Cẩu Thả Tu Luyện Bên Người Nữ Ma Đầu


Thần thông Mỗi Ngày Nhất Giám, Giang Hạo giám định qua rất nhiều thứ.

Từ lớn như núi nhà, nhỏ đến cây cối hoa cỏ, tất cả đều đã từng thử qua một lần.

Duy nhất chưa từng giám định người.

Do hắn chủ quan, nghĩ rằng người không thể giám định.

Nhưng tình hình bây giờ làm cho hắn mờ mịt, cho nên giám định một chút cũng không phải là chuyện xấu.

Lúc thần thông được kích hoạt, hai mắt hắn có ký hiệu vô hình lóe lên, ngay sau đó ký hiệu chiếu rọi sư tỷ trước mặt.

Chỉ trong nháy mắt, một đoạn tin tức được phản hồi, hiện ra trong đầu hắn.

Có hiệu quả!Giang Hạo thầm vui vẻ trong lòng, lập tức xem xét tin tức mà thần thông phản hồi.

Nhưng vừa mới xem, hắn cảm thấy căng thẳng, cảm giác quá nguy hiểm.

【 Vân Nhược: Trúc Cơ sơ kỳ, đệ tử nội môn của Lạc Hà tiên tông, nằm vùng Thiên Âm tông, vì tìm hiểu vị trí của Thiên Hương Đạo Hoa.

Bởi vì thân phận sắp bại lộ, cần gấp muốn tìm một kẻ chết thay, thấy ngươi làm việc không giống đệ tử Ma môn, cho nên mới để mắt tới ngươi, thấy ngươi là kẻ chết thay thích hợp.

Bây giờ đứng đối diện ngươi điên cuồng sử dụng Mị thuật, có ý đồ làm rối loạn tâm trí ngươi, để ngươi cam tâm tình nguyện làm một kẻ chết thay, một khi kế hoạch thất bại sẽ giết người diệt khẩu.

】Thật sự ác độc, chỉ vì mình không giống đệ tử Ma môn nên muốn mình chết thay.

Giang Hạo bất động thanh sắc suy nghĩ.

Lúc này, ngọc bội đã ở trước mặt hắn, nhận lấy sẽ chết thay đối phương, không nhận lấy thì sẽ bị đối phương giết người diệt khẩu.


Trường hợp đầu tiên không cần nghi ngờ chắc chắn phải chết, trường hợp thứ hai đối phương đã Trúc Cơ nhiều năm, nhất định có không ít thủ đoạn, xung đột chính diện sẽ rất khó chiến thắng.

"Vậy thì…”Giang Hạo nhanh chóng khôi phục suy nghĩ, hắn giả vờ muốn tiếp nhận ngọc bội vừa nghĩ ngợi lung tung, lúc sắp chạm đến, đột nhiên hắn nhìn về phía sau lưng Vân Nhược sư tỷ, kinh hãi nói: "Sư… Sư phụ?"Nghe vậy.

Vân Nhược tiên tử kinh hãi, lập tức quay đầu xem xét phía sau, trong tay có một thanh Linh Kiếm xuất hiện.

Không chỉ như thế, một đạo khí tức khóa chặt Giang Hạo, muốn dùng Giang Hạo làm lá chắn nhằm tránh thoát một kiếp.

Ngọc bội đã lấy ra rồi, bây giờ người nào chết trước thì ngọc bội chính là của người đó.

"Sư thúc, Giang Hạo là phản đồ, hắn…Vân Nhược tiên tử muốn ác nhân cáo trạng trước, sau đó hạ sát thủ, nhưng đột nhiên lại ngây người.

Bởi vì phía sau không có bất kỳ người nào.

Nguy rồi…Khi nàng kịp phản ứng lại, lúc đó đã muộn rồi.

Lúc này, bên phải nàng có một con dao găm nhanh như chớp thuận thế đâm tới.

Phốc!Chỉ trong nháy mắt, tay Giang Hạo cầm dao găm đâm vào trong cổ Vân Nhược tiên tử.

Muốn một chiêu đánh chết đối phương tại chỗ.

Không có cơ hội chiến thắng chính diện, vậy thì đánh lén để bù đắp chênh lệch.

Hắn không có ý muốn hại người, cũng không cố ý nhằm vào người nào.

Chỉ muốn sống thật tốt.

Nếu đối phương muốn giết hắn, thì chính hắn sẽ không lưu tình.

Ầm!Trong nháy mắt lúc dao găm đâm vào, Vân Nhược tiên tử thi pháp đánh lui Giang Hạo ra ngoài.

"Ngươi…"Sự dứt khoát của Giang Hạo làm cho nàng chấn kinh.

Những ngày này ở chung, nàng có thể thấy bản tính Giang Hạo thiện chí giúp người, vốn cho rằng đối phương là một người mới ngây thơ và ngu dốt, không sớm thì muộn sẽ chết ở Thiên Âm tông, không nghĩ tới dưới vỏ bọc hiền lành, thì ra lại tàn nhẫn như thế.

Đối mặt với sự kinh ngạc của Vân Nhược sư tỷ, Giang Hạo không nói lời nào, hắn xuất ra Linh Kiếm, tiến hành bổ đao.

Đối phương bị đánh trúng điểm yếu, thực lực giảm xuống đáng kể, nhưng còn lâu mới chết.

Lập tức, giơ kiếm lên, hạ kiếm xuống, ánh sáng lấp lóe, tia lửa bắn ra bốn phía.

Ầm!Vân Nhược bởi vì bị trọng thương nên không địch lại, bị đánh bay ra sân nhỏ, nàng ngã trên mặt đất, ôm chặt lấy cổ, hoảng sợ nhìn Giang Hạo, hoảng hốt vội nói: "Sư đệ, ngươi không thể giết ta, Các chủ Thiên Hoan các cực kỳ coi trọng ta, hắn thèm muốn thân thể ta, hắn còn chưa có được ta, nếu ngươi giết ta nhất định sẽ bị hắn ghi hận.

"Đối với những lời này, Giang Hạo không thèm để ý, tiến đến bên cạnh Vân Nhược sư tỷ định hạ xuống một kiếm.

"Ta là đệ tử Lạc Hà tiên tông, có sư huynh mê luyến ta, nếu ta chết trong tay ngươi, bọn hắn sẽ không buông tha cho ngươi, chắc chắn ngươi sẽ bị rút xương lột da.

”Soạt!Một kiếm hạ xuống.

Tất cả yên tĩnh lại.


Phốc ~ Phốc ~Vì lý do an toàn, hắn lại đâm thêm mấy nhát.

Nhìn sư tỷ đã chết, Giang Hạo có chút khó chịu.

Hắn không quen với loại chuyện này.

Nhưng thân ở Ma Môn, dù cho khó chịu đến mấy cũng phải thích ứng.

Tu Chân giới cũng sẽ không vì ngươi khó chịu mà cho ngươi thời gian thích ứng.

Đứng thẳng tại chỗ rất lâu, sau khi chắc chắn đối phương không thể chết đi sống lại, cũng không giấu độc thủ nào, hắn mới cất bước ra ngoài.

Muốn đi tìm Nhai chủ Đoạn Tình nhai.

Cũng chính là sư phụ hắn bái lúc vào Môn.

Bởi vì không phải là đệ tử chân truyền, hắn chỉ có thể cùng đệ tử khác nghe sư phụ giảng đạo vào một thời gian cố định.

Tu luyện chủ yếu vẫn dựa vào chính mình.

Ban đầu, hắn không muốn báo lên chuyện này, nhưng càng giấu diếm càng chứng tỏ hắn có vấn đề.

Nhất là đối phương đã bị để mắt tới, một phần vạn khả năng mình bị cho là đồng phạm, hậu quả khó mà lường được.

Một lát sau.

Giang Hạo dẫn theo người đến sân nhỏ.

"Ngươi giết?" Một người đàn ông trung niên cúi đầu nhìn Vân Nhược tiên tử nằm dưới đất không nhúc nhích, nhẹ giọng hỏi.

Sắc mặt người này âm trầm, mi mắt lộ ra tia lạnh lẽo, có một chút tang thương.

Hắn chính là Nhai chủ Đoạn Tình nhai, Khổ Ngọ Thường.

"Là đệ tử.

" Giang Hạo cúi đầu nói.


"Nói qua quá trình.

"Khổ Ngọ Thường nhìn Giang Hạo trầm giọng nói.

"Là như vậy…"Giang Hạo nói đại khái quá trình, sau đó nói tiếp: "Đệ tử vốn định cố gắng khống chế sư tỷ, không nghĩ tới sư tỷ muốn liều mạng, cho nên đệ tử bắt buộc phải liều mạng theo, sau đó…"Khổ Ngọ Thường trước sau như một, âm trầm nói: "Trúc Cơ khi nào.

""Tháng trước.

" Giang Hạo khẩn trương trả lời.

"Cho nên lựa chọn đánh lén?""Đúng thế.

""Chuyện này ngươi không cần phải bận tâm nữa, nếu sau này có vấn đề gì khác, người của Chấp Pháp đường chắc chắn sẽ tìm ngươi, ngươi nhớ kỹ phối hợp một chút.

"Nói xong Khổ Ngọ Thường mang Vân Nhược sư tỷ rời đi.

Nhìn bọn họ rời đi, Giang Hạo thở phào nhẹ nhõm.

"Không biết Thiên Hoan các sẽ có phản ứng gì, còn có Lạc Hà tiên tông, ta không đi ra ngoài sẽ không sao.

""Mười năm, trăm năm, chắc chắn bọn họ sẽ quên Vân Nhược sư tỷ này.

""Cho dù không quên được, lúc đó ta cũng đã trở nên mạnh mẽ hơn.

".

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận