Các Anh Hùng Của Đỉnh Olympus Tập 5: Máu Đỉnh Olympus (Dòng Máu Olympus)

KHI cô THUẬT LẠI giấc mơ của mình cho Percy, những phòng vệ sinh của con tàu phát nổ.

“Hai cậu sẽ không bao giờ được đi xuống đó một mình,” Percy nói.

Leo chạy xuống lầu vẫy một cái cờ lê. “Chàng trai, cậu phải phá hủy hệ thống ống nước à?”

Percy lờ cậu ta đi. Nước chảy xuống cầu tàu. Thân tàu rung ầm ầm khi nhiều ống nước hơn phát nổ và bồn rửa bát tràn nước. Piper đoán chừng Percy không cố ý gây ra nhiều thiệt hại đến thế, nhưng biểu hiện giận dữ của cậu khiến cô muốn rời con tàu càng nhanh càng tốt.

“Bọn tớ sẽ ổn thôi,” Annabeth nói với cậu. “Piper đã thấy trước hai bọn tớ đi xuống đó, vậy đấy là điều cần xảy ra.”

Percy nhìn chằm chằm Piper như thể đó là lỗi của cô. “Và gã Mimas này? Tớ đoán hắn là một tên khổng lồ?”

“Có lẽ,” cô nói. “Porphyrion đã gọi hắn là người anh em của chúng ta.”

“Và một bức tượng đồng bị lửa vây quanh,” Percy nói. “Và chúng… những thứ khác em đã đề cập. Mackies à?”

“Makhai,” Piper nói. “Em nghĩ từ đó có nghĩa là những cuộc chiến theo tiếng Hy Lạp, nhưng em khôngbiết chính xác điều đó có hiệu quả như thế nào.”

“Đó là ý của tớ!” Percy nói. “Chúng ta không biết điều gì ở dưới kia. Tớ sẽ đi với các cậu.”

“không.” Annabeth đặt tay lên vai cậu ta. “Nếu những tên khổng lồ muốn máu của chúng ta, điều cuối cùng chúng ta muốn là một nam và một nữ đi xuống đó với nhau. Nhớ chứ? Chúng muốn một trong số chúng ta cho cuộc hiến tế lớn của chúng.”

“Vậy tớ sẽ đi với Jason,” Percy nói. “Và hai bọn tớ -”

“Óc Tảo Biển, cậu đang muốn nói rằng hai chàng trai có thể giải quyết điều này tốt hơn hai cô gái à?”

“không. Ý tớ là… không. Nhưng –”

Annabeth hôn cậu. “Bọn tớ sẽ trở lại nhanh thôi.”

Piper theo cô lên lầu trước khi toàn bộ những boong thấp hơn có thể bị ngập với nước nhà vệ sinh.

một tiếng sau, hai người bọn họ đứng trên một ngọn đồi nhìn qua đống tàn tích của Sparta Cổ. Họ đã đido thám thành phố hiện đại rồi, nơi mà, lạ thay, làm Piper nhớ về Albuquerque - một loạt những tòa nhà thấp, vuông vức, quét vôi trắng trải dài trên một vùng đồng bằng dưới chân vài ngọn núi đỏ tía. Annabeth đã khăng khăng kiểm tra bảo tàng khảo cổ, sau đó bức tượng kim loại khổng lồ của chiến binh Sparta ở quảng trường công cộng, rồi thì Bảo tàng Quốc gia của Cây Ô-liu và Dầu Ô-liu (đúng, đó là một thứ có thật). Piper đã biết nhiều hơn về dầu ô-liu hơn cô từng muốn biết, nhưng không có người khổng lồ nào tấn công họ. Họ không tìm thấy bức tượng của vị thần bị xích nào.

Annabeth dường như miễn cưỡng kiểm tra đống tàn tích bên rìa thị trấn, nhưng cuối cùng họ chạy đến những nơi khác kiểm tra.

Chẳng có gì nhiều để xem. Theo Annabeth, ngọn đồi họ đứng trên đã từng là thành phòng ngự của Sparta – nơi cao nhất và là pháo đài chính của nó – nhưng nó chẳng có gì giống như vệ thành đồ sộ của Athen Piper từng thấy trong những giấc mơ của cô.

Sườn dốc phong hóa phủ bởi cỏ chết, đất đá và những cây ô-liu còi cọc. Phía dưới, đống tàn tích trải dài khoảng bốn trăm mét: những khối đá vôi, một số bức tường vỡ và vài cái hố được lát lại trên mặt đất như những cái giếng.


Piper nghĩ về bộ phim nổi tiếng nhất của cha cô, Vua của Sparta, và làm sao những người Sparta được miêu tả như những siêu nhân không thể bị đánh bại. cô nhận ra thật buồn khi di sản của họ đã bị biến thành một cánh đồng gạch vụn và một thị trấn nhỏ hiện đại với một bảo tàng dầu ô-liu.

cô lau mồ hôi trên trán. “Chị có cho là nếu có một tên khổng lồ cao chín mét xung quanh chúng ta sẽthấy nó.”

Annabeth nhìn chằm chằm hình dáng con tàu Argo II ở xa xa trôi trên thành phố Sparta. cô sờ mặt san hô đỏ trên dây chuyền của mình – một món quà của Percy khi họ bắt đầu hẹn hò.

“Chị đang nghĩ về Percy,” Piper đoán.

Annabeth gật đầu.

Từ khi cô trở về từ Tartarus, Annabeth đã kể cho Piper rất nhiều điều đáng sợ xảy ra ở dưới đó. Đứng đầu trong danh sách của cô: Percy điều khiển một ngọn thủy triều độc tố và bóp chết nữ thần Akhlys.

“anh ấy dường như đang điều chỉnh,” Piper nói. “anh cười thường xuyên hơn. Chị biết anh ấy quan tâm chị nhiều hơn bao giờ hết.”

Annabeth ngồi xuống, gương mặt cô đột ngột tái nhợt. “Chị không biết tại sao nó đột nhiên làm chị cảm thấy khó khăn đến thế. Chị không thể loại bỏ ký ức đó khỏi đầu mình… Percy trông như thế nào khi cậu ấy đang đứng ở rìa của Chaos.”

Có lẽ Piper vừa chạm vào nỗi lo lắng của Annabeth, nhưng cô cũng bắt đầu cảm thấy xúc động.

cô nghĩ về điều Jason đã nói đêm hôm qua: một phần của tớ muốn nhắm mắt lại và ngừng chiến đấu.

cô đã cố gắng hết sức để cam đoan với cậu, nhưng cô vẫn lo lắng. Giống như người thợ săn Cherokee biến thành một con rắn, tất cả các á thần có những phần linh hồn xấu bên trong. Những lỗ hổng chí tử. một vài sự khủng hoảng lôi chúng ra. một vài phòng tuyến không nên bị vượt qua.

Nếu điều đó đúng với Jason, sao nó không thể đúng với Percy? Chàng trai này về nghĩa đen đã đi xuống địa ngục và trở lại. Thậm chí khi cậu ta không cần cố gắng, cậu làm những nhà vệ sinh nổ tung. Percy sẽ trở nên thế nào nếu cậu ta muốn cư xử đáng sợ?

“Cho anh ấy thời gian.” cô ngồi cạnh Annabeth. “anh ấy rất quan tâm chị. Hai người đã cùng nhau trải qua rất nhiều điều.”

“Chị biết…” Đôi mắt xám của Annabeth phản chiếu màu xanh lá cây của những cây ô-liu. “Chỉ là… Titan Bob, ông ấy cảnh báo chị là sẽ có nhiều sự hy sinh hơn phía trước. Chị muốn tin bọn chị có thể có mộtcuộc sống bình thường một ngày nào đó… Nhưng chị đã cho phép bản thân mình hy vọng với mùa hè cuối cùng đó, sau Trận chiến Titan. Sau đó Percy biến mất hàng tháng trời. Và rồi bọn chị rơi xuống cái hố đó…” một giọt nước mắt rơi trên má cô. “Piper, nếu em từng thấy gương mặt của vị thần Tartarus, tất cả những sự tối tăm cuộn xoáy, những con quái vật hau háu và làm chúng bốc hơi – Chị chưa từng cảm thấy vô dụng như thế. Chị cố không nghĩ về nó…”

Piper nắm lấy hai tay bạn cô. Chúng đang run cầm cập. cô nhớ ngày đầu tiên của mình ở Trại Con Lai, khi Annabeth dẫn cô đi tham quan. Annabeth đã rất run sợ về sự biến mất của Percy và, mặc dù bản thân Piper khá bị mất phương hướng và sợ hãi, việc an ủi Annabeth đã làm cô cảm thấy mình có ích, giống như cuối cùng cô có thể có một vị trí giữa những á thần quyền năng điên rồ này.

Annabeth Chase là người dũng cảm nhất mà cô biết. Thậm chí nếu cô ấy cần một bờ vai để khóc chỉ một lần… ừm, Piper rất vui lòng đưa vai mình ra.

“Này,” cô nhẹ nhàng. “Đừng cố gắng ngăn cản cảm xúc. Chị sẽ không thể. Hãy để nó nhấn chìm chị và lại rút đi. Chị đang sợ.”

“Thần thánh ơi, đúng, chị đang sợ.”

“Chị đang giận dữ.”

“Với Percy vì làm chị lo sợ,” cô nói. “Với mẹ chị vì cử chị làm cuộc tìm kiếm kinh khủng đó ở Rome. Với… ừm, tất cả mọi người. Gaia. Những tên khổng lồ. Những vị thần vì trở nên ngớ ngẩn.”


“Với em?” Piper hỏi.

Annabeth cố gắng một tiếng cười run run. “Đúng, vì trở nên quá bình tĩnh một cách phiền phức.”

“Nó là một lời nói dối.”

“Và vì là một người bạn tốt.”

“Ha!”

“Và vì có đầu óc thẳng thắn về những chàng trai và những mối quan hệ và –”

“Xin lỗi. Chị từng gặp em rồi à?”

Annabeth đấm vào cánh tay cô, nhưng chẳng hề có lực. “Chị thật ngu ngốc, ngồi đây nói về cảm giác của mình khi chúng ta có một cuộc tìm kiếm cần hoàn thành.”

“Nhịp tim của vị thần bị xích có thể đợi.” Piper cố gắng nở một nụ cười, nhưng nỗi sợ của bản thân dâng lên bên trong cô – cho Jason và những người bạn của cô trên tàu Argo II, cho bản thân cô, nếu côkhông thể thực hiện điều mà Aphrodite đã khuyên. Cuối cùng, con sẽ chỉ có sức mạnh cho một từ. Nó phải là từ chính xác, hoặc con sẽ mất tất cả.

“Dù cho chuyện gì xảy ra,” cô nói với Annabeth, “Em là bạn của chị. Chỉ là… hãy nhớ điều đó, được chứ?”

Đặc biệt nếu em không quẩn quanh để nhắc nhở chị, Piper nghĩ.

Annabeth bắt đầu nói gì đó. Đột nhiên một tiếng gầm đến từ đống tàn tích. một trong những cái hố lát đá, cái mà Piper đã nhầm lẫn rằng là những cái giếng, phun ra một mạch lửa cao ba tầng và nhanh chóng tắt ngấm.

“Cái quái gì thế?” Piper hỏi.

Annabeth thở dài. “Chị không biết, nhưng chị có một cảm giác nó là thứ gì đó chúng ta nên kiểm tra.” Ba cái hố nằm sát nhau như những lỗ ngón tay trên một cái máy ghi âm. Mỗi cái đều tròn trĩnh, có đường kính khoảng sáu mươi xăng-ti-mét, đá vôi lát vòng xung quanh; mỗi một cái đâm thẳng xuống bóng tối. Cứ mỗi vài giây, dường như ngẫu nhiên, một trong ba cái hố bắn một cột lửa lên bầu trời. Mỗi lần màu sắc và cường độ của những ngọn lửa khác nhau.

“Chúng chưa hề làm thế trước đây.” Annabeth đi một đường vòng cung rộng quanh những cái hố. côvẫn trông run rẩy và nhợt nhạt, nhưng đầu óc cô giờ rõ ràng đã bắt đầu tập trung vào vấn đề trước mắt. “Dường như không có bất cứ kiểu mẫu nào. Thời gian, màu sắc, độ cao của ngọn lửa… Chị khônghiểu.”

“Có phải chúng ta đã kích hoạt chúng bằng cách nào đó?” Piper tự hỏi. “Có lẽ làn sóng sợ hãi mà chị cảm thấy trên đồi… Ừm, ý em là cả hai chúng ta đã cảm thấy.”

Annabeth không có vẻ nghe thấy cô. “Hẳn có vài loại cơ cấu nào đó… một miếng áp suất, một chuông báo hẹn giờ.”

Lửa bắn lên từ cái hố ở giữa. Annabeth đếm thầm. Lần tiếp theo, một cột lửa phun lên bên trái. cô cau mày. “Điều đó không đúng. Nó mâu thuẫn. Nó phải tuân theo thứ logic nào đó.”


Hai tai Piper bắt đầu kêu o o. Điều gì đó về những cái hố này…

Mỗi lần một cái bắt lửa, một sự rùng mình khủng khiếp xuất hiện trong cô – sợ hãi, khủng hoảng, nhưng cũng có một mong muốn mạnh mẽ đến gần ngọn lửa hơn.

“Nó không phải dựa trên lý trí,” cô nói. “Nó là xúc cảm.”

“Làm sao những cái hố lửa có xúc cảm?”

Piper giữ tay trên cái hố bên phải. Ngay lập tức, lửa phun lên. Piper chỉ có vừa đủ thời gian để rút những ngón tay mình ra. Những móng tay của cô bị hấp nóng.

“Piper!” Annabeth chạy qua. “Em đang nghĩ gì vậy?”

“Em không. Em đang cảm nhận. Điều chúng ta muốn ở dưới kia. Những cái hố này là lối vào. Em sẽphải nhảy xuống.”

“Em điên à? Thậm chí nếu em không bị dính vào đường ống, em không hề biết nó sâu như thế nào.”

“Chị nói đúng.”

“Em sẽ bị thiêu sống!”

“Có thể.” Piper rút thanh kiếm ra và ném nó vào cái hố bên phải. “Em sẽ cho chị biết nếu nó an toàn. Chờ em.”

“Em dám,” Annabeth cảnh báo.

Piper nhảy xuống.

Trong một khoảnh khắc cô cảm thấy mình không trọng lượng trong bóng tối, những mặt bên của cái hố đá nóng bỏng thiêu đốt hai cánh tay cô. Sau đó không gian mở ra xung quanh cô. Theo bản năng côcuộn lại và lăn đi, tiếp nhận tất cả những va chạm khi cô va vào nền đá.

Ngọn lửa bắn lên trước cô, làm cháy xém lông mày cô, nhưng Piper tóm ngay lấy thanh kiếm của mình, rút nó ra và vung nó lên trước khi cô ngừng lăn. một cái đầu rồng bằng đồng, bị chặt gọn ghẽ, lắc lư trên nền.

Piper đứng dậy, cố gắng lấy lại bình tĩnh. cô nhìn xuống cái đầu rồng rơi và cảm thấy một khoảnh khắc tội lỗi, như thể cô đã giết Festus. Nhưng nó không phải là Festus.

Ba bức tượng rồng bằng đồng xếp thành hàng, thẳng hàng với những cái lỗ ở trên nóc. Piper đã chém cái đầu ở giữa. Hai cái đầu rồng còn nguyên mỗi cái cao gần một mét, mõm của chúng chĩa lên trên và cái miệng phun hơi của chúng mở ra. rõ ràng chúng là nguồn gốc của ngọn lửa, nhưng chúng dường như không có vẻ là máy tự động. Chúng không di chuyển hay cố gắng tấn công cô. Piper bình tĩnh cắt đầu của hai bức tượng còn lại.

cô chờ đợi. không còn ngọn lửa nào bắn lên trên nữa. “Piper?” giọng Annabeth vang vọng từ xa xa ở trên giống như cô đang hét vào một cái ống khói.

“Vâng!” Piper hét lên.

“Cảm ơn các vị thần! Em ổn chứ?”

“Vâng. Đợi một chút.”

Thị lực của cô điều chỉnh với bóng tối. cô lướt nhìn qua căn phòng. Ánh sáng duy nhất đến từ lưỡi kiếm tỏa sáng của cô và những lỗ hổng phía trên. Trần nhà cách khoảng chín mét phía trên. Công bằng mà nói, Piper phải gãy cả hai chân với cú nhảy vừa rồi, nhưng cô không có ý định phàn nàn.

Bản thân nó là một căn phòng hình tròn, khoảng kích thước của một cái trực thăng. Những bức tường được làm bằng những khối đá đẽo tròn được chạm trổ với những câu tiếng Hy Lạp – hàng ngàn những thứ đó, giống như graffiti.


Ở phía cuối căn phòng, trên một cái bục đá, một bức tượng đồng của một chiến binh có kích thước con người đứng đó – vị thần Ares, Piper đoán – với những sợi dây xích nặng nề quấn xung quanh cơ thể ông, neo giữ ông vào nền nhà.

Bên phía kia của bức tượng hiện lờ mờ hai cánh cửa tối, cao ba mét, với một gương mặt đá khủng khiếp được khắc trên mỗi cái cổng tò vò. Những gương mặt nhắc Piper nhớ về những gorgon, trừ việc chúng có bờm sư tử thay vì mái tóc rắn.

Piper đột ngột cảm thấy thực sự cô đơn.

“Annabeth!” cô gọi. “Nó là một cú rơi dài, nhưng an toàn để xuống đây. Có lẽ… ừm, chị có một sợi dây chị có thể buộc chặt để chúng ta có thể trở lên lại?”

“Đến đây!”

Vài phút sau một sợi dây rơi xuống từ giữa hố. Annabeth leo xuống.

“Piper McLean,” cô càu nhàu, “không nghi ngờ gì nữa đó là trò liều lĩnh ngu xuẩn nhất chị từng thấy ai đó thực hiện, và chị hẹn hò với một kẻ liều lĩnh xuẩn ngốc.”

“Cảm ơn.” Piper dùng chân đá vào cái đầu rồng bị chém gần nhất. Em đoán chúng là những con rồng của Ares. Đó là một trong những con vật thiêng của ông ấy, đúng chứ?”

“Và có vị thần bị xích. Em nghĩ những cánh cửa ở đâu –”

Piper giơ tay lên. “Chị có nghe thấy điều đó không?”

âm thanh như một tiếng trống… với một tiếng vang kim loại.

“Nó đến từ bên trong bức tượng,” Piper quả quyết. “Nhịp tim của vị thần bị xích.”

Annabeth rút thanh kiếm xương drakon của mình ra. Trong ánh sáng lờ mờ, gương mặt cô nhợt nhạt ma quái, đôi mắt cô không màu sắc. “Chị - chị không thích điều này, Piper. Chúng ta cần rời đi.”

Phần lý trí của Piper đồng ý. Da của cô sởn gai ốc rồi. Hai chân cô khao khát bỏ chạy. Nhưng điều gì đó về căn phòng này có cảm giác thân thuộc một cách kỳ lạ…

“Ngôi đền này đang gia tăng cảm xúc của chúng ta,” cô nói. “Giống như ở cạnh mẹ em, ngoại trừ việc nơi này phát ra sợ hãi, chứ không phải tình yêu. Đó là lý do tại sao chị bắt đầu cảm thấy bị lấn áp trênđồi. Xuống dưới đây, nó mạnh hơn cả ngàn lần.”

Annabeth lướt nhìn qua những bức tường. “Được rồi… chúng ta cần một kế hoạch để đem bức tượng ra. Có lẽ kéo mạnh nó lên với dây, nhưng –”

“Chờ đã.” Piper liếc nhìn hai cái mặt đá càu nhàu trên cửa. “một ngôi đền phát ra sợ hãi. Ares có hai người con thần thánh, không phải à?”

“Ph-phobos và Deimos.” Annabeth rùng mình. “Kinh Hoàng và Sợ Hãi. Percy đã gặp họ một lần ở đảo Staten.”

Piper quyết định không hỏi hai vị thần của kinh hoàng và sợ hãi đã làm gì ở đảo Staten. “Em nghĩ đó là khuôn mặt của họ trên cửa. Nơi này không chỉ là một đền thờ của Ares. Nó là đền thờ của nỗi sợ hãi.”

Tiếng cười trầm đục vang vọng khắp phòng.

Bên phải Piper, một người khổng lồ xuất hiện. hắn ta không đến từ cánh cửa nào cả. hắn đơn giản hiệnra từ bóng tối như thể hắn ta đã ngụy trang vào bức tường.

hắn ta nhỏ con đối với một tên không lồ - có lẽ cao sáu mét, điều này sẽ giúp hắn có đủ không gian để vung cây búa tạ cỡ đại trong tay mình. Bộ áo giáp của hắn, da của hắn và đôi chân vảy rồng của hắn tất cả đều có màu của than. Những sợi dây đồng và những bo mạch vụn lấp lánh trong những bím tóc của mái tóc dầu-đen của hắn.

“Rất tốt, đứa con của Aphrodite.” Tên khổng lồ cười. “Đây thực sự là Đền thờ Sợ hãi. Và ta ở đây để biến các ngươi thành tín đồ.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận