Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau!!

Tại sao ông trời lúc nào cũng muốn trêu cợt cô chứ?

Tại sao muốn cô hết lần này đến lần khác lại gặp hắn?

Chẳng lẽ...Đây là nghiệt duyên trong truyền thuyết sao?

Tử Thất Thất ngây ngốc nhìn chằm chằm khuôn mặt Mặc Tử Hàn, nhìn anh bước xuống từng bậc thang, nhìn anh đứng trước mặt mọi người, trong lòng...bỗng nhiên cháy lên mãnh liệt, càng lúc càng nhanh, như muốn phá tan thân thể của cô lao ra ngoài.

Còn Bách Hiên đang ngồi cạnh cô.

Đang nhìn Mặc Tử Hàn, anh với mọi người cùng đang sửng sốt mở lớn hai mắt, thế nhưng sau đó lại nhìn thấy bóng dáng Tử Thất Thất đã xuất hiện bên cạnh.

Lúc này, hai mắt Tử Thất Thất đã hoàn toàn bị Mặc Tử Hàn thu hút, cô nhìn theo anh không chớp mắt giống như ba hồn bảy vía đã bị bay đi mất.

“Thất Thất...” Anh khẽ gọi.

“...” Tử Thất Thất không hề phản ứng.

“Thất Thất...” Anh cất cao tiếng gọi.

“...” Tử Thất Thất vẫn nhìn chằm chằm Mặc Tử Hàn.

“Thất Thất...”

Bách Hiên như gầm lên khiến mọi người xung quanh đều nhìn về phía anh,nhưng chỉ duy có Tử Thất Thất đứng ngay gần trước mắt mà vẫn không có chút thay đổi nào, hai mắt vẫn nhìn chằm chằm Mặc Tử Hàn như cũ, cô đã hoàn toàn quên mất sự tồn tại của anh.

Bỗng nhiên tim anh đau thắt lại!

Bách Hiên âm thầm nắm chặt hai bàn tay lại.

Mặc Tử Hàn ngạo nghễ nhìn toàn bộ khách khứa trong khán phòng với khí phách bức người. Kim Hâm, Hỏa Diễm, Thổ Nghiêu đứng đằng sau chia ra đứng hai bên anh.

“Hoan nghênh mọi người đêm nay đã tới đây để tham gia bữa tiệc vô cùng đặc biệt này...”


Mặc Tử Hàn chợt nói, sau đó khóe miệng chợt chếch lên gợi cảm rồi lại tiếp tục nói: “Thực ra bữa tiệc đêm nay chỉ có một mục đích, chính là muốn nói với mọi người rằng từ hôm nay trở đi...Tập đoàn Kim King, tập đoàn môi giới KG, tài phiệt KK...cùng mười mấy công ty cỡ lớn sẽ tập hợp làm một và gọi chung là tập đoàn King. Tất nhiên, người đứng đầu công ty chính mà Mặc Tử Hàn tôi, mọi người cũng có thể gọi tôi là King...”

Mặc Tử Hàn nói hết những gì cần nói, trong đại sảnh vẫn một mảng tĩnh mịch sau đó mới có vài tiếng thì thầm.

“King? Anh ta là King? Nhưng mà tổng giám đốc King của tập đoàn Kim King không phải là người cao lớn đứng đằng sau anh ta sao?”

“Theo như anh ta nói thì người kia cho tới giờ chưa từng nói mình là King, cũng chỉ nói mình họ Kim mà thôi!”

“Thế nhưng đây là chuyện gì? Tập hợp lại thành một tổng công ty là sao?”

“Tập đoàn Kim King, môi giới KG, tập đoàn tài chính Gold, tài phiệt KK...Tất cả đều là những công ty quốc tế nổi tiếng trên thế giới, nếu thật sự trở thành một...Trời ạ, tôi thật sự không dám tưởng tượng nữa!”

“Nói như vậy thì cần phải suy nghĩ cẩn thận, những công ty này đều có một điểm giống nhau!”

“Giống nhau gì?”

“Chính là chúng đều nổi lên từ bảy năm trước!”

“Đúng rồi, là bảy năm trước!”

“Bảy năm trước? Vậy không phải là lúc Mặc Tử Hàn còn đang ngồi tù sao? Chẳng lẽ hắn âm mưu tính kế từ khi đó?”

“Thật không ngờ, một tên hắc đạo như vậy mà...”

Trong nháy mắt!

Lúc Mặc Tử Hàn nghe được từng chữ “tên côn đồ hắc đạo”, hai con mắt lạnh lùng của anh trợn trừng nhìn người kia như một mũi tên nháy xuyên qua tim hắn. Hắn ta hốt hoảng lui về sau, hai chân chợt run lên, nhũn ra như bún, miệng ngậm chặt không dám nói thêm một chữ nào.

Mặc Tử Hàn cười khinh bỉ, anh thu hồi lại ánh mắt rồi vươn tay phải ra... Tất cả mọi người trong đại sảnh lại ngậm chặt miệng, cũng vì động tác của anh mà vô cùng sợ hãi. Nhưng chỉ có số ít người đứng đầu xã hội đen đang nhìn đến tay phải của anh mà chợt giật mình sửng sốt.

Sau đó Kim Hâm cầm lấy một ly sâm banh đặtvào trong tay anh.


Mặc Tử Hàn cầm lấy ly sâm banh, chậm rãi đưa tay đên trước ngực rồi giơ lên, đồng thời cũng đem chiếc nhẫn hình rồng trên ngón tay trở nên thoắt ẩn thoắt hiện trước mặt mọi người.

Một vài vị khách bên trong nhìn qua chiếc nhẫn trên ngón tay anh mà đôi lông mày bất giác nhíu chặt lại.

Bọn họ không ngờ rằng người trẻ tuổi này lại lợi dụng một bữa tiệc, ghép cả hắc đạo lẫn bạch đạo với nhau, thật không hổ danh là cont rai Mặc Hình Phong, vừa ngoan vừa giảo hoạt...

Mặc Tử Hàn giơ chiếc ly lên cao, hai mắt quét đến từng lão già trong đám khách mới, cuối cùng dừng lại trên người Tử Thất Thất.

Cô ta cũng tới sao?

“Mọi người cạn ly, chúc chúng ta về sau hợp tác vui vẻ!” Anh lớn tiếng nói, sau đó đem chất lỏng màu hổ phách trong ly uống một hơi cạn sạch.

Khách khứa ở đây cho dù là tình nguyện hay không tình nguyện đều cùng nhau cầm ly rượu lên mà uống cạn, nhưng chỉ có Tử Thất Thất và Bách Hiên là ly rượu vẫn còn đầy.

Hai mắt Tử Thất Thất và hai mắt anh bốn mắt nhìn nhau.

Đầu óc trống rỗng cuối cùng hoạt động, nhớ tới việc làm một đêm kia anh đối với cô, nhớ tới tay anh chạm đến toàn thân cô, nhớ tới môi anh hôn lên thân thể cô, nhớ tới khi anh nhập vào trong cơ thể cô, vô cùng vô tận đòi lấy...... Cảm giác khuất nhục sinh sôi nẩy nở, cảm giác oán hận kêu gào trong não, toàn thân trên dưới chỗ bị anh từng đụng vào bắt đầu cực nóng, nhất là huyết Long phía sau lưng..... Giống như bị bỏng kịch liệt đau nhức...

Tên chết tiệt!

Đại hỗn đản chết tiệt!

Tuyệt đối......... Tuyệt đối......... Không thể tha thứ cho anh ta!

Cô đột nhiên nắm chặt ly rượu trong tay, chân bất giác tiến lên!

"Thất Thất...."

Bách Hiên thấy phương hướng cô đi về phía anh ta, không tự giác đưa tay bắt lấy cánh tay cô.


"Buông ra"

Tử Thất Thất không có quay đầu, cô lạnh lùng mở miệng, mang theo mệnh lệnh!

Bách Hiên chau mày, rõ ràng muốn đem cô lập tức mang đi thế nhưng tay.... Cũng không tự giác buông cô ra

Tử Thất Thất tiếp tục đi, từng bước một tới gần Mặc Tử Hàn.

Khi co đứng trước mặt anh, cũng đồng thời đứng trước mặt mọi người, tất cả đều nghi ngờ nhìn cô!

"Người phụ nữ đó là ai? Cô ta muốn làm gì?"

"Không phải là muốn trước mặt mọi người đưa tình chứ?"

"Lá gan người phụ nữ này thật lớn!"

"Tôi xem.... cô ta là đang tự tìm cái chết?"

" Ha ha...."

Thanh âm nhỏ mơ hồ truyền vào tai Tử Thất Thất nhưng mà cô hoàn toàn không để ý, còn gợi lên câu dẫn mê người, đối mặt với anh cười quyến rũ.

Mặc Tử Hàn sửng sốt!

Nhìn cô một thân sườn xám tao nhã mỹ lệ, nhìn tươi cười mị hoặc lòng người trên mặt cô làm cho anh không thể không kinh diễm, cô đẹp tựa như tiên như yêu....

"Mặc tổng..... " Tử Thất Thất chợt mở miệng, đem ly rượu giơ lên, cười nói, "Chúc mừng anh, chúc mừng anh từ một tên đại hỗn đản hắc đạo, Nhất Phi Trùng Thiên, giờ khắc này trở thành đại tổng giám đốc cao cao tại thượng!

Trong đại sảnh một mảnh kinh ngạc!

Đại hỗn đản hắc đạo? Nhất Phi Trùng Thiên?

Người phụ nữ này dám nói như vậy, cô ta..... Điên rồi?

Hai mắt Mặc Tử Hàn hơi nhíu chặt, toàn thân tản mát ra tức giận nồng đậm,


Lá gan nữ nhân này thật đúng là lớn đến mức cọi trời bằng vung, dám đi đến trước mặt anh trong bữa tiệc của anh còn nói ra những lời này.

Muốn chết!

"Tử tiểu thư, tôi thấy là cô uống say rồi, có muốn tôi sai người đưa cô về nhà không?" Anh lạnh lùng nói, âm thầm uy hiếp.

"Say?" Tử Thất Thất lặp lại, cười nhạo nói, "Tôi căn bản một giọt rượu cũng không uống, làm sao có thể say? Bất quá người cổ đại thường thường sẽ nói một câu: Rượu không say người người tự say, hoa không mê người người tự mê....... Có lẽ tôi thật sự uống say rồi, cho nên không nghĩ qua là lại bị đại hỗn đản anh mê hoặc, không phải tôi khoa trương, tôi hiện tại thực sự đã bị anh mê hoặc đến đầu bất tỉnh, cho nên tôi mới có thể gan lớn đứng ở trước mặt anh, còn can đảm nói ra những lời này, hơn nữa lớn mật..... Kính anh một ly!"

Cô nói xong liền liền đưa ly cụng ly anh, sau đó giơ cao ly trong tay, từ đầu của anh đổ xuống.

Mặc Tử Hàn đứng tại chỗ, không né không tránh, tùy ý để cho chất lỏng hổ phách từ trên đầu mình chảy xuống, qua hai gò má anh, nhỏ giọt xuống bộ tay trang quý báu của anh.

"Điện hạ!"

"Điện hạ!"

"Điện hạ!"

Ba người phía sau kinh ngạc kêu ra tiếng, cũng đồng thời tiến lên.

Mặc Tử Hàn giơ tay trái lên!

Chân ba người dừng lại!

"A...." Anh cười khẽ, mi tâm hơi hơi túc, đằng đằng sát khí nhìn khuôn mặt của cô, lạnh lùng nói, "Tử tiểu thư, phương thức kính rượu của cô thật đúng là đặc biệt!"

" Vậy đương nhiên, mỗi người một ý, nhìn thấy đại hỗn đản như anh, phương thức này là cực kỳ thích hợp!"

"Cô không sợ chết?" Mặc Tử Hàn nghiến răng đe doạ.

"Sợ! Tôi đương nhiên sợ, nhưng mà người luôn luôn chết, chết sớm hay chết muộn đều là chết, nếu đã định phải chết, tôi đây còn có cái gì phải sợ?"

"........" Mặc Tử Hàn trầm mặc nhìn cô, phẫn nộ đã không cách nào che dấu trên mặt anh, hoàn toàn bộc lộ.

"A....." Tử Thất Thất cười khẽ, nhìn anh vẻ mặt thật tức cười.

"Như thế nào? Vì sao không ra tay? Chẳng lẽ bởi có nhiều người ở đây đang nhìn...... Cho nên anh không dám?"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận