Chấp Niệm Hoa Khai

Nhiều năm trước trong thời gian phục lệnh sư phụ xuống núi giảng dạy cho một thiếu niên nhà danh gia vọng tộc.

Diệp Tử Thanh năm đó còn khá trẻ hắn chỉ mới độ 26 tuổi, gắn đến Chiêu gia dạy dỗ đại công tử nhà họ.Chiêu Vân năm nay mới 10 tuổi là một thiếu niên thông minh sắc sảo với vẻ ngoài rất đáng yêu. Diệp Tử Thanh ở lại trong gia phủ 5 năm. Thời gian này hắn cùng với Chiêu Vân sư đồ thân thiết.

Nhưng rồi ngày qua ngày mối quan hệ ấy ngày càng đi xa, vướt qua ranh giới sư đồ. Cả hai đem lòng cảm mến nhau nhưng không ai dám nói, vì e ngại mối quan hệ giữa đối phương với bản thân nên nó cứ lẳng lặng bị chôn vùi theo năm tháng.

Năm đó lúc Chiêu Vân 15 tuổi hắn đã không ngần ngại dụ dỗ và ăn sạch sẽ đứa trẻ ấy không thương tiếc.

Rồi việc gì đến cũng đã đến, năm Chiêu Vân sắp được 16 tuổi thì cha y ép y liên hôn với người khác. Không chấp nhận được việc đồ đệ mình cất công dạy dỗ, nói đúng hơn là người trong lòng hắn đi lấy người khác. Nhưng vì không còn thời gian nên đành phải rời đi.

Cả hai tình đầu ý hợp nên sau khi từ giã Chiêu gia, Diệp Tử Thanh đã để lại cho đứa trẻ ấy một tín vật và giúp nó bỏ trốn đến một nơi an toàn chờ một thời gian sau sẽ gặp lại. Hắn nói rằng sau này an toàn hãy đến nơi đó tìm hắn và hai người sẽ được hạnh phúc. Kể đến đây bất giác Vũ Vấn Kỳ nở một nụ cười chua xót.

"Năm đó sau khi ngươi rời đi ta cũng đã bỏ trốn đến nơi khác vì bị phát hiện hành tung, ta rong ruổi khắp nơi để tìm ngươi. Nhưng cuối cùng lại bị gia phụ bắt lại"

Sau khi bị bắt về, người cha vô tâm ấy đã tướt đi tín vật của thiếu niên ấy sau đó cho người nhốt lại chờ ngày thành thân, thiếu niên thà chết cũng không chịu. Thời gian sau, gia tộc gặp biến cố lớn. Chiêu Vân nhân cơ hội đó bỏ trốn, y hối hã tìm đến nơi hẹn thì lúc đó người không những không ra gặp y mà còn sai người đánh rồi đuổi đi.

Nghe được đến đây, trong kí ức Diệp Tử Thanh bỗng có gì đó chợt ùa về trong một khoảnh khắc nhất định. Về phía Vũ Vấn Kỳ thì nét mặt hắn cũng đã có chút gì đó thay đổi, dường như lộ nhiều ra hơn vẻ bi thương thất vọng.

"Lúc đó ta đã nghĩ có lẽ ngươi và ta cũng chỉ là nhất thời. Nhưng sự thật lại như cho ta biết rằng ta không thể quên được ngươi, ta cố chấp ngày ngày đều đến dưói chân núi đợi ngươi nhưng ngươi không hề xuất hiện"


Nghe đến đây Diệp Tử Thanh như không còn đứng vững được mà chập chững sắp té cất lời:

"Không thể nào! rõ ràng Thu Phàm mới chính là Chiêu Vân"

"Nó đã vượt ngàn nguy hiểm đến đây cùng với...."

Cắt ngang lời Diệp Tử Thanh, Vũ Vấn Kỳ bất giác cười gượng đáp:

"Một nửa mảnh ngọc bội, có lẽ ngươi không biết Chiêu Vân vẫn còn một ca ca song sinh tên là Chiêu Phàm. Để Diệp Tử Thanh dạy kiếm cho ta là vì ông ấy nghe được những lời không hay từ người khác về ngươi, mãi sau này hắn mới biết ngươi là người xuất chúng như nào thì hắn mới bắt đầu tiếc nuối mà tính kế với ta. Ép ta liên hôn sau đó còn cho người cướp đi tín vật của ta, mục đích là để cho Chiêu Phàm thay ta bước vào cửa sơn môn"

Tuy là mọi chuyện đều đã theo sự sắp đặt của chiêu gia, nhưng ông ấy không biết được tín vật năm xưa là một chiếc ngọc bội đã bị vỡ thành hai mảnh.

Không còn tin vào mắt mình nữa Diệp Tử Thanh dường như chết lặng, cả thế giới lúc này cảm giác như sắp sụp đổ ngay trước mặt hắn.

"Chẳng lẽ bao năm qua ta đã..."

Ngập ngừng nói đến đây thì giọng của Diệp Tử Thanh đã dần thay đổi vì uất nghẹn.

"Những năm qua, Thu Phàm đang lừa gạt ta sau?"


Nói đến đây nước mắt Diệp Tử Thanh không tự chủ được bắt đầu rơi.Hắn cố gắng kiềm nén cảm xúc nhưng sau không làm được, lúc này đưa đôi tay chậm rãi từ từ lên khuôn mặt, Vũ Vấn Kỳ từ từ tháo trên khuôn mặt một lớp da. Là thuật dịch dung! Hiện ra phía sau lớp ngụy trang là dáng vẻ của thiếu niên năm nào nhưng nay đã có phần trững trạc hơn.

Hiện tại Vũ Vấn Kỳ cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn được phần nào, y không cần phải giấu diếm bản thân và cảm xúc của mình nữa. Chậm rãi dùng đôi tay nắm lấy bàn tay của Diệp Tử Thanh khẽ nói:

"Diệp Tử Thanh! Một phần là lỗi của ta"

Bất giác Diệp Tử Thanh nhớ ra gì đó. Ngay tức khắc Diệp Tử Thanh đè tay y lại, thuận thế lật ngược y xuống giường mà kéo nội sam xuống làm lộ ra một vùng lưng trắng mịn.Trên vùng lưng có một vết bớt khá to.

Lúc này Diệp Tử Thanh phải hít sâu vài lần, hắn ép buộc bản thân phải thật tỉnh táo.

"Không thể nào"

Khó nhọc di chuyển thân thể, Diệp Tử Thanh định rời khỏi người y. Thế nhưng đôi chân thon dài vừa mới chạm xuống đất, một trận hư nhuyễn cùng với đau đớn chưa từng có đột ngột truyền đến khiến hắn không trụ được. Vũ Vấn Kỳ từ lúc nào đã xoay người lại thuận thế tung một cước đạp hắn bay xuống sàn.

"Ngươi đột nhiên bị điên cái gì vậy? Sao lại lột y phục ta?"

Ý tứ của Vũ Vấn Kỳ có chút bực dọc khó chịu, Diệp Tử Thanh nghe xong có chút chua xót. Đúng là Chiêu Vân của hắn, vết bớt đấy là minh chứng tốt nhất. Thứ duy nhất mà những năm tháng qua Thu Phàm không dám cho hắn xem. Hóa ra những năm nay là hắn đã nhận nhầm Thu Phàm là Vũ Vấn Kỳ, còn đem lòng yêu thương, bảo vệ chở che người ấy hết mình. Bây giờ hắn hặn không thể tự đem mình văng xuống vô trì.


Lúc này không biết hắn nên vui hay buồn, vui vì Chiêu Vân của hắn vẫn còn sống. Hay buồn vì liệu Vân Nhi của hắn có tha thứ sau những sai lầm mà hắn đã gây ra không. Cắt ngang dòng suy tư, giọng của Vũ Vẫn Kỳ bỗng vang lên:

"Diệp Tử Thanh! Ngươi không sao chứ?"

Trong tức khắc, Diệp Tử Thanh lại lao đến giường đè y xuống không để y có nhiều thời gian phán kháng. Đem hai tay y kiềm lại đưa lên đỉnh đầu, đôi môi thoáng mở ra mãnh liệt hôn xuống.Bị Diệp Tử Thanh đột ngột cưỡng hôn, đầu lưỡi bá đạo của hắn xâm chiếm cơ thể. Y nghĩ sao cũng không hiểu, tại sao mình cùng hắn lại biến thành tình cảnh thế này?

"Ummmm"

Đôi mắt hai người song song nhìn vào nhau cũng yên tĩnh lại, cả hai đang đối diện nhau trong khoảng cách rất gần. Vũ Vấn Kỳ ngượng ngùng lấy tay che mặt sau đó đẩy Diệp Tử Thanh ra khỏi người, tim Vũ Vấn Kỳ bây giờ đang đập loạn nhịp, ngượng ngùng nói:

"Diệp Tử Thanh ngươi bị thiếu hơi nam nhân đến mức như vậy sao?"

Thấy bản thân bị chất vất Diệp Tử Thanh hơi ngại ngùng đáp:

"Ta... không có"

"Vân nhi! À không Vấn Kỳ...ta... xin lỗi..."

Không nói gì xông đến cưỡng hôn y xong bây giờ lại nói xin lỗi, đầu óc Vũ Vấn Kỳ bắt đầu choáng váng mơ hồ. Y không hiểu được rốt cuộc đang xãy ra tình cảnh gì thì Diệp Tử Thanh lại cất lời:

"Vũ Vấn Kỳ! Cho ta một cơ hội sửa sai. Hãy để ta chăm sóc ngươi"


"Có được không?"

Bấy giờ Vũ Vấn Kỳ nhanh tay nắm lấy chiếc gối văng tới chỗ Diệp Tử Thanh mà nói lớn:

"Ngươi có bị điên không? Đi ra chỗ khác cho ta"

Tuy Vũ Vấn Kỳ hơi lớn tiếng nhưng có vẻ đã hòa nhã hơn lúc nãy nên hắn cũng vui vẻ hơn mà đáp:

"Đúng vậy! Ta điên rồi nên mới yêu ngươi"

"Ta sẽ trở lại sau, ngươi nghỉ ngơi cho tốt. Vân nhi của ta"

Dứt lời Diệp Tử Thanh rời đi,Vũ Vấn Kỳ nhìn bóng hắn mà chửi lớn:

"Ai là Vân nhi của ngươi hả?"

Y có chết cũng không dám tin có một ngày đột nhiên Diệp Tử Thanh lại nói ra câu nói đó. Y thích hắn, nhưng y không dám mơ tưởng nhiều. Giờ đây mọi thứ đã được sáng tỏ, hắn lại mở lòng với y khiến y cảm thấy rất hạnh phúc. Chỉ mong sau này có thể cùng hắn như cây liền cành sống hết cả đời, nghĩ đến đây Vũ Vấn Kỳ bất giác nhớ ra gì đó mà thở dài tự nói với bản thân:

"Vũ Vấn Kỳ ơi Vũ Vấn Kỳ, ngươi hiện tại sống chết không rõ vậy mà còn dám mơ ước chuyện sau này"

Đó tuyệt đối là việc sẽ không bao giờ xãy ra, tình cảm đó là một thứ quá là xa sỉ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận