Cậu Ôm Tôi Một Chút


"Bị mấy tên loạn thần tặc tử rót thêm mấy chén, không say.

" Lương Túc Niên nhắm mắt lại, giơ tay bóp sống mũi.

Tạ Gia Nhiên nghiêng đầu đánh giá hắn, thấy hắn giống như quên phải làm gì, đứng yên tại chỗ không nhúc nhích hồi lâu.

Lâu đến mức cậu muốn lên tiếng nhắc nhở, Lương Túc Niên bỗng nhiên đưa ánh mắt đặt lên người cậu, rốt cục cũng nhớ tới cái gì: "Há, đúng rồi, phải đi tắm trước, người hôi không xứng ở phòng305.

"
Tạ Gia Nhiên: "! "
Hóa ra "không say đến mức nằm ra" còn có tên gọi tắt là "không say" đúng không?
Tạ Gia Nhiên chưa từng chăm sóc người say, nhưng mà nhìn bộ dạng của Lương Túc Niên có lẽ cũng không cần cậu phải chăm sóc.

Vì vậy cậu quay đầu nhìn theo hắn thành thục tới tủ quần áo lấy đồ ngủ ra rồi đi vào phòng vệ sinh, vừa trả lời tin nhắn của Lâm Sam vừa chú ý động tĩnh trong phòng vệ sinh để nếu như phát sinh chuyện ngoài ý muốn thì còn có thể phát hiện kịp thời.

Sau gần hai mươi phút thì tiếng nước trong phòng vệ sinh cũng ngừng lại, sau đó là tiếng máy sấy tóc vù vù, cuối cùng là tiếng cửa mở và tiếng bước chân ẩm ướt.

Nhưng chỉ có mấy tiếng liền ngừng lại, thật lâu không vang lên nữa, cũng không thấy người đi vào.

Tạ Gia Nhiên mất tập trung, bắt đầu liên tục nhìn về phía ban công.


Đợi trong chốc lát, rốt cục cậu không nhịn được để điện thoại di động xuống đứng dậy đi ra.

Người không có động tĩnh gì đang chống tay lên lan can hóng gió.

Tầm mắt hướng về phía đêm đen mênh mông không biết đang nhìn cái gì, nghe thấy tiếng vang mới quay đầu nhìn sang, gió đêm thổi bay tóc trước trán của hắn, lộ ra cái trán trơn bóng.

Tạ Gia Nhiên hơi run, ánh mắt dừng lại trên mặt hắn một lúc rồi mới chuyển sang mái tóc bị gió thổi tung.

Tóc còn ướt lại ra gió rất dễ bị cảm, cậu hoảng hốt nghĩ.

Ánh sáng ngoài ban công có chút tối tăm, cậu không thấy rõ rốt cục là tóc của Lương Túc Niên còn ướt hay đã khô rồi.

Đưa tay ra muốn chạm vào để xác nhận một chút, nhưng mới được nửa đường thì Lương Túc Niên đã đứng thẳng người, chặn bàn tay đang đưa ra của cậu, nắm trong lòng bàn tay.

Như là nghiên cứu cái gì rất thú vị, lật qua lật lại nhìn một chút, xoa bóp, khi Tạ Gia Nhiên không được tự nhiên muốn rút tay thì hắn liền buông tay cậu ra trước.

—— lại đưa tay lên gãi gãi cằm của cậu.

Say đến hồ đồ, không phát hiện được đối phương cứng đờ người, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua hàm dưới, nhẹ nhàng cọ lên vành tai hơi lạnh của nam sinh.

Tạ Gia Nhiên bình tĩnh nhìn Lương Túc Niên, nhìn đáy mắt hắn đổ đầy sương mù lẫn ý cười, ngay cả hô hấp cũng chậm lại.

Một trận gió lạnh thổi qua, thổi tan một chút mông lung trong mắt hắn.

Lông mày Lương Túc Niên hơi động, giống như muốn nói gì đó nhưng đáng tiếc chỉ tỉnh táo được một giây, lại tiếp tục rơi vào mê man.

Hắn nhíu nhíu mày, có chút khổ não mà thu tay về, lời muốn nói cũng quên mất.

Tạ Gia Nhiên lặng lẽ thở ra một hơi, không dấu vết lùi về sau nửa bước, để hơi thở ẩm ướt quanh chóp mũi tan bớt đi.

"Váng đầu thì nên ngủ sớm.

" Cậu nói: "Ngủ một giấc là tốt rồi.


"
Phản ứng của Lương Túc Niên chậm nửa nhịp, lẳng lặng nhìn cậu một lát mới gật đầu nói được, quay người đi vào phòng.

Tạ Gia Nhiên nhìn về phía màn đêm đen thẳm mà Lương Túc Niên vừa mới nhìn, giơ tay sờ lên vành tai của mình.

Không lạnh, đang lặng lẽ nóng lên.

Con ma men của Lương Túc Niên rất tốt, say rồi không nhiều lời cũng không đáng ghét, càng không mượn rượu làm càn, bảo hắn đi ngủ thì hắn thật sự ngoan ngoãn bò lên giường nằm xuống, hoàn toàn không biết tạo thêm phiền phức là gì.

Tạ Gia Nhiên quay đầu lại nhìn hắn mấy lần, thấy hắn vẫn luôn vẫn duy trì tư thế ngủ nằm úp sấp, hướng gò má giống như đang nhìn về phía cậu, chăn vẫn xếp gọn ở đầu giường còn lại, cũng không biết kéo lấy đắp lên.

"! "
Sao lại thấy hơi ngốc.

Đã vào cuối thu, hừng đông còn hơi lạnh, Lương Túc Niên còn mặc áo cộc quần đùi, nếu cứ ngủ như vậy đến nửa đêm bị lạnh mà tỉnh cũng chưa biết chừng.

Tạ Gia Nhiên đứng dậy đi đến bên giường hắn, vén màn lên, kéo chăn qua giúp hắn đắp kín, vừa nghiêng đầu, người vẫn nằm úp mặt lên cánh tay lại đang nửa mở hai mắt lười biếng nhìn cậu.

Tạ Gia Nhiên yên lặng nhớ lại cảnh mẹ cậu chăm sóc chú Lục uống rượu say về nhà như thế nào, nhẹ giọng hỏi Lương Túc Niên: "Cậu, có muốn uống cốc nước rồi ngủ tiếp không?"
Lương Túc Niên phát ra một tiếng mơ hồ từ xoang mũi: "Ừ".

Tạ Gia Nhiên cầm cốc của hắn đi rót một cốc nước ấm, trở lại bên giường đưa cho hắn.

Lương Túc Niên không lập tức cầm lấy, hắn nghiêng đầu ngửa mặt nhìn Tạ Gia Nhiên, đầu ngón tay gõ gõ hai lần lên mặt gối.


Trong mắt bỗng có ánh sáng lướt qua, hắn nhớ ra lúc ở ngoài ban công chuyện muốn nói lại quên là gì.

Thấy hắn thoáng rướn người lên đưa tay qua, Tạ Gia Nhiên để tiện cho hắn, đưa cốc nước lại gần thêm chút nữa.

Không ngờ đối phương trực tiếp bỏ qua cốc nước, năm ngón tay khóa lại cánh tay cậu, nhẹ nhàng kéo về phía trước một chút, nghiêng người tới gần, khuỷu tay phải chống tại mạn giường, đầu ngón tay nâng cằm cậu lên, ngón tay cái cọ một đường từ má đến bên môi.

"Con mèo nhỏ.

"
Khóe miệng hắn cong lên suиɠ sướиɠ: "Không phải mỗi lần nhìn thấy tao đều sẽ meo meo réo lên không ngừng sao?"
Ỷ vào khoảng cách quá gần, hắn thẳng thắn tì trán mình lên trán của Tạ Gia Nhiên, chóp mũi hơi cọ cọ.

Tạ Gia Nhiên bị hơi thở của hắn bao phủ, đại não lặng yên ngừng chuyển động.

Cậu ngơ ngác nhìn đôi mắt thâm thúy đẹp đẽ kia, cùng với đó là cảm xúc truyền đến trên môi, trái tim đập nhanh thịch một cái.

Ngón tay giữa của Lương Túc Niên quét qua khóe môi của cậu, nhẹ nhàng ép một chút.

Trong tiếng cười chen lẫn sự cưng chiều, còn có chút mùi vị dụ dỗ: "Ngoan, meo một tiếng?"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận