Cậu Chủ, Cậu Là Trời Là Đất

Uầy....người ta nói thời gian trôi đi rất nhanh vì thế chúng ta cần phải tôn trọng những quảng thời gian ấy(Cơ nói đi đâu thế không biết?=_=)Mới đó mà cô nàng Tình Nhi ngày nào đã bước vào cấp 2,trí nhớ của cô rất tốt nên cô học cũng khá giỏi nhưng cô thù cô hận môn Toán.....nó làm cô tức chết đi được...

Cô đã dần thích nghi được với căn nhà sang trọng này,chỉ có điều...thỉnh thoảng cô lại nhớ ông.Cô cứ thắc mắt,cô đã ngoan lấm rồi mà?sao ông không về với cô nhỉ?cô thực sự rất nhớ ông đấy.Nhưng ở đây cô cũng thấy vui lắm,cô có một người bạn vừa là em gái là Hàn Băng Thiên Nghi,Thiên Nghi càng lớn lại trông càng chững chạc và người lớn hơn cô nhiều à,chẳng bù gì cô...vẫn ngốc như ngày xưa

Chắc là vì gắn bó với nhau từ nhỏ nên Băng Nghi và Tình Nhi rất thân thiết với nhau.Cô cũng nhận thấy rằng,ông anh thối nhà mình đang....đang thích chị Nhi của cô.Thiên Nghi trông cũng rất thích Tình Nhi,từ nhỏ người anh trai mà cô quan tâm nhất chỉ mang một khuôn mặt lạnh tanh và ít nói chuyện nhưng từ khi quen biết Tình Nhi,anh trai cô đã thay đổi rất nhiều.Anh cô không còn cái bộ mặt lạnh tanh ấy nữa,chân mày anh cũng không còn hay chau lại như trước,anh cũng rất hay cười anh cười vì nhìn Tình Nhi cười vì những câu nói ngốc của Tình Nhi.Cái chị Lâm Ngọc Tình Nhi này của Thiên Nghi thực phi thường mà....

Ngày mai Thiên Nghi và Tình Nhi sẽ bước vào năm học mới,Tình Nhi năm nay bước vào lớp 8 và tất nhiên Thiên Nghi sẽ bước vào năm học của lớp 7

-Chị Nhi....chúng ta chuẩn bị như thế này chắc đủ rồi nhỉ?-Thiên Nghi nói tay thì chỉ mớ lộn xộn trước mắt

-Ừm.....nhiêu đây chắc đủ rồi-cái đầu nhỏ của Tình Nhi gật gật

Có ai thắc mắt Tình Nhi và Thiên Nghi đang làm gì không ạ?Hai cô nàng này đang chuẩn bị sách vở để ngày mai đi học đấy

-Oáp....thôi em buồn ngủ rồi em đi ngủ đây,mà thôi chị Nhi hôm nay em ngủ với chị ha?

-Chị sẽ rất vui đấy-Tình Nhi đáp lại Thiên Nghi bằng nụ cười tỏa nắng của mình


-Oh year....

-Ngủ với em chị sẽ bớt sợ ma hơn-mắt cô long lanh lóng lánh nước mắt

-Chị lớn rồi mà còn sợ ma?

-Ma là thứ chị ghét nhất trên đời đấy

-Vâng em hiểu mà!

Tối đó...Thiên Nghi ôm gối của mình sang phòng Tình Nhi,hai chị em nằm tám đủ thứ chuyện trên trời dưới đất.Hàn thuyên mãi nên hai người chìm vào giấc mộng đẹp khi nào không hay

Sáng hôm ấy...

Một buổi sáng tinh mơ với những ánh nắng ban mai chiếu rọi xuống dương gian.Đâu đó trong một căn biệt thự nọ,hai cô bé với mái tóc một vàng một hồng ngủ yên như hai thiên thần vừa mới lọt lòng.Chợt....cái chuông đồng hồ báo thức đáng ghét kia đã đánh thức hai cô bé này.Cô bé với cái mái tóc hồng hồng không chế được độ lười của mình liền bật dậy tắt cái thứ âm thanh kia rồi đánh thức cái con mèo lười đang cuộn tròn trong chăn ấm bên cạnh kia....

Uầy....bực thiệt nha,Thiên Nghi có gọi cỡ nào thì cái con mèo này vẫn không chịu dậy,ài...đành nhờ anh hai cô vậy

Thiên Nghi chạy nhanh xuống nhà và tìm ông anh mang tên Hàn Tử Phong nhà mình,khi nhận thấy bóng người thân quen bé liền phóng tới lay lay cái tay cậu...

-Anh hai!anh lên gọi chị Nhi giúp em với!em gọi mãi mà chị ấy không chịu dậy

Cậu mỉm cười,cái con mèo lười này của cậu cái tính lười vẫn không bỏ.Mà lạ lắm,Thiên Nghi kêu khàn cả cổ thì Tình Nhi vẫn không nhút nhít gì nhưng chỉ cần ông anh của mình phán ra một câu " em không dậy thì tôi sẽ không chơi với em nữa " là ngay lập tức bé bật dậy như lò xo

Vâng,và bây giờ người anh kính mến này của cô lại áp dụng cái cách đó và sau 5 giây con mèo lười kia lập tức bật dậy

Sau khi chờ Tình Nhi làm vscn xong thì Thiên Nghi,cô và cậu cùng nhau đến trường.Cái khúc bước vào cổng trường này là khiến Tình Nhi sợ nhất bởi vì....hễ mà bước vào là bé nhận ngay những cái nhìn viên đạn kèm vỏ hạt nhân của các bạn nữ nhìn mình,lạ quá....cô đã làm gì sai?


Cô bước vào lớp học của mình và nghe cô giáo chủ nhiệm lớp mình phổ biến nội quy nhà trường rồi đi về.Tình Nhi xách cái túi của mình đến lớp học của Thiên Nghi,Thiên Nghi thấy cô liền nhanh chân chạy ra ngoài.Bây giờ thì cô cùng Thiên Nghi đi đến lớp học của Tử Phong.Hai cô cứ nói chuyện cười đùa vui vẻ mà không để ý tới vách đá nhỏ ngay giữa đường.Tình Nhi tinh mắt thấy nên dừng lại và bước chậm để khoải bị té nhưng Thiên Nghi thì hậu đậu hơn cô nên bị vấp mà té.

Cơ mà sao Thiên Nghi không thấy đau gì nhỉ?đến khi định hình được thì cô mới biết mình đang té nhào vào một đứa con trai mình không hề quen biết.Người con trai này có mái tóc màu bạt ánh kim đôi mắt nhìn có vẻ buồn buồn nhưng lại cựac kì sắc bén nhìn chung chung thì người con trai này rất đẹp nhưng....Bé Tình Nhi và Thiên Nghi này đã sớm miễn dịch với trai đẹp rồi nhá!Thiên Nghi nhanh chóng đứng dậy và xin lỗi người con trai kia thì người đó phán ra một câu khiến máu nóng của Thiên Nghi lại trào ra

-Cô tính dùng cách này để tiếp cận tôi à?củ rích rồi bé à-cậu con trai tóc bạt ánh kim kia

-Cái gì?tiếp cận?trời,đừng tự cao quá mà coi chừng rớt xuống nó đau đấy cậu bạn ạ(Cơ:ê cái câu này nghe quen quen)nghĩ sao vậy?tôi lỡ té vào người cậu nên hạ mình xin lỗi cậu rồi,cậu lại dùng cái thái độ chảnh chó của mình lên nói chuyện với tôi hả?cậu nghĩ cậu là ai?vì thế nên biết đèu một chút đi-Thiên Nghi nói cho một lèo...

Cậu bạn kia tròn mắt nhìn Thiên Nghi,Thiên Nghi là người đầu tiên dùng những lời lẽ đó mà nói chuyện với cậu,cô bé này thật thú vị...

-Được!coi như cô đúng đi,tạm biệt và hẹ gặp lại-cậu bạn kia dùng thái độ thiếu tôn trọng với Thiên Nghi

-Tạm biệt và không hẹn gập lại-Thiên Nghi bực tức nói

Nãy giờ Tình Nhi ngốc nhà mình đứng nhìn hai người cải nhau không biết nên làm gì.Thiên Nghi tươi cười nhìn Tình Nhi

-Chị Nhi?chúng ta đến lớp anh Phong nào!

Tình Nhi gật đầu rồi đến khu của khối lớp 9,cô và Thiên Nghi đến lớp anh mình.Khi đẩy cửa lớp ra,Thiên Nghi và cô nhìn thấy anh trai mình đang nói chuyện với cậu bạn nào đó có mái tóc màu bạt ánh kim.Thiên Nghi ngờ ngợ nhớ cái đầu tóc đặc biệt này nhưng nhất thời chưa nhớ ra.Định quay sang phía Tình Nhi hỏi xem cô có nhớ người đó là ai không thì thấy cô đã chạy đến ngồi cạnh ông anh mình tựa khi nào rồi và Tình Nhi đang tròn mắt nhìn người con trai với mái tóc màu bạt ánh kim kia.Bây giờ tới Thiên Nghi tò mò,Thiên Nghi bước đến chỗ anh mình và cất tiếng hỏi


-Anh hai!kia là ai thế?

Người con trai tóc bạt kia dần quay đầu lại khi nghe giọng nói quen quen và....4 cặp mắt nhìn nhau....Thiên Nghi chau mày....là cái tên lúc nảy Thiên Nghi đụng phải

(còn tiếp)

~~~~~~~~~~~Kazuko Huyền Cơ~~~~~~~~~

Cơ mới đi học về liền đăng liền luôn đấy.Giờ Cơ đăng bù đắp vì chuyện thất hứa hôm qua chúc mọi người đọc chuyện vui vẻ

Giới thiệu chap tiếp theo:

Trời ơi sao lại là cái tên này?đáng ghé quá đúng là ghét của nào trời trao của đó mà oa....Lão Thiên ta hờn....Hắn ta còn là bạn của anh hai nhà mình mới ghê chứ oa....

chap tiếp theo:cái tên đáng ghét


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận