Chị Hai Học Đường

-"Các em về chỗ. Hôm nay chúng ta có thêm một bạn mới. Em tự giói thiệu đi Thiên Di"
Giới thiệu hả? Giới thiệu cái gì cơ. Từ nhỏ đến giờ nó chưa bao giờ phải giới thiệu gì với ai. Chẳng biết nói thế nào. Nó ậm ờ
-"Ờ...à... Mình... Tên Thiên Di."
-"Thôi được rồi, em có thể tự chọn chỗ cho mình."
Thiên Di bối rối. Nó biết chọn chỗ nào bây giờ. Đang loay hoay thì nó nhìn thấy một cô bé đang vẫy tay với nó, như thể muốn nó ngồi cùng.
-"Hi. Cảm ơn bạn." Thiên Di mỉm cười.
-"Không có gì. Mình là Ngọc Diệp. Mà cứ gọi mình là San San. Bạn xinh thật đấy. Ngưỡng mộ quá đi àk."
-"Hi. Mình đâu xinh được như bạn đâu."
-"San San, Thiên Di. Đề nghị hai em im lặng. "
Tiếng cô chủ nhiệm vút lên làm hai đứa giật mình. Rồi như một phản xạ tự nhiên, cả hai đều đỏ mặt nhìn xuống bàn, Rồi quay sang nhìn nhau thật nhanh, nén một tiếng cười khúc khích.
--------
--Vy Ngọc Diệp(SAn SAn): Là người bạn đầu tiên của Thiên Di ở trường ROYAL , cũng là bạn thân của Thiên Di sau này.Con gái của chủ tịc tạp đoàn Việt Vương. Là một cô bé dễ thương, hiền lành, hòa đồng với bạn bè.

--Vũ Băng Băng: Con gái chủ tịch tập đoàn Khánh Thị. rất thích Hạo Nhiên. Là đứa con gái nham hiểm. Chuyên phá rối Thiên Di.
--Đinh Thanh Phong: Là hoàng tử trong mơ của rất nhiều nữ sinh trong trường. Đẹp trai. Lịch lãm. Học giỏi.
-------
Buổi trưa ngày hôm sau:
Nó đang ăn trưa với San San ở bãi cỏ sau trường. Đây là nơi học sinh có thể ăn đồ ăn tự mang đến của mình. Lúc đầu nó cũng định ăn ở canteen trườg, nói là canteen cho có tiếng thế, thực chất cũng chẳng khác gì một nhà hàng mini. Nhưng vì San San không quen nên lại thôi. San San bảo cô bé sẽ mang cơm hộp đến cho cả 2 đứa.
-"woaaaaa......." Thiên di kêu lên đầy ngạc nhiên. " Nhìn ngon quá đi mất"
-"Hì. Có gì đâu. Mình chỉ làm được như thế thôi à. Di Di ăn đừng chê nhé"
Mắt Thiên Di long lanh nhìn San San, rồi nhìn qua hộp cơm.
-"Cảm động quá đi mất. San San tốt quá đi mất. Đây là lần đầu tiên Di được ăn cơm hộp do người khác chuẩn bị đấy. Yêu San San quá đi mất àk. "
Nói rồi nó hôn đánh chụt lên má San San một cái làm cô bé đỏ bừng mặt.
-"Di Di. Kỳ quá àk!""
-"Có phải gay đâu mà. Kỳ cái nỗi gì? hi. Mình ăn đi"
Nó kéo San San ngồi bệt xuống vạt cỏ xanh mướt. Đang ăn uống vui vẻ thì tiếng một đứa con gái vang lên không mấy thiện cảm.
-"Chu Khánh Thiên Di?"
Nó ngước lên. ngạc nhiên.
-"Gì vậy?"
-"Mày là gì của anh Hạo Nhiên?"
Hạo Nhiên? Bọn nhóc này đúng là... Chắc là yêu thầm tên xã hội đen đó chứ gì? Đúng là không có mắt nhìn người mà.
-"Gì thì liên quan gì đến bọn mày?"
Nó lạnh lùng đáp trả, chuyển hộp cơm sang cho San San rồi đứng lên.

"Bốp"
Thiên Di bàng hoàng. Lần đầu tiên trong đời nó bị ăn tát. Dù khu nhà của nó có la khu ổ chuột thì cũng chưa ai đánh nó. kể cả bố mẹ nuôi của nó. Lần đầu tiên trong đời nó biết thế nào là cảm giác bị năm ngón tay in lên mặt. Đau. Khuôn mặt xinh xắn của nó đỏ bừng lên.Nhưng nó vẫn im lặng. Đứ con gái đó vẫn không chịu buông tha cho nó.
-"Nghe nói mày là con gái chủ tịch tập đoàn Khánh Long phải không. Hình như tao còn nghe nói lão già nhà mày nhặt mày về từ khu chuột ở phải không. Hây dza. Nói thật là tao cảm thấy nhục nhã cho lão ta quá. Có một đứa con gái bẩn thỉu như mày. Hô Hô"
Đám con gái theo sau con bé đó cũng cười hùa theo phụ họa. Đối với Thiên Di mà nói. Lời nói hay điệu cười của bọn này đều khả ố như nhau. Nếu là trước đây thì chắc bọn này không còn đường về nhà nữa rồi. Nhưng nó cố nín lặng. Dù gì cũng cần giữu thể diện cho ba nó. Với lại, nó chỉ vừa vào trường. Nếu gây chuyện như thế thì đúng là không khôn ngoan chút nào.
-"Nghe nói chỗ mày ở chuột nó còn chê. Vậy mà mày cũng ở được hả. Bọn nhặt mày về nuôi đó. Chắc cũng chảng hơn gì một lũ chó chạy ngoài đường nhỉ..."
-"LÀM ƠN THÔI ĐI!"
San San hét lên, làm cả bọn ngạc nhiên. Chính cô bé cũng ngạc nhiên vì hành đọng của mình. Lần đầu tiên cô bé dám đối đầu với người khác.
-"Ô hô." Đứa con gái chua ngoa kia nhanh chóng lấy lại tinh thần." Xem chúng ta có ai này. Vy Tiểu thư. Con gái chủ tịch tập đoàn Việt Vương. Này con nhóc kia. Tao khuyên mày. Chọn bạn mà chơi. Sao lại đi quan hệ với con chuột cống bẩn thỉu này."
-Cậu ấy không phải đồ chuột cống. Chính mày mới là thứ chuột cống bẩn thỉu thì có!"
-"Mày muốn chết hả con?" Đứa con gái kia hét lên, mặt đàng đàng sát khí, tay giơ lên, sắp sửa giáng xuống khuôn mặt hiền hậu của San San một cú tát nảy lửa. San San nhắm chặt mắt. Lòng nghĩ thầm:"Quả này mình chết chắc", chờ đợi sự đau đớn.
Nhưng lạ một nỗi là, 2 giây sau, chỉ có giọng đứa con gái kia vang lên bực tức.
-"Này con kia. Mày làm gì thế? Mày có biết mày đang đức tội với ai không hả?"
San San ngạc nhiên mở mắt ra. Thiên Di đã đứng trước mặt cô bé tự bao giờ. Nó đang nắm chặt cổ tay của con nhỏ đáng ghét kia. Thiên Di chỉ lạnh lùng đáp trả một câu:
-"Cấm mày đụng đến bạnn tao!"
Con bé bự con nhất bọn dợm bước tới. nó nạt nộ.

-"Mày làm gì thế hả. Bỏ cánh tay bẩn thỉu của mày ra nhanh. Sao mày dám đụng đến chị Băng Băng hả?"
Nói rồi con bé xông vào Thiên Di. Thiên Di, lúc bấy giờ mặt đã đỏ bừng. Nó không thể nhịn được nữa. Loại người đã xúc phạm nó, ba mẹ nó, khu nhà của nó, bây giờ lại là bạn nó thì không bao giờ nó tha thứ. Nó buông cổ tay con bé kia ra, đồng thời đạp mạnh làm con bé ngã úp xuống vạt cỏ.
-"Chị Băng Băng?!?!?!?"
Cả bọn con gái láo nháo.
-"Mày chết chắc rồi con ạk." Con bé to con hét lên rồi lại xông vào nó.
Nhẹ nhàng, Thiên Di lách khỏi cú đấm của nó, đưa tay đánh mạnh vào lưng con bé đó làm nó ngã ụp ra. cả bọn con gái xông vào Thiên Di như quyết dần cho nó một trận nhừ tử. Nó nhẹ lách mình, và chỉ vài phút sau, đám con gái đã không còn đứa nào còn đứng vững nữa, chỉ nằm lăn lóc trên bãi cỏ rên rỉ.
-"Mày...Mày nhớ đó" Băng Băng hoảng sợ rồi ra hiệu cho cả bọn rút lui.
"Lần sau đừng nghịch dại nữa nhé mấy em." Thiên di phủi tay, nghĩ thầm.
-"San San. Cậu không sao chứ?" Nó quay lại phía San San, cười tươi. Nhưng San San không trả lời nó, chỉ đứng im...long lanh mắt nhìn nó.
-"gì thế San San?"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận