Cậu Ấy Đến Từ 1945

Lần này Châu Thanh trở về rất tạm thời, sau khi tham gia xong cuộc họp giao lưu thì còn nhân tiện theo Trữ Khâm Bạch đi một chuyến đến nhà họ Trữ. Vốn dĩ đây là một hành trình ngắn theo kế hoạch, kết quả là nhà họ Châu người ngã ngựa đổ, Trữ Khâm Bạch mang theo vết thương về đoàn.

Ngày hôm sau, Châu Thanh định quay trở lại, kết quả là đột nhiên được thông báo rằng Châu Khải Tông phải nhập viện.

Lúc này, Châu Thanh mới biết rằng ông đã được chẩn đoán mắc bệnh tim mạch được một thời gian rồi, trước đây vẫn luôn điều trị bằng thuốc. Lần này vì việc của Châu Tùng mà nhập viện, bác sĩ nói phải tiến hành phẫu thuật bắc cầu động mạch, nếu không sẽ gặp nguy hiểm.

Châu Tùng đã bị giam lại, vẫn đang trong quá trình thụ lý và chờ phán xét.

Thư Mỹ Lệ như một mớ bòng bòng, ngoại trừ khóc ra thì không có việc gì khác để làm, vậy nên mọi thứ từ trên xuống dưới đều do Châu Thanh xử lý.

Sáng thứ hai, Châu Khải Tông vẫn chưa tỉnh lại, các quản lý cao tầng của công ty thống nhất thời gian đến thăm trước.

"Châu Thanh à, tình huống của ba con rốt cuộc là thế nào vậy? Cơ thể ông ấy vẫn luôn khoẻ mạnh, tại sao lại đột nhiên đổ bệnh?"

"Nghe nói Châu Tùng còn bị cảnh sát mang đi rồi à? Có phải là có liên quan đến bệnh tình của ba con không?"

Trợ lý đã đi theo Châu Khải Tông làm việc nhiều năm không thể không thay Châu Thanh chặn họ lại, an ủi: "Các vị thành viên quản trị, ca phẫu thuật của lão Châu tổng diễn ra rất thuận lợi, bác sĩ nói đợi tỉnh dậy là được."

"Việc còn lại của Châu Tùng thuộc về việc nhà của lão Châu tổng, hết thảy công việc ở công ty của ông ấy đều được bàn giao cho Châu tổng, sẽ không làm chậm trễ công việc ở công ty đâu, xin các vị bình tĩnh, đừng nóng vội."

Châu Khải Tông đột ngột nhập viện, đây là một đòn chí mạng đối với Châu thị.

Những lợi ích sống còn có liên quan đến mỗi một người trong công ty nên không ai có thể thờ ơ.

Người duy nhất bọn họ có thể tìm đến cũng chỉ còn lại Châu Thanh.

Châu Thanh đã thức cả đêm, ngay cả trợ lý của Châu Khải Tông cũng cảm thấy đau lòng cho sắc mặt không tốt của cậu nên vừa chặn người vừa quay đầu nói với cậu: "Châu tổng, cậu về trước đi, ở đây tôi trông chừng là được rồi."


"Không sao."

Châu Thanh vỗ vai ông ra hiệu nhường đường, mình thì đứng ở cửa sổ hành lang bên ngoài phòng bệnh, nhìn một đám người nói: "Tôi biết việc lão Châu tổng đột nhiên ngã bệnh khiến cho các vị đều kinh hãi, cũng rất cảm ơn các vị thành viên quản trị cũ đã luôn đi theo ông ấy trong nhiều năm và quan tâm đến tình trạng sức khoẻ của ông ấy. Với tư cách là tổng giám đốc của Châu thị, cũng là con trai của Châu Khải Tông, hôm nay tôi ở đây hứa với mọi người rằng ông ấy sẽ không có chuyện gì, cả công ty cũng vậy."

Kể từ khi Châu Thanh gia nhập Châu thị, tất cả mọi việc cậu làm ra đều rõ như ban ngày.

Lòng tin của những người này dành cho cậu là có nhưng cũng có sự không tin, thậm chí có những người còn muốn thừa nước đục thả câu để được lợi.

"Châu Thanh à, không phải những người làm chú như bọn ta muốn làm khó con, tình huống của công ty con cũng hiểu rõ, ông ấy thật sự đã bệnh không đúng lúc."

"Công ty thế nào cũng phải đi tiếp, những quy định sau này cũng cần phải có người nắm chủ ý chứ."

"Con nhìn con xem, một gian hàng lớn cỡ như Phủ Thành con còn chưa hẳn đã lo nổi, con nói xem, chuyện này..."

Lúc này, cửa phòng đột nhiên từ bên trong mở ra.

Y tá đang đẩy thuốc đi ra, không hài lòng nhìn một đám người, sau đó nói: "Bệnh nhân tỉnh rồi, bảo mọi người đi vào hết đi. Còn nữa, phải chú ý một chút, bệnh nhân cần tĩnh dưỡng, mọi người không thể ở bên trong quá lâu."

Vừa nghe người đã tỉnh, có người vỗ tay vui mừng cũng có người thì ánh mắt loé lên.

Châu Thanh vẫn bình tĩnh, cơ sở trong đầu đang đối chiếu từng nhân viên và tình huống công ty mà cậu hiểu.

Rèm trong phòng bệnh được kéo ra.

Châu Khải Tông nằm trên giường với đôi mắt hơi hé mở.

Trải qua một cuộc phẫu thuật nên cả người dường như mất đi rất nhiều sức lực, vẻ mệt mỏi của tuổi già chợt lộ ra.


Những người này nói không ngừng, hỏi thăm xem ông cảm thấy thế nào.

Thế nhưng Châu Khải Tông mở miệng đã trực tiếp gọi Châu Thanh ở phía sau.

Chờ cho đến khi Châu Thanh đứng trước giường bệnh của ông, Châu Khải Tông mới yếu ớt nói: "Lần này con đi Phủ Thành xử lý ổn thỏa hết mọi việc, sau đó trở về Lam Thành hẳn đi."

Lời này vừa nói ra, vẻ mặt tất cả những người xung quanh đều khác.

Châu Khải Tông rốt cuộc cũng đã điều hành Châu thị nhiều năm như vậy nên vẻ mặt rất bình tĩnh, nói xong lời này liền đưa ánh mắt nhìn về phía những người khác, nhìn một vòng rồi nói: "Các vị ở đây ngày hôm nay, không ít người đều kể từ khi Châu thị mới thành lập thì chúng ta đã sát cánh bên nhau rồi, có một vài người thì sau này mới đến nhưng số năm cũng không ngắn. Hồi còn trẻ, chúng ta đã nói về lý tưởng, nói về kế sinh nhai, thế nhưng vào thời kỳ đỉnh cao nhất lại mất đi ý định ban đầu, trong mắt chỉ còn lại lợi ích. Tôi đã già rồi, các vị cũng không còn trẻ nữa, nhưng thế hệ sau của chúng ta vẫn đang trong tuổi lớn. Lần này nhập viện, việc của công ty tôi dự định giao cho Châu Thanh toàn quyền thay mặt, tuổi tác của nó không cao, rất nhiều việc đều nhờ vào các vị chiếu cố nhiều hơn."

Suy cho cùng thì Châu Khải Tông đã tỉnh lại rồi, người có ý cũng không nói gì nữa mà chỉ liên tục nói: "Nên làm mà, Châu Thanh tuổi còn trẻ nhưng năng lực không nhỏ đâu."

"Trong khoảng thời gian này, Châu thị có được trạng thái như bây giờ cũng là nhờ có cậu ấy."

"Vẫn là Châu tổng nên giữ gìn sức khỏe đi, bọn tôi còn chờ ngài khoẻ lên đây, dẫn dắt bọn tôi đi xa hơn nữa chứ."

Đến khi cuối cùng cũng tiễn được nhóm người này đi thì sự mệt mỏi trên khuôn mặt Châu Khải Tông đã nặng nề hơn vừa rồi vài phần, nhìn Châu Thanh từ đầu đến cuối đều không nói chuyện trước giường bệnh. Châu Khải Tông nghiêng đầu hỏi cậu: "Suy nghĩ của bản thân con thế nào?"

Châu Thanh vén chăn cho ông: "Ngài yên tâm dưỡng bệnh là được, không cần lo lắng nhiều đến vậy. Việc trong công ty con sẽ tạm thời tiếp quản, sẽ không xảy ra sai sót đâu."

Vì lòng hiếu thảo của người con trai, Châu Thanh chỉ có thể nói rằng mình đã làm tròn trách nhiệm.

Những gì nên chịu trách nghiệm, những gì nên xử lý, cậu hết thảy sẽ không chối từ.

Châu Khải Tông đột nhiên vươn tay ra nắm lấy cổ tay Châu Thanh rồi nghiêm túc nhìn cậu, "Ba đang hỏi con, đã chuẩn bị xong chưa? Những lời vừa rồi của ba hẳn là không khó để nghe ra được. Châu Thanh, hiện tại năng lực của con mạnh hơn ba, nếu như lần này con thuận lợi ở bên này, ba dự định sẽ cứ thế lui xuống luôn."

Châu Thanh hơi nghiêng người phối hợp, nghe thấy lời này cũng không quá kinh ngạc, vui mừng thì lại càng không có.


Cậu sẽ không cảm thấy, người cha Châu Khải Tông này cuối cùng vẫn quyết định giao công ty vào tay con trai cả.

Những gì cậu có thể thấy là căn nguyên gốc rễ của một công ty, những người nằm trên gốc rễ đó, còn cả thế giới và gia đình đằng sau bọn họ. Một khi đã tiếp nhận thì đằng sau mỗi một quyết sách và hành động đều sẽ liên quan mật thiết với những người này.

Năm đó tiếp quản công việc kinh doanh của nhà họ Châu là bởi vì đó là tâm huyết của cha cậu qua mấy đời nhà họ Châu trước đó.

Sau này, khi đất nước gặp nạn, nhà họ Châu bị lật đổ và không còn tồn tại nhưng tất cả tiền của, từng cắc từng xu Châu Thanh đều tự nhận rằng xứng đáng với nhà họ Châu.

Nếu cha còn sống thì cũng nhất định sẽ ủng hộ mọi quyết định của cậu.

Thế giới ngày hôm nay không cần phải đầu rơi máu chảy.

Mối quan hệ cha con với Châu Khải Tông còn không được xem là sâu đậm.

Lúc đó, cậu gia nhập Châu thị cũng không phải nhắm đến vị trí cao nhất.

Đối với cậu mà nói, bất kể là thân phận gì và ở đâu, chỉ cần vẫn có thể làm những gì mình muốn làm và có thể làm là được rồi.

Châu Thanh nói, "Ngài vẫn còn trẻ."

Châu Khải Tông buông cậu ra, chậm rãi phất tay, cười nói: "Không còn trẻ nữa, ba già rồi, đặt vào ngày trước có khi con còn sẽ mắng ba một câu già rồi mà chưa chịu chết đi."

Châu Thanh nhất thời im lặng.

Bệnh này của Châu Khải Tông nói nặng không nặng, nói nhẹ cũng không nhẹ, chỉ cần sau này chú ý thì không phải là không thể tiếp tục chống đỡ Châu thị, nhưng việc ông muốn nghỉ hưu cũng không phải là giả.

Châu Khải Tông dường như biết cậu đang nghĩ gì nên mở miệng nói: "Nếu như con vẫn như trước đây, xem như ba có không bò dậy được thì cũng phải ráng mà chống đỡ. Nhưng bây giờ thì khác, nhiều lúc ba cũng nghĩ, rốt cuộc tại sao con đột nhiên lại thông suốt vậy? Về tầm nhìn và năng lực trong việc điều hành một doanh nghiệp lại khiến cho ba với tư cách là một người cha cảm thấy tự hổ thẹn không bằng. Nhưng bây giờ ba không do dự về vấn đề này nữa, ở dưới còn biết bao nhiêu người đang há miệng chờ ăn, công ty giao cho con ba yên tâm, cũng tin tưởng con nhất định sẽ làm tốt hơn ba."

Lúc này truyền đến tiếng mở cửa, là Thư Mỹ Lệ vừa đi lấy nước về, chai nước trên tay bị rơi xuống đất.

Khuôn mặt của người phụ nữ đều là vẻ hoảng hốt.


Bà nhìn hai cha con trong phòng bệnh, lúc này mới thật sự hoảng sợ, thậm chí còn không dám xông vào khóc lóc gây sự như trước nữa.

Bởi vì bà nhận ra rằng mình thật sự không thể làm được gì nữa. Bao nhiêu năm nay, bà đều dựa vào Châu Khải Tông để sống, không có công việc, không biết gì về công việc của công ty.

Trước đây cho rằng mình có con trai, kết quả là con trai lại vào tù rồi.

Chỉ đến khi Châu Khải Tông ngã xuống bà mới nhận ra, hoá ra đây là cảm giác khi bầu trời sụp xuống.

Người thanh niên đứng trước giường bệnh đã không còn là Châu Thanh quen thuộc trong trí nhớ của bà nữa rồi.

Cậu sẽ không lăng mạ bà, sẽ không dễ dàng vì hai ba câu của bà mà nổi trận lôi đình. Cậu đến bệnh viện ngay khi nhận được thông báo, từ thủ tục nhập việc đến trao đổi phẫu thuật, toàn bộ quá trình đều do cậu làm. Đồng thời cậu còn lo liệu sự vụ của Châu thị, xoa dịu lòng người, tiến lùi có chừng mực, không có gì là không thoả đáng.

Nếu con trai mình đã tiêu rồi thì bà cũng tiêu rồi.

Châu Khải Tông rời mắt khỏi người phụ nữ đang hồn xiêu phách lạc, cuối cùng nói với Châu Thanh: "Ở đây không sao cả, con đừng ở đây nữa mà về nghỉ ngơi đi. Tiền Thịnh và Chu Cần ban đầu con mang theo đều là những người có năng lực, việc ở bên phía Phủ Thành bọn họ cũng dần dần bắt tay vào làm rồi, con có thể đặt trọng tâm trở lại việc quản lý tổng công ty. Về phần cậu Hứa Triêu đó, con dùng quen tay thì có thể đề bạt cậu ấy lên vị trí trợ lý đặc biệt, đãi ngộ trong tương lai sẽ không tệ đâu."

Châu Thanh cũng không nói gì nữa, "Vậy ngài nghỉ ngơi thật tốt, con đi trước đây."

Châu Thanh đi ngang qua người phụ nữ rồi rời đi mà không ngoảnh đầu lại.

Chân trước cậu vừa rời đi, chân sau Thư Mỹ Lệ đã lao đến giường bệnh.

Bởi vì Châu Khải Tông vừa mới phẫu thuật nên bà không dám thật sự chèn ép người khác mà chỉ có thể mang theo đầu tóc rối bù xù hỏi ông: "Bác sĩ đã nói anh chỉ cần nghỉ ngơi đàng hoàng thì cơ thể sẽ không có chuyện gì nữa mà, chân trước Châu Tùng vừa bị cảnh sát bắt đi thì quay đầu đã thấy anh giao công ty cho Châu Thanh rồi. Châu Khải Tông, anh có ý gì?!"

... (còn tiếp)

- --

(giải pass và đọc tiếp trên Wordpress capngagiangson.wordpress.com)

Xin lỗi vì sự bất tiện này ạ 🥺🙏🏻


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận