Chắp Vá Hạnh Phúc


Sau khi trở về biệt thự Cẩn Chi Viên, Sở Uyển liền nhanh chóng tránh Phó Cẩn như tránh tà.

Sở Uyển đem Tiểu Xuyên làm tiểu gián điệp giúp cô.

Có lẽ do đi dã ngoại về lên Phó Cẩn rất bận rộn chỉ gặp anh buổi sáng hoặc may ra mới gặp buổi tối.

Buổi sáng, Phó Cẩn rời đi thì tiểu gián điệp nhỏ sẽ lên lầu gọi cô xuống rồi ăn sáng.

Buổi tối, Tiểu Xuyên sẽ cố gắng ôm hay làm nũng gì đó để giữ chân Phó Cẩn còn cô sẽ thừa thời cơ chuồn lẹ.

Sở Uyển cảm thấy còn tiếp xúc với Phó Cẩn nữa chắc chắn sẽ có chuyện lớn xảy ra.

Dù bận rộn suốt mấy ngày nhưng anh vẫn phát hiện sự bất thường này.

Phó Cẩn biết Sở Uyển đang trốn anh nhưng vì công việc bận quá anh chưa tìm cô tính sổ được.

Mấy ngày làm việc mệt mài, công việc của anh liền trở lại như thường.

Buổi tối, Phó Cẩn trở về ăn tối như mọi khi, Sở Uyển ăn xong cũng chuồn đi êm đẹp.

Cứ nghĩ mọi chuyện sẽ ổn thoả, nào ngờ luôn có những biến số bất ngờ.

Khi cô đang nằm trên giường vui vẻ xem phim thì bỗng cửa phòng mở ra.

Sở Uyển cứ nghĩ là Tiểu Xuyên, đầu cũng không quay lại thấp giọng cằn nhằn với con trai:

- Ba con nay sao thả bảo bối muộn vậy, mẹ chờ con suốt.

Quen thuộc với dáng vẻ im lặng của Tiểu Xuyên, Sở Uyển cũng không để ý giọng đầy hưng phấn nói:
- Nhanh nhanh lên con trai, có đoạn gây cấn rồi.

Phó Cẩn bước vào liền nhìn A Uyển mặc chiếc váy hai dây ngắn nằm sấp trên giường, đôi chân thon dài trắng nõn nà còn vui vẻ vung vảy.

Hình ảnh trước mắt đánh thẳng vào bộ não khiến mắt anh dần tối lại, hơi thở có chút gấp gáp.

Bước chân nhẹ về phía cô, bàn tay lớn bỗng bắt lấy đôi chân thon dài kia.

Sở Uyển hốt hoảng giật mình quay đầu lại thì nhìn thấy Phó Cẩn, cô suốt ruột nói:
- Anh bỏ chân tôi ra.

Vừa nói chân cô vừa dãy dụa muốn thoát khỏi bàn tay ma quái kia.

Thấy cô muốn tránh né, anh đem bàn tay còn lại vỗ mạnh một cái vào mông cô.

- Bốp
Cô bỗng ngây luôn người, giọng khàn khàn trách cứ vang lên:
- Giỏi lắm, dám trốn tôi hửm?
Nghe anh nói, mặt cô bắt đầu hồng rồi chuyển sang màu đỏ, cả người nằm im bất động.

Thấy cô như thế, Phó Cẩn kéo chân cô lại rồi đem cả người cô lật lên.

Sở Uyển rất ấm ức, cô không làm gì sai mà bị anh đánh còn đánh vào chỗ nhạy cảm như thế.

Phó Cẩn quỳ một chân xuống giường, chống tay cúi người xuống sát người cô nhìn vẻ mặt ấm ức kia anh thấp giọng hỏi:
- Sao không nói?
Sở Uyển không nói gì, tức giận quay mặt sang bên cạnh không nhìn anh.

Phó Cẩn nắm cằm cô, bắt cô quay mặt lại phía anh khiến Sở Uyển đau.

Tay cô vùng vằng muốn gạt tay anh ra, giọng nức nở nói không lên lời:
- Đau,...!bỏ...!
Nghe giọng điệu đáng thương của cô, Phó Cẩn không dám mạnh tay liền buông ra.

Anh liền bị Sở Uyển vung tay loạn xạ muốn đẩy anh còn vừa nói vừa khóc nấp lền từng hồi:
- Anh đi hức...!đi ra hức...!tôi...!hức ghét anh hức đi đi
Nghe tiếng cô khóc, không nói nhiều lời, Phó Cẩn cúi xuống hôn lên môi cô, chiếc lưỡi nhanh chóng chui vào khoang miệng Sở Uyển càn quét.

Cô tức giận đấm vào ngực vào lưng anh nhưng chẳng xi nhê gì.

Vì mất sức cô còn thở hổn hển, anh thì càng được nước lấn tới hôn đến khi cô chỉ biết nằm im chịu trận.


Thấy cô ngoan ngoan, môi anh liền rời đi.

Nhìn khuôn mặt đỏ ửng đôi môi sưng tấy của cô khiến Phó Cẩn rất hài lòng.

Anh nhìn cô thấp giọng nói:
- Không cho khóc, em mà khóc tôi sẽ muốn làm em.

Sở Uyển thật sự không dám khóc nữa.

Đôi mắt còn ngập nước nhìn anh rất đáng thương, đưa tay nhẹ lau nước mắt còn vương trên mặt cô dịu dàng hỏi:
- Ghét tôi hửm?
Giọng mũi nghẹt nghẹt uỷ khuất nói:
- Anh đánh tôi.

- Thế sao tôi lại đánh em hả?
Sở Uyển im lặng không nói.

Giọng trầm thấp không vui của anh vang lên:
- Là em, dám trốn tôi.

- Ai bảo anh cứ hở tý là động tay động chân với tôi, tôi sợ.

A Uyển không chịu thua kém cố cãi lại.

- Thế nào là động tay động chân? Chúng ta là vợ chồng, tôi chỉ làm tròn trách nhiệm của người làm chồng.

- Không phải, tôi không phải vợ anh.

Trong lúc gấp gáp Sở Uyển liền đem bí mật nói ra luôn, cô hốt hoảng lấy tay che miệng lại.

Đôi mắt Phó Cẩn bỗng có tia kì quái rồi biến mất, giọng giả vờ tức giận hỏi:
- Hửm nói lại xem nào?
Cô bịt miệng lắc đầu quầy quậy nhất quyết không nói lại, Phó Cẩn nhếch môi uy hiếp nói:

- Đừng để tôi nghe thêm một lần nữa, nhớ chưa?
Sở Uyển cũng sợ hãi gật gật đầu đồng ý vì cô sợ Phó Cẩn biết mình là người tá thi hoàn hồn ( mượn xác hoàn hồn).

Nhỡ may anh đem cô đi nghiên cứu gì thì sao, nghĩ thôi đã sợ rồi.

Anh nhìn vẻ mặt ngoan ngoãn của cô liền hài lòng.

- Giờ em có hai lựa chọn, một là chúng ta ngủ ở đây, hai là sang phòng tôi ngủ.

.

Có‎ gì‎ hot?‎ Chọt‎ thử‎ t????ang‎ ﹟‎ t????????mt‎ ????????у????n.vn‎ ﹟
- Có lựa chọn thứ ba không?
Sở Uyển cẩn thận hỏi anh, môi mỏng khẽ cười nhẹ nói:
- Có chứ, ở đây làm em xong rồi tôi ôm em về phòng tôi ngủ.Nào giờ em chọn đi, Tiểu Xuyên còn đang đợi.

Xem ra anh đã tính toán hết, khuôn mặt cô tràn đầy tuyệt vọng giọng có chút không tình nguyện vang lên:
- Phòng anh.

Giường cô cùng Tiểu Xuyên bé như vậy nằm ba người sẽ không tránh được va chạm.

Chọn phòng Phó Cẩn vì ít ra giường còn to rộng rãi.

Cô được Phó Cẩn kéo dậy, cô liền vào phòng tắm thay váy ngủ thành bộ đồ ngủ xong liền bị anh nắm tay dắt đi..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận