Chàng Trai Không Biết Yêu


Làm cách nào đánh tan dư luận ? đưa tay lên bóp trán, Tịnh Nghi biết bài toán này không dễ tìm ra đáp án . Với Hữu Bằng thì có thể, nhưng anh nằm bệnh viện mất rồi . Biết tìm ai giúp cô bây giờ ?
- Tịnh Nghi à ! Thôi mày đừng rầu nữa.
Thấy Tịnh Nghi cứ ngồi yên, tay bóp trán đăm chiêu không nói câu nào . Ngỡ cô lo lắng vì bị từ chối, một bà bạn hàng thương tình đập nhẹ vai cô :
- Sáng mai cứ đến đây, tao ột việc làm . Mày với con Châu cùng đi giao hàng cho “Phong Phú “, lương ít một chút, nhưng có còn hơn không . Mày đồng ý chứ ?
- Giao hàng cho “Phong Phú” ư ?
Tịnh Nghi mững rỡ nhận lời ngay . Để làm gì, cô còn chưa biết . Nhưng có lẽ đáp án đang nằm ở nơi này.
- Anh quyết định ra nhà hàng thật sao ? - Cầm chiếc áo veste trao cho Hữu Bằng, Tịnh Nghi lo ngại - Mọi việc đã ổn cả rồi, anh cứ việc an tâm tịnh dưỡng.
- Tôi không thể nào an tâm nổi . - Hữu Bằng mặc nhanh chiếc áo vào người - Một khi chưa tận mắt nhìn thấy . Biết đâu, cô và mọi người nói gạt để tôi vui lòng tịnh dưỡng.
- Không ai thèm gạt anh đâu . Muốn đi thì cứ đi … Bức bức mấy ngón tay, giọng Tịnh Nghi lo lắng . Có vẻ như cô ấy không muốn ình đi vậy.
Hữu Bằng nhận ra ngay thái độ kỳ lạ của cô từ tối đến giờ khi nghe anh đòi ra nhà hàng nắm tình hình . Chắc là tan tành , xơ xác lắm . Anh thật không dám hình dung đến cảnh hoang phế cô liêu của tám nhà hàng, sau hơn ba tuần dài bị anh bỏ phế . Nằm trong bệnh viện, lòng anh cứ nóng như hơ . Ngoài những lúc sốt ê man chẳng biết gì, tâm thì anh luôn nghĩ đến nhà hàng và công trình “Trường Thiên” đang xây dựng còn dang dở . Không có anh như rắn mất đầu, sự việc sẽ rối tinh lên . Thiệt hại, thất thoát … con số sẽ tăng đến vô giới hạn . Ôi ! Chỉ mới nghĩ đến thôi, anh đã nghe tối tăm mặt mũi.
“Anh cứ yên tâm đi, đừng lo lắng . Tôi đã giải quyết mọi chuyện đâu đó ổn thỏa rồi”. Đó là câu trả lời của Tịnh Nghi mỗi khi nghe anh hỏi đến . Lúc nào cũng yên tâm, cũng ổn thỏa . Mà ổn thỏa, cách giải quyết như thế nào, cô lại không chịu nói, cứ quanh quẩn … với lý do : “Anh còn mệt lắm, hãy để tâm tư dưỡng bệnh, đừng bận lòng “.
Đừng bận lòng ? Hừ ! Hữu Bằng bật cười buồn . Tịnh Nghi tưởng anh là gỗ đá vô tư, là người trái tim bằng thép hay sao chứ ? Tâm huyết một đời của nội, của ba để lại đang có nguy cơ phá sản trong tay anh, làm sao mà anh không bận lòng cho được.
Ngày ngày nằm trên giường bệnh, nhận sự chăm sóc của nội và ba, nhìn họ vẫn vô tình, không biết gì đến nguy cơ phá sản, lòng Hữu Bằng thêm ray rứt . Thầm hối hận cho tính nông nổi hiếu thắng của mình.
Có lẽ Tịnh Nghi đã tìm ra cách giải quyết rồi chăng ? Trong cơn tuyệt vọng, đôi khi Hữu Bằng thầm mơ đến điều này . Biết đâu phép lạ đã xảy ra, Tịnh Nghi đã lật ngược lại thế cờ.
Không đâu . Hữu Bằng lại cười mình hy vọng hão . Cách giải quyết của Tịnh Nghi ư ? Ngoài việc giải tán nhân viên đóng cửa nhà hàng ra, cô còn cách giải quyết nào hay hơn nữa . Ôi ! Những nhà hàng sang trọng, luôn rực sáng ánh đèn của anh, giờ đây hẳn buồn thiu nằm im lìm trong bóng tối . Công trình “Trường Thiên” của anh, giờ đây hẳn lặng lẽ điêu tàn, ngổn ngang đất đá . Đám thợ, thầu không nhận được lương cũng không có người chỉ dẫn, hẳn đã nghĩ từ lâu.
- Hữu Bằng ! Tôi làm tất cả cũng vì anh, vì hết cách rồi . - Xe chạy gần đến nhà hàng, Tịnh Nghi bỗng cất giọng ngập ngừng - Anh đừng mắng tôi nghe.
Dứt dòng suy nghĩ, Hữu Bằng quay nhìn Tịnh Nghi một cái . Lòng se lại khi nhận ra cô ốm đi nhiều . Những ngay anh nằm trong bệnh viện, một mình cô đã phải chạy tới chạy lui lo lắng rất nhiều . Đêm nào, cô cũng đến canh chừng anh cho nội và ba về ngủ . Của đáng tội vì ngỡ cô là vợ thật nên hai người đều vui vẻ nhận lời, cho đó là lẽ tất nhiên thôi.
Cô chăm sóc anh thật chu đáo, tận tình, lo lắng cho anh như thể anh là người thân ruột thịt của cô . Bón từng muỗng nước, thức thâu đêm canh cho anh từng chai nước biển, ơn nghĩa đó, anh còn chưa cảm ơn cô thì làm gì có việc rầy la mắng mỏ. - Còn chưa biết chừng … - Nhưng không quen biểu lộ tình cảm của mình trước phái nữ, Hữu Bằng vờ nghiêm giọng, thích thú nhìn mặt cô tái dần đi.
Ồ ! Gì thế này ? Mình đang ngủ mơ chưa ? Vừa bước xuống xe, chưa kịp định thần, mắt Hữu Bằng đã hoa lên trước muôn ánh đèn hoa rực rỡ . Nhà hàng “Bình Minh” của anh đây ư ? Sao sang trọng … sao mới lạ đến nỗi anh phải ngỡ ngàng ? Thực khách lại ồn ào vào ra tấp nập, sung túc đông đảo hơn lúc trước rất nhiều lần
- Chuyện này là thế nào ?
Phút ngỡ ngàng qua nhanh, Hữu Bằng nhìn Tịnh Nghi đầy thán phục :

- Cả bảy nhà hàng còn lại … cũng … biến đổi thế này ?
- Vâng.
Tịnh Nghi gật đầu nhè nhẹ, vẻ sợ hãi vẫn in lên ánh mắt . Hữu Bằng như không tin :
- Tất cả đều đổi mới ư ? Cô làm cách nào mà tài thế ?
- Nhưng anh hứa là không la tôi chứ ? - Tịnh Nghi ấp úng - Lẽ ra tôi phải hỏi ý kiến anh trước khi làm, nhưng lúc đó anh đang bệnh nên … - Biết rồi, biết rồi … - Hữu Bằng gật đầu nôn nóng - Đừng dài dòng nữa, chuyện thế nào kể mau đi.
- Vâng . - Đến ngồi trên bậc tam cấp trước nhà hàng, cạnh Hữu Bằng, Tịnh Nghi cất giọng dịu dàng … Đẩy xe giao hàng cho “Phong Phú” được hai ngày . Với tính cách xã giao cố hữu, Tịnh Nghi đã nắm rõ hết sự tình, cũng như đã biết mặt viên giám đốc đẹp trai, trẻ tuổi nhưng gian manh đầy thủ đoạn kia.
Ngày ngày nhìn gã đi vào đi ra, nét mặt nhơn nhơn thỏa mãn với số lượng khách tăng dần, Tịnh Nghi nghe tức ứa gan, chỉ muốn chạy thẳng vào giữa tiệc, vung tay tát vào mặt gã rồi hét to vạch trần mọi âm mưu thủ đoạn của gã với khách hàng . Có một lần không nhịn nổi, Tịnh Nghi đã từ nhà bếp bước thẳng lên sân khấu, đứng cạnh gã rồi … kịp suy nghĩ lại, cô thấy mình không nên làm thế.
Với danh phận vợ của Hữu Bằng, lời nói của cô bây giờ vô giá trị . Mọi người sẽ nghĩ rằng, cô vì cạnh tranh vì ghen tức mà nói xấu gã thôi, không khéo lại làm mất mặt Hữu Bằng vì hành vi vô văn hóa.
Hát một bài tặng thực khách, Tịnh Nghi lầm lũi trở về . Phải làm cách nào để cứu Hữu Bằng, cứu tám nhà hàng của anh ? Suốt một đêm dài không ngủ, cô cứ suy nghĩ mãi . Cuối cùng, quyết định đem chuyện này kể cho ông Thái biết.
Cô vẫn nhớ lời Hữu Bằng căn dặn là không nên làm ông lo lắng, nhưng hết cách rồi, cô không thể bó tay chờ chết . Liệu khi anh hoàn toàn phá sản rồi, anh có giấu được ông ? Có cấm được ông đừng bận tâm, lo lắng, hay là …sẽ lo lắng, bận tâm hơn bây giờ gấp trăm lần . Giữa hai điều nặng nhẹ, phút giây cấp bách này, cô đành phải chọn.
Không như cô đã tưởng, như Hữu Bằng lo lắng dư thừa, khi nghe chuyện này, ông Thái vẫn thản nhiên không một chút bận tâm, lo lắng, còn bảo : “Gặp khó khăn trong kinh doanh là chuyện thường tình, như con nước khi lớn khi ròng, đâu thể lặng yên dập dờ chảy mãi”.
Với ông, vấn đề giải quyết chẳng khó khằn gì, cũng không phải trả thù như ý tưởng của Tịnh Nghi . Sau khi dạo một vòng tham quan các nhà hàng của thành phố, nhận ra các nhà hàng của mình đã quá cũ kỹ, lạc hậu, ông quyết định làm một cuộc cách mạng . Tân trang lại mặt bằng, đồng thời cho trang trí nội thất lại một cách huy hoàng, rực rỡ hơn.
Mặt bằng tôn tạo xong, ông tổ chức một cuộc họp báo với các phóng viên tên tuổi, nhờ họ trung thực viết lại cảm giác của mình sau khi tham quan một vòng khu bếp của mình. Ông còn quyết định từ nay không mua thực phẩm bình thường ngoài chợ nữa . Nhà hàng của ông sẽ đổi mới tư duy, dùng rau cải sạch, thực phẩm sạch cao cấp do các siêu thị Cung cấp, giá cả sẽ cao hơn nhưng ông không ngại.
Khuyến mãi thật nhiều, tổ chức những phần thưởng thật giá trị, quảng cáo rầm rộ Trên đài báo … đều là những nghệ Thuật cao cấp mời kéo khách hàng . Chỉ hai tuần lễ, sau khi mọi chiêu thức được tung ra, nhà hàng đã đoạt doanh thu kỷ lục, cao hơn doanh thu cũ gấp hai lần.
Đúng là cao tay ấn, là cách giải quyết của một người dạn dày kinh nghiệm . Nghe Tịnh Nghi kể mà mũi Hữu Bằng cứ phồng to lên . Anh tự hào về ba quá, lúc nào cũng vững vàng như tùng bách . Chuyện khó dường nào đến tay ông cũng đều hóa giải một cách dễ dàng . Nếu anh không vào bệnh viện, nếu chuyện này không đến tai ông thì có lẽ … đến tận giờ này, anh vẫn còn loay hoay, lúng túng như con kiến bò quanh miệng chén không biết đường nào ra . Nhưng còn một điều rất lạ, Hữu Bằng không hiểu nổi . anh thắc mắc :
- Ba tôi đã biết chuyện này từ lâu, thế sao lúc mới vào bệnh viện thăm tôi, ông cứ làm ra vẻ chẳng biết gì ?
- Tại tôi sợ anh la nên dặn bác giấu đấy mà.
Tịnh Nghi cười ngượng nghịu, Hữu Bằng lườm cô một cái dài, nói mà không biết mắng hay khen.
- Cô là lém lắm đó . Nhưng đôi lúc cũng được việc ra trò . Chuyện này, dù sao cũng cám ơn cô.
- Tôi có công cáng gì đâu . - Tịnh Nghi khiêm tốn - Mọi việc đều do bác trai chu toàn cả, tôi chỉ là tài lọt phụ việc thôi.
- Không . - Hữu Bằng thật lòng - Trong việc này, công cô lớn nhất . Nếu không phát hiện được nguyên nhân nhà hàng bị ế, ba tôi sẽ chẳng có được cách giải quyết triệt để thế đâu . - Rồi anh thở phào ra - Việc nhà hàng đã giải quyết xong . Bây giờ chỉ còn phải bận tâm đến công trình xây dựng “Trường Thiên” . Này, cô không tiết lộ kế hoạch này cho ba tôi đấy chứ ?
- Không.

Tịnh Nghi lắc đầu . Hữu Bằng tỏ vẻ hài lòng :
- Được lắm . Tôi định bao giờ xây dựng xong, sẽ tạo cho ba tôi một sự bất ngờ . Chà mấy ngày nay nằm viện, chắc công trình đã ngừng thi công . Nhưng không sao, tôi sẽ cho thi công lại.
- Anh có muốn đến thăm công trình không ? - Mắt Tịnh Nghi long lanh sáng.
- Bây giờ ư ? - Hữu Bằng lật tay xem đồng hồ . Ngần ngừ giây phút, anh cũng nôn ruột lắm . - Rồi anh bật cười vui - Giá mà cô cũng giải quyết giúp giùm tôi chuyện công trường như ở nhà hàng thì tôi sẽ biết ơn cô lắm đấy. - Thế à ?
Tịnh Nghi mỉm một nụ cười ranh mãnh vào bóng tối . Hữu Bằng nổ máy xe, an ủi :
- Không sao đâu . Cô giúp tôi giải quyết chuyện ở nhà hàng như vậy cũng tốt lắm rồi.
Tịnh Nghi không trả lời, quay mặt ra cửa xe ngắm nhìn những dãy đèn chớp tắt trên đường . Hình dung đến vẻ vui mừng và ngạc nhiên của Hữu Bằng, khi đến công trình “Trường Thiên”.
- Ồ … như thế này là sao nhỉ ?
Vừa bước xuống xe, Hữu Bằng đã kêu lên ngơ ngác . Cả một góc công trường sáng rực ánh đèn, các công nhân tăng ca đang thi công mải miết . Tiếng máy dộng cừ, máy trộn hồ ì ầm vang động cả một góc trời.
- Sao thế ? - Qúa đổi vui mừng, Hữu Bằng không kềm chế nổi lòng mình, nắm tay Tịnh Nghi lắc mạnh - Lại cô nữa phải không ? mau kể tôi nghe, chuyện này là thế nào đây ? Ngân hàng đã chấp nhận cho vay vốn rồi ư ? không đâu . Vô lý lắm . Một mình cô không thể nào xoay xở nổi . Nói mau, phép màu nào ?
Nghe anh hỏi một hơi dồn dập, Tịnh Nghi chỉ đứng yên cười mỉm . Thật lạ lùng, sao cô lại nghe vui sướng, nghe hạnh phúc khi Hữu Bằng vui thế nhỉ ? Nhìn ánh mắt anh ngời sáng, môi anh nở cười tươi, cô lại có cảm giác như ai đó vừa tặng ình bạc triệu.
- Nói đi . Sao cô cứ đứng im mà cười vậy ? Hữu Bằng lại giục cô - Muốn tôi chết vì tò mò ư ? Tịnh Nghi mau kể đi.
- Chuyện chẳng có gì đâu.
Ngước mắt lên giàn giá cao . Lòng Tịnh Nghi hân hoan vui sướng . Nhớ lại nga `y hôm đó … Cô đang ngồi nhổ tóc cho nội thì nhận được điện thoại của kiến trúc sư Minh Long . Em bé bị Ốm rồi, anh muốn nhờ cô đến nhà hướng dẫn cách chăm sóc em bé cho chu đáo.
Ngồi đút cháo cho em bé mà tâm trí Tịnh Nghi cứ để đâu đâu . Mấy lần đút lộn cháo vào mũi em bé rồi, may mà nó không bị sặc.
- Tịnh Nghi ! Cô sao thế ? không được khỏe à ?
Minh Trâm tinh ý nhận ra ngay . Nhận lại chén cháo đút cho con, cô lo lắng hỏi.
- Không . Em chỉ lo lắng quá thôi . - Thở ra một hơi dài, Tịnh Nghi đứng lên nói lời từ tạ - Xin lỗi anh chị … em không thể ở chơi lâu hơn được.
- Nhưng có chuyện gì thế ? Hữu Bằng đâu ? - Kiến trúc sư Minh Long nhìn cô, vẻ quan tâm - Mấy ngày nay cậu ấy không xuất hiện ở công trường ? có khó khăn à ?
Ngồi xuống cạnh chiếc nôi đứa bé, Tịnh Nghi thở ra một hơi dài buồn bã . Đắn đo giây phút, cô quyết định kể tất cả với Minh Long . Dù biết Hữu Bằng sẽ chẳng bằng lòng, nhưng phút giây này, cô thật chẳng biết san sẽ cùng ai cả . Đã là bạn của nhau rồi, Minh Long chắc không đành làm khó cô giây phút này.

- Có chuyện đó thật sao ? - Nghe xong đôi mày Minh Long chau lại - Hữu Bằng thật tệ, có chuyệnn mà không kể tôi nghe . Cả cô cũng vậy, Hữu Bằng vào bệnh viện cũng không báo tôi một tiếng để Tôi đi thăm cậu ấy . bạn bè kiểu gì vậy ?
Cúi đầu, Tịnh Nghi cười ngượng nghịu :
- Thấy anh chị bận bịu quá, em không dám làm phiền.
- Thế tôi cứ làm phiền cô đó thì sao ? - Minh Trâm lườm yêu Tịnh Nghi một cái dài - Đã là bạn bè, khách sáo làm gì . Có khó khăn cứ nói ra, biết đâu anh Long sẽ có cách giúp cho.
- Dạ, vậy thì … - Được lời như mở tất lòng, Tịnh Nghi chộp ngay cơ hội - Nếu được, xin anh chị cho em mượn đỡ tám trăm ngàn.
- Tám trăm ngàn . Minh Long ngơ ngác - Để làm gì chứ ?
- Dạ … - Tịnh Nghi cắn nhẹ môi - Em tạm thời đến công trường trả lương tuần này cho công nhân.
- Rồi sao nữa ? - Nheo một con mắt lại, Minh Long khôi hài hỏi.
Tịnh Nghi thật lòng :
- Sau đó, em cho họ tạm nghỉ, đợi anh Bằng phục hồi sức khỏe tính sau . Còn … - Ngưng một chút, cô ngập ngừng khó nói - Số tiền trả bản vẻ cho anh, em xin tạm khất một thời gian . Em biết anh là kiến trúc sư danh tiếng, nhiều người cầu cạnh, em không dám, nhưng anh thông cảm … - Không thông cảm được . - Lắc đầu, Minh Long nghiêm giọng - Cũng như không chấp nhận cách giải quyết của cô đâu.
- Vậy à.
Cúi thấp đầu, Tịnh Nghi bật khóc trong tiếng cười phá lên của Minh Long.
- Trời ơi ! Tịnh Nghi … tôi chết cười mất vì cách giải quyết quá con ní của cô . Tám trăm ngàn, cô có biết số tiền đó không đủ trả ột nữa công nhân trong một ngày không ? Tạm đình chỉ công trình, rồi còn khất nợ tôi, cô nói dể dàng cứ như bán đồ hàng vậy . Các nhà thầu thi công sẽ kiện cô vì tội làm trễ hợp đồng của họ, thiệt hại lên đến hàng tỷ đồng
- Vậy … - Đôi mắt tròn chớp chớp - Em phải làm sao bây giờ hả ?
- Cứ về nhà, an tâm chăm sóc Hữu Bằng, mọi việc ở công trường để mặc tôi lo.
Minh Long nói tỉnh bơ . Tịnh Nghi giãy nãy lên :
- Ôi ! Sao lại thế ? Phải để em phụ một tay.
- Phụ một tay với cách suy nghĩ con nít của cô à ? - Minh Long lại mỉm cười, phất tay - Tôi không cần đâu.
- Nhưng … - Tịnh Nghi vẫn ngập ngừng . - Đây là chuyện của em mà.
- Đừng áy náy . - Minh Trâm nhẹ vuốt tay cô - Với uy tín của mình, anh Long sẽ giải quyết vấn đề một cách nhẹ nhàng thôi . Chỉ cần anh chịu mỡ lời là cả công ty cung ứng vật tư sẽ chấp nhận bán thiếu vô thời hạn, cũng như các chủ thầu sẽ không khó dễ đòi ứng tiền đâu . Ngại làm gì … anh chị chỉ giúp lời, không giúp được của đâu :
- Thật sao ?
Tịnh Nghi ngây ngô hỏi . Minh Long trừng mắt :
- Lời của tôi mà cô còn dám nghi sao ?
- Dạ Không có, không có … Tịnh Nghi lắc đầu nhanh làm cả hai vợ chồng đồng bật cười vui thích thú.
- Thôi . Hãy về mà lo săn sóc cho Hữu Bằng mau khỏi bệnh, đừng bận tâm ở công trường nữa . Có rảnh thì đến đây … dạy vợ chồng tôi chăm sóc cho bé mau ăn chóng lớn kìa.

Cốc nhẹ xuống đầu cô một cái, Minh Long trầm giọng :
- Cô bé ngốc nghếch à ! Tôi thật không hiểu Hữu Bằng kia chấm cô được điểm nào . Làm vợ tổng giám đốc … mà như con nít vậy, chẳng hiểu chút nào về kinh doanh cả . Dám mượn tôi tám trăm ngàn để giải quyết chuyện công trường, Ôi ! Buồn cười … buồn cười đến chết thôi.
Đáng lẽ buồn đến chết … Nghe cô kể đến đây, Hữu Bằng không nhịn nổi, bật lên cười ha hả :
- Trời ơi ! Thế gian này sao có người ngây thơ, ngốc nghếch như cô nhỉ ? Mượn tám trăm ngàn, để Minh Long tưởng anh mạt đến nơi rồi, lại còn dám khất nợ Minh Long nữa . Trong đời này chắc chỉ có cô là dám làm thế với vị kiến trúc sư tài giỏi lừng danh nổi tiếng nguyên tắc và khó tính nhất này.
- Thế mà Minh Long lại nhận lời, chuyện có ngộ nghỉnh không ? Nếu chỉ nghe kể lại thôi, chắc Hữu Bằng sẽ không thể nào tin nổi . Thế mới biết sự vô tư, chân thật đáng quý hơn mưu mô, ma mãnh gấp trăm lần . Chuyện khó động trời, máy vi tính cũng phải bó tay, mà cô giải quyết dễ như trở bàn tay vậy . buồn cười thật.
- Anh cũng giống như Minh Long vậy, cứ cười tôi mãi … Thấy Hữu Bằng cứ ôm bụng cười nghiêng ngửa, Tịnh Nghi nổi giận :
- Có gì đáng buồn cười chứ ? đâu phải tôi ngu, tại tôi chưa trải qua nên hổng biết thôi mà.
- Đúng, đúng vậy . - Hữu Bằng vẫn còn cười - Không ai cười cô vì bảo cô ngu cả . Chúng tôi chỉ cười vì cô quá dễ thương, ngốc nghếch thôi.
- Dễ thương ư ? - Mắt Tịnh Nghi chơm chớp - Có thật là … anh cười vì tôi dễ thương không ?
- Thật . - Nhìn chiếc mũi cô phình to vì tự hào, Hữu Bằng lại bật cười - Cô làm tốt lắm . Thật bất ngờ . tôi không tài nào tin nổi, giữa lúc tôi tưởng mình không còn gì thì cô lại cho tôi tất cả . tôi thật lòng cảm ơn cô và không biết lấy gì đền đáp.
- Dễ thôi mà . - Tịnh Nghi cười nhí nhảnh, tay xoa bụng - Xin hãy chở Tôi đi ăn một món gì, tôi đói bụng lắm rồi.
- Bún riêu cua có được không ?
Hữu Bằng nhướng mắt, Tịnh Nghi nhảy cẫng lên ngay :
- Ồ ! Thế còn gì bằng.
- Vậy chúng ta đi chứ ?
Hữu Bằng vui vẻ cùng cô bước r axe . Cho tay vào túi kiểm tra, anh thầm nhủ : hôm nay sẽ không nghe lời cô, sẽ không giấu xe vào con hẻm và cởi bỏ áo veste đâu . Hôm nay anh sẽ trả tiền và giành lại sĩ diện hôm nào nữa . Ừ ! Giám đốc thì giám đốc có sao đâu . Bộ giàu rồi không thể ăn bún riêu ở quán bình dân được hay sao ?
- Bà giám đốc làm gì cứ nhìn ra cữa thế ? Nhớ chàng rồi phải không ?
Thấy Tịnh Nghi hết nhìn đồng hồ rồi lại nhìn ra cổng . Một cô tiếp viên chọc nghẹo.
- Chỉ mới trể năm phút thôi mà, làm gì nôn nóng thế ?
- Tại mày ngu nên hổng biết đó thôi , Vợ Chồng người ta dầm ấm, chỉ năm phút trễ đã bằng thế kỹ dài.
- Ôi ! thật vậy sao ? Bà giám đốc ơi! Bà kễ đi . Có phải ở nhà ông giám đốc cưng bà ;ắm phải không hả ?
- Bà thật là có phước đó . Bao nhiêu cô gái đẹp đến đây đều bị Ông chê cả , chỉ chấm một mình bà thôi.
- Rồi sao, mày ganh hả ?
- Hổng dám đâu.
Không đáp trả lời chọc ghẹo , Tịnh Nghi chỉ biết cười thầm . Giá mà họ biết được, mình và Hữu Bằng chỉ la vợ chồng hờ thì sao nhỉ ? TRòn mắt lên kinh ngạc hay lắc đầu nguây nguây, bảo mình chẳng tin đâu . Hữu Bằng thương yêu cô đến thế cơ mà.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận