Chăm Nuôi Đàm Phong FULL


Kiều Lộ vô thức nhìn thoáng qua canteen phía bên kia, không muốn nói nhiều với Kiều Thư nữa: “Mày đi tìm chỗ khác mà học bài đi.

”Kiều Thư cảm thấy cô nàng trước mặt mình hình như có vấn đề.

“Không đi.

”“Mày đọc bài to như thế, làm sao người khác học bài được!”Xung quanh có nhiều học sinh như vậy, còn có mấy người còn nói lớn hơn cả cô, sao cô ta không đến bảo mấy người đó ra chỗ khác học đi.

Kiều Thư thở dài một hơi, cố gắng kiềm chế: “Phải có trước có sau, nếu không muốn nghe thì có thể đi tìm chỗ khác.

”Kiều Lộ hung dữ trừng mắt nhìn Kiều Thư một lúc, sau đó thì đột nhiên cười khẩy: “Tao biết ngay là mày cố ý đến đây mà, đã thế không bằng đọc nhiều sách hơn một chút, nhưng dù có thế nào thì Trần Diệu Dương cũng đều coi thường mày thôi, cái thứ đã xấu mà còn đua đòi!”Nói xong thì thở phì phò chạy đi.

Kiều Thư: …Cô cảm thấy khó hiểu.

Không phải cô đang học bài sao?Hơn nữa cô đến đây học bài thì có liên quan gì đến Trần Diệu Dương đâu chứ?Chờ đến gần sáu giờ bốn mươi, Kiều Thư thu dọn sách vở chuẩn bị trở về phòng học, vừa quay đầu đã thấy đám người Trần Diệu Dương đi ra từ canteen gần đó.

Kiều Thư: …Rốt cuộc cô cũng hiểu được ý của nữ sinh vừa rồi.

Có lẽ nơi này là chỗ mà sáng nào Trần Diệu Dương cũng đi qua.

Kiều Thư nghĩ đến nữ sinh vừa rồi, nhíu mày, lòng thấy hơi bực bội, vừa ngẩng đầu liền bắt gặp khuôn mặt bực bội của Trần Diệu Dương và những ánh mắt đầy thâm ý của đám con trai xung quanh cậu ta.

Cậu ta bực bội cái rắm ý.

Cô mới bực đây nè.


Sau này không thèm đến cái chỗ quỷ này để học bài nữa.

Thế là ngày hôm đó trong lớp lại xôn xao chuyện Kiều Thư cố tình ra ngoài học bài rồi vờ như đụng mặt Trần Diệu Dương.

Kiều Thư im lặng đi ra khỏi phòng học, trùng hợp gặp được Đàm Phong mới đến.

Mặc dù lần trước Đàm Phong phớt lờ cô, nhưng Kiều Thư vẫn chào anh.

Chào hỏi xong thì không nói gì nữa, chỉ cười cười rồi lại xoay người đi vào lớp.

Đàm Phong sâu kín nhìn theo bóng lưng của Kiều Thư một lúc lâu.

Đây là lần thứ năm cô gái này chào anh rồi.

Không phải cô đặc biệt tìm đến anh, mà chỉ là tình cờ gặp rồi tự nhiên nói một câu chào buổi sáng hoặc buổi trưa tốt lành, vậy nhưng Đàm Phong chưa bao giờ đáp lại cả.

Anh đã phớt lờ cô nhiều lần như vậy, tại sao cô vẫn cứ nói lời chào buổi sáng với anh?Cô không nhận ra rằng anh đang muốn cô cách xa mình một chút, rằng anh không có khả năng đáp lại cô đấy sao.

Từ khi Đàm Phong quyết định thu mình lại, quyết định không còn tin tưởng vào ý tốt của bất kỳ người nào nữa, thì đã không còn ai lặp đi lặp lại với anh những lời như thế này rồi.

Mẹ anh nói, như vậy thì anh sẽ từ chối rất nhiều người thật sự có ý tốt với mình, nhưng Đàm Phong lại không hề hối hận chút nào cả.

Bởi vì sau khi làm như vậy, những người đã từng lấy anh ra làm trò đùa kia rốt cuộc cũng không còn trêu cợt anh được nữa.

Ngoại trừ mẹ ra, trên thế giới này không có ai lại đột nhiên muốn đối xử tốt với anh cả.

Trải qua mười lăm năm, Đàm Phong đã sớm nhìn thấu tất cả.

Tình người ấm lạnh, những gì anh có đều là nhờ tự bản thân cố gắng, chứ không phải do người khác mang lại.

Như sự chủ động của cô gái này bây giờ, có lẽ lần sau, sẽ chẳng còn gì nữa cả.

Đàm Phong rũ mắt, lại trầm mặc đẩy xe lăn về chỗ ngồi của mình.

Thế nhưng có lẽ là định mệnh, cô gái này, dường như lại khác.

Một buổi chiều nào đó vào hai ngày sau, trong sân trường, Đàm Phong đang đẩy xe lăn như mọi ngày, bỗng dưng lại nghe thấy một âm thanh quen thuộc.

Kiều Thư đứng cách Đàm Phong hai mét, chào anh: “Chào buổi chiều.

”Đàm Phong ngẩng đầu nhìn cô gái trước mặt, ánh mắt lặng lẽ, vẫn im lặng như mọi khi.

Ngược lại, Kiều Thư lại dần quen với thái độ của Đàm Phong.


Có lẽ là do dạo này không một ai trong lớp chịu nói chuyện với cô, ở nhà cũng thế, nên Kiều Thư hơi nhiều lời.

Cô bước lại gần Đàm Phong một chút: “Mình đẩy giúp cậu nhé.

”Đàm Phong giữ chặt lấy xe lăn, cả người như gặp phải địch: “Đi ra!”Anh không quan tâm đến cùng cô gái này tên là gì, nhưng không thể nào làm lơ chuyện cô cứ tiếp cận mình hết lần này đến lần khác.

Đối với Đàm Phong, tất cả sự quan tâm chủ động đều tiềm ẩn một âm mưu hãm hại phía sau.

Kiều Thư thấy Đàm Phong bỗng trở nên căng thẳng, sau đó mới hậu tri hậu giác [1] nghĩ về lần mình chủ động đẩy xe lăn cho Đàm Phong lúc trước.

Cô hơi hối hận.

[1] “Hậu tri hậu giác” là quá trình từ nhận thức đến hiểu rõ xảy ra khá chậm.

Quá trình từ “tri” (nhận thức) tới “giác” (hiểu rõ) chính là quá trình tự dung nhập những thứ thuộc thế giới bên ngoài vào bên trong mình.

Rất rõ ràng, Đàm Phong vô cùng kháng cự việc người khác đến gần mình.

Kiều Thư lại lùi về sau.

Cô không phải là một người ít nói, nhưng đối mặt với Đàm Phong lại không biết nên nói cái gì.

Cô sợ mình lỡ lời nên quay đầu nhìn anh một chút.

Tóc mái hơi dài che khuất đôi mắt, sống mũi cao thẳng trông rất đẹp, bờ môi căng ra thành một đường cong hờ hững, hơi khô.

Môi khô… Kiều Thư nhìn bình nước trong tay, ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: “Cậu có muốn uống nước không, mình có thể rót cho cậu một bình.

”Vừa dứt lời, con ngươi của Đàm Phong bỗng nhiên co lại, hệt như nghe thấy lời nào đó vô cùng tàn nhẫn và đáng sợ vậy.

Ngón tay anh bấy chặt lấy xe lăn.

Trong nháy mắt, xe lăn đã cách Kiều Thư một khoảng.


Giọng Đàm Phong lạnh như trời đông giá rét.

“Không cần.

”“Cách xa tôi một chút.

”Kiều Thư sững sờ nhìn theo bóng lưng của Đàm Phong.

Dù anh chỉ nói có hai câu, nhưng Kiều Thư vẫn thấy rõ là anh đang tức giận.

Cô làm Đàm Phong tức giận.

Thế nhưng dù đã nghĩ rất kỹ, cô cũng không tài nào biết được mình đã xúc phạm đến Đàm Phong ở chỗ nào.

Cô đã nói ba câu.

Kiều Thư phân tích đi phân tích lại từng câu mình đã nói trong đầu, nhưng vẫn không hiểu được.

Rốt cuộc cô đã nói sai điều gì.

.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận