Cha Chồng Độc Thân Đùa Rất Vui

Chuyện là như vậy, nàng vốn là ở chính phòng của mình, nhưng người hầu đột nhiên báo lại, nói Tố Vân đột nhiên động thai khí, mặc dù đã mời đại phu tới xem nhưng tình huống như cũ rất nguy hiểm. Bọn họ không làm chủ được, chỉ đành phải xin nàng tới.

Hỏi thiếu gia, bọn họ nói hắn bởi vì khẩn trương quá độ căn bản không dám tới đây.

Cho nên, hiện tại Kinh Kinh làm làm trấn sảnh chi bảo (sửa từ câu trấn sơn chi bảo) ngồi ở chỗ này.

Tố Vân vẫn luôn ở bên trong chưa hề đi ra, chỉ có hai nha đầu đi tới đi lui.

Vừa muốn gọi một người đến hỏi rõ ràng, nha đầu nói: “Phu nhân có phải khát hay không, ta đi rót ly nước cho ngài.”

“Không phải, ta là muốn hỏi ngươi tình hình như thế nào?”

“Còn chưa có tỉnh lại.”

Một ly trà bưng lên, đây đã là chén thứ hai rồi. Linh nhi cũng khát, mà nha đầu vừa đúng cũng chuẩn bị cho nàng một ly.

Người nếu như đang thời điểm chờ đặc biệt khát, cho nên bọn họ đều uống trà.

Chỉ chốc lát sau, Kinh Kinh cảm giác mình mệt mỏi, nàng ngã ở trên bàn, nặng nề ngủ. Nàng chưa từng ngủ sâu như qua, chợt bỗng nhiên cơ hồ có chút lạnh thấu xương làm cho nàng trong giây lát tỉnh lại.

“A......” Ôm đầu của mình, phát hiện trán thế nhưng chảy xuống máu.

Đang choáng váng, có người ở bên tai nàng nói: “Thật xin lỗi, nhất thời không ôm lấy, ngươi không sao chứ?”Thanh âm là Diêu Viễn Từ, hắn tại sao lại ở bên mình? Hơn nữa còn ôm mình vào trong ngực!

Kinh Kinh hoàn toàn tỉnh lại, nàng chợt ngồi dậy, nói: “Tại sao ta lại ở trên xe ngựa, làm sao ngươi lại ở cùng với ta, ly trà kia...... Chén trà kia chẳng lẽ bị ngươi bỏ này nọ vào?”

Diêu Viễn Từ cảm thấy một giọt nước nóng rơi trên tay mình, hắn giơ tay liếm xuống, cau mày nói: “Ngươi bị thương, bị thương ở nơi nào?”

Kinh Kinh thương cũng không nặng, nàng ấn đầu lớn tiếng nói: “Ngươi trả lời ta trước.”


Diêu Viễn Từ thở dài nói: “Thì ra là ngươi cũng sẽ tức giận.”

Kinh Kinh cả giận nói: “Ta là người đương nhiên có thể tức giận.” Nàng vốn là muốn nói lớn tiếng hơn, đáng tiếc khí lực không tốt. Đầu nàng choáng váng, suýt nữa ngã xuống.

Sợ hết hồn, Kinh Kinh hỏi “Ta hôn mê mấy ngày?”

Diêu Viễn Từ nói: “Hai ngày rồi, bởi vì không muốn ngươi đói bụng cho nên trước giải **** của ngươi.”

Kinh Kinh hít một hơi để cho mình tỉnh táo lại, đã hai ngày rồi, bọn họ hiện tại đã đến địa phương nào? Nàng muốn nhìn bên ngoài, nhưng chỉ nghe Diêu Viễn Từ nói: “Chúng ta hiện tại phải đến nơi lần mới gặp gỡ, nơi đó ta có rất nhiều hồi ức, ta muốn ở nơi đó nối lại tiền duyên cùng tiểu tiên nữ.”

“Ta không phải là cái gì tiểu tiên nữ, ta là Mễ Kinh Kinh, hơn nữa chúng ta lúc ấy đã hết duyên rồi.”

“Nếu là hết duyên, vì sao ngươi phải xuất hiện ở trước mặt của ta?”

“Ta không phải xuất hiện tại ở trước mặt ngươi, ta là xuất hiện ở trước mặt Diêu Thiên.”

“Ngươi và hắn là ****.”

“Ta lại không có quan hệ gì.”

“Chẳng lẽ ngươi cũng không quan tâm cái nhìn bên ngoài sao?”

“Ngươi không phải là cũng không ư, nếu không thế nào lừa gạt mẹ kế mình đi?”

Lời này vừa nói ra, Diêu Viễn Từ đột nhiên nện xe ngựa nói: “Hắn không phải phụ thân ta.”

Kinh Kinh nhìn hắn, khuôn mặt cơ hồ giống như đúc Diêu Thiên, mặc dù mang theo chút ngây thơ nhưng đã so mới lần đầu gặp giống một nam tử thành thục. Nàng vừa quay đầu đi vừa nói: “Điều này là sự thật, vô luận ngươi như thế nào cũng không thay đổi được. Hơn nữa lấy năng lực của hắn, tin tưởng sẽ rất nhanh tìm được ngươi, cho dù hắn không tìm được ngươi cũng là không cách nào giam giữ ở ta đấy.”[d,d,l,q,d]

Diêu Viễn Từ cười khổ nói: “Nếu như mà ta muốn giam giữ nàng từ lúc nàng đã làm, nhưng mà ta chẳng qua là muôn ngươi nhìn thẳng chuyện năm đó, biến thành cái đó tiểu tiên nữ cứu ta.”


Xe ngựa đột nhiên dừng lại, có người bên ngoài nói: “Công tử đã đến.”

Kinh Kinh thật ra thì rất bội phục Diêu Viễn Từ, dưới mí mắt Diêu Thiên lại có thể nuôi dưỡng thế lực của mình.

Diêu Viễn Từ bị hắn đỡ xuống xe, sau đó nói: “Ngươi xuống, nhìn còn nhớ rõ nơi này sao?”

Kinh Kinh xuống xe ngựa mới phát hiện nơi này thì ra là cố hương của mình, năm đó nàng không ít lần cùng sư phụ dạo chơi khắp nơi, cho nên đối với cảnh sắc nơi này cực kỳ quen thuộc.

Năm đó, hình như ở chỗ này nàng cứu Diêu Viễn Từ.

Bước chân Kinh Kinh có chút không vững, nhưng Diêu Viễn Từ hình như không có ý tứ để cho nàng ăn này nọ, hoặc là nguyên bản ý hắn chính là muốn nàng đói bụng, như thế thì không thể dễ dàng chạy trốn.

Diêu Viễn Từ xem ra tâm tình vô cùng tốt, hít không khí trong sạch nói: “Tiểu tiên nữ, hiện tại hắn không có ở đây, có thể vì ta lại hát bài hát kia sao?”

Kinh Kinh cảm thấy hắn đối với bài hát kia thật rất để ý, vì vậy nói: “Nếu như mà ta hát, ngươi sẽ thả ta rời khỏi, từ đó về sau không suy nghĩ cái gì tiên nữ nữa hảo hảo đối với tốt với Tố Vân sao?”

Diêu Viễn Từ suy tính một lát, sau đó lắc đầu nói: “Chỉ sợ không thể.”

Kinh Kinh nói: “Vậy ta không hát.”

Diêu Viễn Từ cũng không có ép buộc nàng, chỉ nói: “Ta biết ngay sẽ như thế.” Hắn nói xong vung tay lên, chỉ thấy người mang theo bọn hắn tới thế nhưng đánh xe rời đi, điều này làm cho Kinh Kinh có chút ngoài ý muốn.

Đưa bọn họ ném ở nơi hoang vu hẻo lánh này là ý gì?

Đang suy nghĩ, đột nhiên thấy Diêu Viễn Từ cầm một cây đao lên. Hắn về khẽ mỉm cười về phía Kinh Kinh nói: “Ta cá là ngươi chính là tiểu tiên nữ năm đó.” Một đao kia đâm xuống, trực tiếp đâm xuyên qua bắp đùi một cái lỗ máu.

Thương thê ở chân Diêu Viễn Từ là bởi vì gảy xương cũng không phải bởi vì xương cốt bị tổn thương, cho nên những thứ đau đớn này hắn cảm thấy được. Nhưng hắn lại giống như người không có cảm giác, rút ra chuẩn bị đâm tiếp đao thứ hai.


“Chờ một chút, ngươi điên rồi......” Kinh Kinh muốn ngăn cản hắn, nhưng chỉ chạy hai bước đã cảm thấy đầu choáng váng thiếu chút nữa ngã lăn trên đất.

Thật dễ dàng đi tới bên cạnh hắn, mà đao thứ hai hắn đã đâm vào.

Máu chảy đầm đìa, nhưng Diêu Viễn Từ lại cười một tiếng nói: “Ngươi không có bị dọa chạy, xem ra còn chưa phải hi vọng ta chết.”

Khóe miệng Kinh Kinh rút gân, đứng lên làm nhiều việc cùng lúc đầu tiên cho Diêu Viễn Từ hai bạt tai, sau đó xé áo khoác hắn băng bó vết thương cho hắn.

Nàng cũng không hiểu, người này thế nào ngu như thế, thế nhưng làm loại chuyện này.

Thật vất vả băng bó xong vết thương, nhưng máu vẫn còn chảy.

Kinh Kinh có chút buồn bực, bởi vì nàng người trên cũng không mang theo dược cầm máu gì.

Lại nghe Diêu Viễn Từ rất bình thản nói: “Loại vết thương này máu sẽ không nhanh ngừng chảy, ít nhất muốn 2-3 ngày. Chỉ là trong thời gian này, nếu như không băng bó sẽ chảy máu nhiều hơn, đến lúc đó ta sẽ chết đi.”

“2-3 ngày?”

“Đúng, chính là ngày các ngươi thành thân. Tiểu tiên nữ, ta tại dùng chính tính mạng của mình đánh cuộc, nàng là chạy về kết hôn với Diêu Thiên, hay là lưu lại ở chỗ này chăm sóc ta.” Diêu Viễn Từ nói xong, một đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm Kinh Kinh, giống như hắn có thể nhìn thấu nàng.

Kinh Kinh chỉ cảm thấy cơn tức giận không tên lên, đứng lên lại quăng cho hắn một bạt tai, thời điểm muốn đánh tiếp lần thứ hai nàng cảm thấy tay của mình bủn rủn vô lực, thế nhưng không đánh xuống được rồi.

“Bên cạnh ta mang theo chút thức ăn và nước, nơi này chính là nơi năm đó tặc nhân bắt cóc ta, xung quanh không một hộ gia đình. Người của ta năm ngày sau sẽ tới đây, đến lúc đó chúng ta có thể lên đường đi quốc gia khác. Ta Diêu Viễn Từ cho dù phế, nhưng vẫn có thể chăm sóc nàng ấm no.” Hắn bởi vì mất máu quá nhiều sắc mặt có chút tái nhợt, nhưng hay bởi vì bị Kinh Kinh đánh bạt tai hiện ra nổi bật năm dấu tay hồng, nhìn qua vô cùng quỷ dị.

Kinh Kinh cắn răng, nàng đến bên cạnh Diêu Viễn Từ cầm thức ăn và nước vài ngụm nuốt ở trong bụng. Một lát sau cảm thấy trên người có chút hơi sức, liền đứng lên lại băng bó vết thương cho Diêu Viễn Từ, sau đó nói: “Ta Mễ Kinh Kinh không nhất chịu người khác uy hiếp, ta sẽ không để cho ngươi chết cũng muốn kết hôn với Diêu Thiên.”

Nàng nói lời này sau đó lập tức đi xung quanh tìm dược thảo, dù sao sư phụ là một lão nhân hoàn mỹ, điều gì cũng biết, nhất là dưỡng sinh. Cho nên, Kinh Kinh cũng biết một chút dược thảo, nàng phải mau sớm tìm được thuốc cầm máu, sau đó mặc kệ hắn chính mình chạy tới Kinh Thành.

Diêu Viễn Từ cứ ngồi như vậy, ngồi từ giữa trưa tới buổi tối, nghe Kinh Kinh ở xung quanh đi ra đi vào, thỉnh thoảng còn ngửi được mùi thơm nhàn nhạt của cỏ xanh truyền đến.

Không ngờ tiểu tiên nữ còn có loại khả năng này, nhưng nàng cũng không suy nghĩ một chút, cho dù làm cho thương thế của hắn tốt lắm hắn vẫn có thể lần nữa làm bị thương. Chỉ cần nàng hạ không được quyết tâm rời đi, vậy mình liền thắng.

Chỉ là tại sao, cho dù là chuyện chắc thắng, trong lòng hắn lại không vui vẻ nổi?

Chỉ chốc lát sau, Kinh Kinh lại thay hắn cởi vài băng bó ra, bắt đầu bôi thuốc. Sau đó lại xé y phục thay hắn băng bó lại.


Kinh Kinh vui vẻ lau mồ hôi nói: “Rất nhanh sẽ có thể cầm máu rồi, đến lúc đó ta lập tức chạy trở về, tất cả vẫn còn kịp.”

Nghe được thanh âm vui vẻ của nàng Diêu Viễn Từ năm chặt tay nói: “Cho dù trở về nàng cũng sẽ không vui vẻ.”

Kinh Kinh nói: “Tại sao?”

“Bởi vì hôn lễ của các ngươi là dùng máu lót thành, Diêu Thiên vì cưới được nàng giết rất nhiều người, mà ta giống nhau chỉ vì nàng diệt trừ tất cả người biết tung tích nàng, hiện tại hắn căn bản là không thể tìm được chúng ta.”

“Chẳng lẽ ngươi giết Linh nhi, giết Tố Vân, giết hài tử của ngươi?” Kinh Kinh nhảy dựng lên, không thể tin được hỏi.

Diêu Viễn Từ thở dài nói: “Ta thủy chung vẫn là không có xuống tay, cho nên ta chỉ là khiến cho Tố Vân không cách nào nói chuyện mà thôi.”

“Ngươi hạ độc đối với nàng?” Ngoan độc, tuyệt tình!

“Không, ta chỉ là biết nàng rất quan tâm nhà mẹ của mình, cho nên nói cho nàng biết nếu như nói sai một câu, nhà các nàng sẽ không tồn tại.” Diêu Viễn Từ thản nhiên nói, hắn muốn để cho Kinh Kinh biết mình vì nàng làm rất nhiều việc, hắn không cần nàng cảm động, chính là muốn cho nàng biết.

Kinh Kinh hít một hơi, nàng cảm thấy người nam nhân trước mặt này đáng sợ như vậy. Lui về phía sau hai bước, nói: “Thật may là lúc đầu ta lựa chọn không phải ngươi, nếu không ta ngay cả nằm mơ đều sẽ bị dọa tỉnh lại.”

Diêu Viễn Từ cau mày nói: “Vậy nàng cho rằng Diêu Thiên rất sạch sẽ sao? Hắn sợ là nhiều hơn ta gấp mấy chục lần, biết Xuân Hỉ sao? Hắn phái người giết hắn, ngay cả người thân hắn cũng không bỏ qua.”

Kinh Kinh không biết những thứ này, bây giờ nghe tới cũng khiếp sợ khóe mắt giật giật. Nàng lắc đầu nói: “Thì ra là hắn nói ngươi vứt bỏ Xuân Hỉ là ý này? Đúng, có lẽ hắn rất đáng sợ, nhưng hắn tại không nói những chuyện đáng sợ này cho ta biết. Ta biết rõ hắn đang giúp ta, tất cả đều là vì ta tốt cho nên cũng không hỏi. Nhưng là ngươi quá đáng sợ, đem tất cả mọi chuyện giao cho ta, nhưng ta cũng không để cho như ngươi vậy vì ta.”

Diêu Viễn Từ nói: “Nhưng là vì nàng đáng giá.”

Kinh Kinh lớn tiếng nói: “Không phải là vì hai chữ đáng giá mà có thể làm như vậy, xem ra ta thật đúng là một tội nhân, có muốn hay không ta vì phạm phải tội mà gả cho ngươi chuộc tội đây?”

Bầu trời một tiếng sấm sét, lại vào lúc này mưa rơi xuống.

Kinh Kinh nhìn trong mưa Diêu Viễn Từ dậm chân một cái, lúc mấu chốt hình như phải tìm một chỗ đặt chân, nếu không vết thương bị ngâm nước mưa thì không xong.

Nàng đẩy Diêu Viễn Từ tìm địa phương tránh mưa, rốt cuộc tìm được một cái sơn động rất nhỏ, sau khi đẩy người tiến vào Kinh Kinh bắt đầu nhóm lửa.

Diêu Viễn Từ vẫn luôn không nói mội lời, trong lòng hắn nghĩ là câu nói sau cùng của Kinh Kinh ‘ có muốn hay không ta vì phạm phải tội mà gả cho ngươi chuộc tội đây? ’. Rốt cuộc có tội chính là tiểu tiên nữ? Là hắn? Là Mễ Kinh Kinh? Hay là Diêu Thiên?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận