Chắp Vá Hạnh Phúc


Phùng Trạch dẫn Sở Uyển đi bộ lên lầu ba.

Không khí xung quanh vương vấn mùi dược liệu, tầng ba không tất bật như hai tầng còn lại mà rất yên tĩnh.

Cô được người đàn ông đưa đến căn phòng trang trí đơn giản toàn là bức tranh ảnh liên quan đến huyệt hay cấu tạo của một số cơ quan ở cơ thể.

Phùng Trạch liền đưa tay mời cô:
- Cô gái mời cháu ngồi.

- Bác không cần khách sáo, cứ gọi cháu là Sở Uyển được rồi.

Phùng Trạch vừa rót nước vừa đáp:
- Được, vậy cháu cứ gọi ta là bác Phùng đi.

Ta là thầy thuốc ở Tế Sinh Đường, cũng là chủ nhân nơi này.

Cháu uống nước đi.

Sở Uyển vươn tay nhận lấy mỉm cười lễ phép vội vàng nói:
- Cảm ơn bác Phùng.

- Tế Sinh Đường là của cha ta và một người bạn của ông ấy lập lên, nhưng người bạn kia của ông ấy thích ngao du tứ phương liền để lại cửa thuốc cho cha ta.

Lúc trẻ, ta thiện cẩn cảm thấy Tây y tốt hơn Đông y liền bỏ qua Đông y.

Cha ta ông ấy rất tức giận.


Về sau, ta nhận ra đông y cũng tốt như tây y, liền trở về chăm chỉ mài luyện, chỉ tiếc cha ta lại đột ngột qua đời khiến ta không học hết được.

Vẻ mặt bác Phùng hồi tưởng lại đầy vẻ đau lòng.

Có lẽ bác ấy cảm thấy đông y của tổ tiên nên được lưu truyền chứ không phải bị bác ấy ghét bỏ, từ chối.

Sở Uyển chỉ im lặng ngồi nghe rồi nói:
- Bác bớt đau buồn ạ.

- Cảm ơn cháu.

Cháu giờ có thể chỉ ta cách bấm huyệt được chứ?
- Được ạ.

Hai người liền ở trong phòng liền miệt mài trao đổi với nhau.

Sở Uyển đem những gì biết chỉ cho bác Phùng, đôi lúc hai người cũng thảo luận về nhiều vấn đề khác.

Trong căn phòng vang lên tiếng bút, tiếng hai người trao đổi rồi bỗng tiếng gõ cửa vang lên.

Phùng Trạch vẻ mặt khó chịu khi bị làm phiền, giọng nói lạnh cất lên:
- Ai thế?
Ngoài cửa vang lên giọng nam nhân ôn hoà, lịch thiệp:
- Cha, là con đây
- Vào đi.

Bác Phùng vừa dứt người thì cánh cửa mở ra một người đàn ông bước vào.

Anh ta khuôn mặt tuấn tú, dáng người cao gầy đặc biệt có làn da trắng.

Phùng Trọng nhận ra ánh mắt của cô liền nhìn sang rồi cả người sững lại.

Sở Uyển vẫn thanh thoát xinh đẹp như trước, chỉ có vẻ nhìn cô gầy và trưởng thành hơn trước.

Phùng Trạch không để ý vẻ mặt của con trai có tia khác thường, liền hỏi:
- Có chuyện gì sao?
Nghe tiếng cha, Phùng Trọng liền rời mắt khỏi Sở Uyển rồi kính cẩn nói:
- Cha, hôm nay cha có hẹn với bệnh nhân nhưng đợi mãi cha không đến nên con liền lên đây xem.

- À, mải ngồi với Sở Uyển quá ta liền quên mất.

Biết bác Phùng có bệnh nhân, Sở Uyển liền đứng lên cười cười nói:
- Vậy cháu không làm phiền bác nữa.

Bác đi xem bệnh đi, cháu cũng phải về rồi ạ.

Phùng Trạch cũng vội đứng dậy cười hiền từ nói:
- Vậy khi nào rảnh cháu cứ đến đây, hai bác cháu ta lại thảo luận tiếp.


- Vâng ạ.

Ông ấy liền quay sang Phùng Trọng vẻ mặt nghiêm nghị nói:
- Con tiễn Sở Uyển xuống lầu hộ ba, ba đi xem bệnh nhân.

Nói xong, ông ấy quay lại chỗ cô liền thoải mái giới thiệu:
- Đây là con trai bác, tên Phùng Trọng, cháu để thằng bé tiễn cháu thay bác.

- Vậy cháu cảm ơn ạ.

Phùng Trạch chào tạm biệt cô xong liền đi luôn.

Trong căn phong liền còn hai người, Phùng Trọng dịu dàng hoà nhã nói:
- Sở Uyển để anh dẫn em xuống dưới.

- Cảm ơn anh.

Sở Uyển mỉm cười khách khí rồi liền theo Phùng Trọng bước đi.

Đột ngột giọng anh ta vang lên:
- Lâu năm không gặp, em vẫn không thay đổi.

Nghe anh ta nói chuyện khiến Sở Uyển sửng sốt, cô có quen Phùng Trọng sao, cố nhớ lại mà cô không có tìm được bóng dáng nào liên quan đến Phùng Trọng.

Cố tỏ vẻ bình tĩnh, cô nhẹ nhàng đáp lại:
- Thật ra tôi thay đổi rất nhiều đã không còn như trước nữa rồi.

Phùng Trọng cười nhẹ như gió xuân, giọng hoài niệm nói:
- Cũng đúng, cũng nhiều năm vậy rồi.

Sở Uyển không muốn nhắc đến chuyện cũ bèn hỏi:
- Anh làm thầy thuốc ở đây à?
- Ừ, anh học đại học y ở thành phố B xong liền đến đây hộ giúp cha anh, ông ấy cũng có tuổi rồi.

Sở Uyển học đại học y ở thành phố A còn anh ta học ở thành phố B nên chỉ có thể là bạn học cấp ba.


Qua mấy năm rồi nên Sở Uyển cũng không sợ mình bị bại lộ gì cả, tâm tình liền thả lỏng.

- Nghe nói em cũng học y, em học đông y hay tây y?
- Tôi học tây y nhưng về sau liền liền đổi qua đông y.

Vẻ mặt Phùng Trọng kinh ngạc, không ngờ cô cũng học đông y.

Phùng Trọng liền vội vàng hỏi:
- Thế giờ em làm việc ở đâu?
- Gia đình tôi có chút việc nên chưa đi làm ở đâu.

- Thế em có hứng thú đến Tế Sinh Đường làm không?
Phùng Trọng ánh mắt ngập tràn mong chờ đợi cô đáp, Sở Uyển khéo léo lịch sự nói:
- Tôi rất thích Tế Sinh Đường nhưng tôi giờ có việc quan trọng nên chưa thể đi làm được.

Thật ra đối với Sở Uyển, Tế Sinh Đường rất tốt nhưng cô đi làm thì Tiểu Xuyên phải làm sao.

Ít nhất phải đợi cậu bé tốt lên cô mới dám đi làm.

Phùng Trọng vẻ mặt thất vọng nhưng vẫn cố vui vẻ:
- Tế Sinh Đường luôn chào đón em, khi nào em xong việc có thể đến đây làm.

- Vậy thì tôi cảm ơn trước.

Sở Uyển thoải mái đáp lại..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận