩ
nguyên cớ, không chịu thừa nhận thất bại mới chính là nàng.

Không ai đến vì nàng mà xua tan đi đám mây mù này, xem ra nàng không muốn để ý cũng không được, nàng nghĩ tới Tú Nhi, có lẽ có thể xin hoàng đế cho Tú Nhi trở về hầu hạ nàng, chính là không biết hắn có đáp ứng hay không…..

Ngự thư phòng

“Hoàng huynh tựa hồ cũng không vui vẻ gì!” Cẩn vương Tào Triệt tùy tay bỏ đi
đồ tang, sắc mặt cực vì khinh thường quăng cho tên nô tài đang đứng bên
cạnh, chịu cảnh màn trời chiếu đất áp giải Tề Lệ hồi kinh, vất vả hơn
một tháng, không nghĩ tới vừa hồi kinh liền nghe tin Thái hậu đã mất
được một tuần, chuẩn bị cho nhập Hoàn lăng, thật đúng là “Chuyện tốt”
Thành đôi!

“Nàng dù sao cũng có công nuôi nấng chúng
ta, nếu không phải……” Tào Hãn nhìn lướt qua ngự thư phòng ra lệnh cho
đám nô tài,“Đều lui hết ra cho trẫm!”

Biết được hoàng đế cho gọi Cẩn vương là có chuyện cần nói với nhau, nô tài nghe vậy việc nối đuôi nhau rời khỏi điện.

“Nếu không phải cái gì? Hoàng huynh sớm biết được Thái Hậu đều không phải là mẹ đẻ…… Chẳng lẽ hoàng huynh hối hận?” Tào Triệt ngồi xuống, bưng lên
tách trà nóng tao nhã đưa lên uống một ngụm, cười híp mắt hỏi.

“Hối hận?” Tào Hãn lãnh xuy một tiếng, cùng Tào Triệt ngồi xuống, trong mắt
bật ra hàn khí,“Ta hối hận, hối hận không sớm động thủ!”

“Hiện tại không phải cũng không chậm dao! Năm đó, Phụ hoàng cùng 4 người nam
chinh bắc chiến:chu, lâm, hoa, tề, tứ đại gia tử, đều đã điêu linh, Chu, Lâm hai nhà là Thái Hậu đã diệt trừ sạch sẽ, nay Thái Hậu vừa chết, Tề
gia coi như là hoàn toàn xong rồi, chỉ còn lại có Lâm gia , có con trai
độc nhất, Lâm Diễm hiện tại rơi xuống nơi nào không rõ, theo ta thấy
cũng là dữ nhiều lành ít, còn nữa tiền tuyến chiến sự đã dịu đi, thắng
lợi đang đến, hoàng huynh còn có cái gì khả lo lắng?” Tào Triệt cười có

chút bất cần đời.

“Lâm Diễm từng là bạn học với ta, là
một nhân tài chí lớn, lần này là liên lụy hắn, ngươi dọc theo đường đi
cũng chưa nghe được tin tức gì của hắn sao?” Tào Hãn làm như sớm có thói quen đệ đệ không đứng đắn, nhưng mà chính mình cũng chỉ có đối mặt
Triệt mới có thể thả lỏng chính mình, thấy hắn lắc đầu,biết hắn có tâm
tư không là bày ở mặt trên, liền thả lỏng vẻ mặt nói sang chuyện khác,

“Ngươi tuổi cũng không nhỏ, cũng nên thành gia, nếu thích thiên kim nhà ai thì nói cho hoàng huynh một tiếng, ta cũng vì ngươi chỉ hôn.”

“Coi như hết! Ta còn tưởng tiếp tục được là Vương gia tiêu dao nhàn tản lâu
ngày!” Xin miễn thứ cho kẻ bất tài này từ chối, Tào Triệt ánh mắt chợt
lóe, làm như nghĩ tới cái gì, rõ ràng ngây người ngẩn ngơ.

“Ngươi nha…… Như thế nào? Nghĩ đến ai, nói thử ta nghe một chút đi!” Tào Hãn
lần đầu tiên thấy trên mặt Triệt có biểu tình như vậy, cười đẩy vào bờ
vai của hắn, trêu ghẹo nói:“Không biết là vị tuyệt đại giai nhân nào mà
có thể làm cho đệ nhất phong lưu, Cẩn Vương động tâm như vậy?

“Ha ha, nếu hoàng huynh có hứng thú muốn biết như vậy, nói ra cũng là vô
phương, đáng tiếc ta biết ta không phải người may mắn có thể có được
giai nhân như thế……”

“Nói! Ngươi muốn người nào, mặc kệ là ai, hoàng huynh đều sẽ làm cho nàng trở thành nữ nhân của ngươi!”
Thật vất vả cả ngày lưu luyến tàn hoa (ý nói kỹ nữ), trò chơi nhân gian, đệ đệ rốt cục cũng có chút biểu hiện hưng phấn đối thành gia lập thất,
hắn vô luận như thế nào cũng muốn làm ông mai cho đệ đệ này!

Phụ hoàng cả đời chỉ có hai người con,mẫu phi của Triệt vì sinh khó mà
chết, cũng là mẫu hậu nuôi nấng, lại cùng mẫu hậu không thân, từ nhỏ đã
luôn ở bên hoàng huynh này, chính mình cũng là cực kỳ yêu thương đệ đệ
duy nhất này, hơn nữa ở biết được chính mình đều không phải là mẫu hậu
thân sinh, sau khi phụ hoàng băng hà, cô độc bàng hoàng, là Triệt an ủi, có Triệt làm bạn, vì Triệt duy trì, mới vượt qua chính mình cùng bao
gian nan, từ nay về sau cũng chỉ có Triệt mới chính là người thân duy
hất cùng huyết mạch với hắn ,chỉ có Triệt mới là huynh đệ tay chân thân
thiết không thể rời.

ai nói hoàng tộc bên trong không có thân tình? Là ai nói quyền lực trước
mặt làm con người trở lên tham lam? Những lời này ở trước mặt huynh đệ
bọn họ thật là buồn cười, bất luận kẻ cũng không thể phá huỷ được tình
cảm huynh đệ của họ!

Cho nên, chỉ cần Triệt muốn, hắn bất luận thế nào cũng vì hắn mà lấy cho kỳ được


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận