Cả Thế Giới Đều Cho Rằng Tôi Học Ngu


Lộc Hành Ngâm ở lì trong ký túc xá hai ngày, trên đường đi Trần Viên Viên dẫn theo mấy nam sinh ngồi gần đó đến thăm, thấy cậu không đến lớp còn tưởng cậu ốm nặng.
Lộc Hành Ngâm giải thích cậu đang học.
Mấy nam sinh lập tức cười ha hả: "Cứ tiếp tục học như vậy, chẳng lẽ muốn thi Thanh Bắc sao?"
Bọn họ đều là kiểu trêu chọc.
Sau khi Lộc Hành Ngâm đến được vài ngày, họ dần dần chấp nhận sự thật rằng cậu là một học sinh rất chăm chỉ và nghiêm túc.

Không làm phiền ai, cũng không coi thường ai.
Họ chấp nhận cậu, giống như họ chấp nhận sự thật rằng "Mình học lớp 27".
Trần Viên Viên nói: "Cậu không đi học, Lão Tống đi dạy không có tinh thần gì hết, không thèm để ý ai hết, như thể ổng thất tình vậy đó."
Cả nhóm cười phá lên.
Dịch Thanh Dương cũng từng đến đây một lần, cậu ta nói: "Lúc đến lớp cậu phát tài liệu thì không thấy cậu, hỏi mãi mới biết cậu bị ốm xin phép ở ký túc xá, cậu không sao chứ??"
Cậu ta vẫn mang đến những tài liệu mà cậu ta đã không sử dụng trong lớp 10 đến.

Đề làm sai cũng được mang đến.
Lộc Hành Ngâm nói: "Tạm thời tôi không mang theo thẻ trường, cho mượn đi, tạm thời không thể đổi cho cậu."
Dịch Thanh Dương nói: "Không sao.

Trước thiếu đi, nữa tớ có thể nhờ cậu sửa đồ— nhân tiện, tớ luôn tò mò về một vấn đề."
Lộc Hành Ngâm ngước mắt lên.
Dịch Thanh Dương gãi đầu: "Cậu đã sửa đèn bàn của tớ như thế nào?"
"Sự suy giảm ánh sáng ban đầu của bóng đèn LED là bình thường.

Tôi đã tăng công suất cho đèn." Lộc Hành Ngâm nói, "Nó có thể làm giảm tuổi thọ của pin, tuy nhiên, tốc độ suy giảm ánh sáng của đèn bàn LED với cấu trúc này nghiêm trọng hơn nhiều so với sự hao mòn của pin, nó sẽ trở nên rất tối trước khi pin bị hỏng, vì vậy cậu có thể thay thế linh kiện hoặc mua một cái mới."
Đôi mắt của Dịch Thanh Dương nhấp nháy sau một lúc, càng tò mò hơn: "Cậu giỏi ghê..."
Lộc Hành Ngâm có một khí chất đặc biệt, có thể khiến thanh thiếu niên ở độ tuổi này bỏ qua một số điều: chẳng hạn như thành kiến ​​​​với học sinh cá biệt của lớp 27, chẳng hạn như vẻ ngoài của cậu quá yếu ớt.
Trên ngừời cậu có một sự điềm tĩnh và tinh tế mà họ không có, mặc dù Dịch Thanh Dương đã được coi là "nam thần ổn định" được các cô gái săn đón nhưng cậu ta vẫn có sự tò mò không thể kìm nén trước Lộc Hành Ngâm.
"Thi tháng cố lên nha."
Dịch Thanh Dương không biết điểm của Lộc Hành Ngâm, nhưng cậu ta biết học sinh chuyển trường nhất định phải căn cứ vào điểm mà phân lớp, nếu như điểm của Lộc Hành Ngâm tốt, cậu sẽ không bị phân vào lớp 27.
Nhưng cậu ta nhớ đã nhìn thấy ánh mắt của Lộc Hành Ngâm trước bảng thông báo ở sảnh.
Cái nhìn tập trung, suy tư.

Cậu ta cân nhắc kỹ càng, lựa chọn cách khiêm tốn chọn từ khích lệ không ngạo mạn: "Cố lên, cậu giỏi như vậy, nổ lực một chút, từ từ leo lên phía trước, trước năm lớp 12 sẽ chia lớp lần nữa, năm mươi người đứng đầu sẽ được xếp vào một lớp chạy nước rút, chúng ta có thể có cơ hội làm bạn cùng lớp!"
Lộc Hành Ngâm gật đầu, trong mắt mang theo nụ cười ôn hòa, "Được."
*
Bài thi tháng của trường trung học số 7 Thanh Mặc theo hệ thống, toàn khối được chia thành 28 phòng kiểm tra từ cao xuống thấp theo thứ hạng của kết quả thi tháng gần nhất, mỗi phòng thi có 30 người.
Khoa học tự nhiên chỉ có 14 lớp, thêm 14 phòng thi phân bổ đều khu công nghệ, so với học sinh ở 14 phòng thi đầu tiên có thể tìm được phòng thi trong tòa nhà giảng dạy thì học sinh ở 14 phòng thi cuối cùng phòng thi chỉ có thể đi khu công nghệ, đi bộ năm sáu phút đồng hồ đến khu công nghệ, mười phút tìm phòng thi.
Trước khi đi còn phải mang theo khăn giấy để lau bụi trên bàn ghế.
Là nơi sản sinh ra những câu chuyện ma ở trường trung học số 7 Thanh Mặc, toilet đằng kia kín gió và ngược sáng, ban ngày bước vào thì tối om.

Nhiều chàng trai, cô gái không dám đi WC trong giờ nghỉ.
Vì những phòng thi này có sự tương phản rõ rệt, trường trung học số 7 Thanh Mặc cũng có một sự hiểu ngầm: phòng thi nằm trong khu công nghệ, tức là những học sinh có xếp hạng dưới 400.
Nhóm học sinh này sẽ rất tự nhiên được xếp vào nhóm "học sinh học kém", tục danh là "học ngu".
Mỗi lần trước kỳ thi, những nhóm học ngu đều phải âm thầm nhanh chóng rời khỏi tòa nhà dạy học, không muốn bị người khác nhìn thấy.
Trong lúc giải lao, những học sinh đứng đầu trong tòa nhà giảng dạy vui vẻ trả lời các câu trả lời, nói cười vui vẻ, trong khi những học sinh trong tòa nhà công nghệ chỉ có thể ngồi tại chỗ của mình.
Đáp án của nhóm học sinh này trong phòng thi thậm chí không có giá trị đối chứng với nhau.
Trời mưa rất to vào ngày thi.
Bởi vì Lộc Hành Ngâm không có kết quả của kỳ thi hàng tháng trước đó, nên phòng thi số 28, nó nằm trên tầng cao nhất của tòa nhà công nghệ, và là phòng thi cuối cùng trong số các phòng thi.
Cậu đến lớp từ sáng sớm với cuốn sách giáo khoa trên tay, chạy đua với thời gian để đọc và đánh dấu các câu hỏi.
Đèn trong lớp bật sáng, bầu trời bên ngoài tối om, không khí chuẩn bị thi đang lan tỏa.
Mọi người trong lớp đã thu dọn sách vở, bên ngoài trơn trượt, những chiếc hộp ngoài hành lang bị mưa làm cho kêu lạch cạch.
Vẫn còn sớm, trong lớp như thường lệ chỉ có anh, Thái Tĩnh và Mạnh Tòng Chu, ba người trong không gian yên tĩnh.
"Xin chào, làm phiền chút, xin hỏi Cố Phóng Vi có ngồi ở đây phải không?"
Một cô gái xinh đẹp từ cửa sau bước ra, mái tóc xoăn dài, đôi mắt to, giống như cô gái hoạt hình bước ra từ phim hoạt hình.
Lộc Hành Ngâm chỉ lại.
Cô gái nói: "Cám ơn."
Sau khi nhận được xác nhận, cô cũng không làm gì khác, chỉ lẳng lặng chờ ở đây, ôm một quyển sách bên trên có dán một phong thư xinh đẹp.
Lớp 27 dần đến, cô gái này dần thu hút sự chú ý của những người khác.
"Hoa khôi đẹp giàu xinh lớp một! Đến tìm Cố Phóng Vi."
"Cố Phóng Vi đã không quay lại lớp hai ngày rồi.

Có ai biết cậu ấy không? Nói cho người ta biết đi?"

......
Khúc Kiều viết một tờ phao trong lòng bàn tay, ngẩng đầu nhìn cô nàng: "Này, cậu đang tìm Cố Phóng Vi sao? Hai ngày nay anh ta không ở lớp, có chuyện gì vậy? Bọn tôi có thể nói dùm khi cậu ta trở lại."
Cô gái nhìn có một chút thất vọng.
Cô cắn môi, nhẹ nhàng nói: "Vậy...!sau khi cậu ấy trở về, hãy đưa cho cậu ấy bức thư này.

Còn nữa...!lần trước khi cậu ấy đưa thẻ học tập cho tớ, cậu ấy đã nói cuốn sách này rất đẹp, tớ tặng cậu ấy."
Bàn tay thon thả đưa một cuốn sách, Khúc Kiều rất trịnh trọng: "Yên tâm, bọn tôi sẽ nói cho cậu ta biết."
Sau khi cô gái rời đi, Trần Viên Viên thở dài: "Tình cảm của con gái luôn là thơ ca...!Mấy em gái hãy mở to mắt mà nhìn tôi đi nè! Cố Phóng Vi cái loại thẳng nam sắt theps như vậy, lãng phí thời gian trên người cậu ta chi?"
Khúc Kiều cũng thở dài: "Nhìn mắt thường cũng biết kết BE cho một cuộc tình đơn phương."
Khúc Kiều cũng nhìn sách, khóe miệng co giật - sách thuộc thể loại văn học, tên rất khó hiểu, nhưng bìa là một bức tranh sơn dầu vẽ một mỹ nhân cổ điển lộ nửa vai.
Khúc Kiều: "Tớ đoán Hoa Khôi khen đẹp, ý cậu ta nghĩ rằng trang bìa trông đẹp thiệt đó."
Lộc Hành Ngâm hỏi Trần Viên Viên: "Mấy ngày nay cậu ta không trở lại lớp sao?"
Hắn mang một ngày ba bữa cho cậu lại không thiếu bữa nào.
Bởi vì cậu đã nghỉ hai ngày rưỡi liên tiếp, để thuận tiện, cậu cũng đã hỏi [15th] liệu hắn có thể mang bữa ăn đến ký túc xá ở tòa nhà A cho cậu không, Cố Phóng Vi đã làm như vậy mà không có chút dị nghị nào.
Ít nhất thì người giải thích Cố Phóng Vi đã dành phần lớn thời gian của mình trong khuôn viên trường.
"Ai biết cậu ấy đâu, chúng ta không gan như cậu ta, không dám đến lớp.

Tớ còn tưởng rằng cậu ấy ở ngoại trú, ban ngày nhất định là ngủ ở nhà thuê đối diện, sau này mới biết, cậu ấy thật sự không có quay lại trường học, đi ở chui đâu hả gì á?"
Trần Viên Viên phàn nàn.

"Hoa khôi nói rằng cậu ấy đang gây dựng sự nghiệp."
Khúc Kiều hỏi, "Học bá, kỳ thi tháng tháng của cậu thế nào rồi?"
Lộc Hành Ngâm nói, "Cũng được."
Trần Viên Viên bĩu môi, "Học bá rất chăm chỉ ôn tập muốn nhất lớp như vậy, hoa khôi đặt cược dùm người ta mà không đến để cổ vũ, chậc chậc, người đàn ông bạc tình này."
Khúc Kiều nhanh chóng nhét cuốn sách được cô gái đưa cho vào học bàn của Cố Phóng Vi: "Cậu ta là người như vậy đó, bình thường trêu chọc tán tỉnh để cho người ta hy vọng, người ta tìm tới, cũng không biết câu nói nào đã chọc người ta.

Trời sinh cặn bã."
Trang sách sột soạt, tiếng mưa ngoài kia xào xạc.

Lộc Hành Ngâm yên lặng lắng nghe, cây bút trong tay dừng lại một lúc rồi tiếp tục viết.
Trước giờ tự học buổi sáng, Thẩm Nộ đột nhiên đi tới, khiêu khích hỏi: "Làm sao vậy, có thể đứng đầu lớp không?"
Cậu ta nói chuyện rất tự tin, tựa hồ đã nắm chắc phần thắng.
Lộc Hành Ngâm nói: "Tôi không biết, đợi xem kết quả."
Thẩm Nộ cười giận dữ: "Tôi nghe nói cậu đã được nghỉ học vài ngày học hành chăm chỉ, phải không? Thấy cậu học chăm chỉ như thế? muốn tăng tiền cược không?"
"Thêm cái gì?" Lộc Hành Ngâm hỏi.
"Năm nghìn, bằng tiền mặt." Thẩm An hỏi: "Có chơi được không?"
Lộc Hành Ngâm bình thường là học sinh ngoan trong lớp, trường trung học số 7 Thanh Mặc luôn mặc đồng phục học sinh, cách phân loại học sinh cũng là nhìn ở giày của họ.
Lộc Hành Ngâm đang mặc không phải là một thương hiệu nổi tiếng, cậu trông ốm yếu, có lẽ cậu cũng không phải là một người giàu có.
Năm nghìn không phải là số tiền nhỏ, nó đủ cho học phí hàng năm của trường trung học số 7 Thanh Mặc.
Lộc Hành Ngâm suy nghĩ một chút, sau đó nhẹ nhàng nói: "Đây là một vụ cá cược quá lớn, người nhà của cậu có đồng ý cho cậu sử dụng số tiền như vậy không?"
Xung quanh im lặng trong giây lát, sau đó phá lên một tràng cười - lần đầu tiên nhỏ thấy một người lo lắng về tiền bạc hộ Thẩm Nộ!
Khúc Kiều cũng suýt nữa cười điên: "Sao cậu lại ngoan như vậy, đáng yêu như vậy hả! Bảng đen là do Thẩm Nộ trả, hơn nữa gia cảnh của cậu ta có lẽ còn hơn Hoa Khôi một chút, tiền cũng không thiếu.
"Tôi biết rồi " Lộc Hành Ngâm do dự một lúc.
Cảm thấy như vậy không tốt.
"Cười chết ông luôn, cậu thắng rồi nói tiếp." Thẩm Nộ chỉ vào một tiểu đệ phía sau nói: "Tôi quên nói cho cậu biết, lớp này có hai người hạng khá trở lên, Mạnh Tòng Chu và Thái Tĩnh có quan hệ tốt với cậu, Có lẽ sẵn sàng nhường cho cậu, nhưng cậu ta sẽ không."
Khoảnh khắc nhìn thấy nam sinh này, Lộc Hành Ngâm nhanh chóng nhớ lại những từ trên bảng điểm.
Hạng [402]: lớp 27, Liêu Thanh, tổng điểm 564.
Đứng thứ ba trong lớp 27.
Cách điểm 550-600, vì là cách điểm mà hầu hết học sinh cấp 3 đều leo ​​lên nên điểm số rất sát nhau, chỉ chục điểm có thể cách biệt hàng trăm điểm.
Xét về điểm số của Mạnh Tòng Chu và Thái Tĩnh, thực sự có khả năng cạnh tranh vị trí đầu tiên.
Ngay cả khi điểm được nâng từ 560 lên 590, nó sẽ không gây ra sự nghi ngờ.
——Hơn nữa, sau lưng cậu ta, đã thuê một người thi hộ.
"Được." Lộc Hành Ngâm thanh âm trong trẻo nhẹ nhàng, "Thêm đi."
5000!
Nếu như nói trước đây cả lớp không quan tâm đến việc cá cược của cậu, thì việc cá cược với số tiền này - một khoản tiền khổng lồ trong mắt học sinh - lập tức trở thành một tin giật gân.
Tin tức này nhanh chóng lan truyền khắp khối, ngay cả những người trong lớp Ánh dương cũng truyền miệng nhau: "Một học sinh chuyển trường đến lớp 27 và cá cược với một học sinh khác trong lớp.

Bảo không được nhất lớp thì đưa 5000 tệ á!"
Dịch Thanh Dương cũng nghe được tin đồn, ý thức được sự tình không đơn giản: "Học sinh chuyển trường?"
Cậu ta lặp tức nghĩ đến ngày đưa sách, Bàn Lộc Hành Ngâm chất đầy bài thi cùng tài liệu.
Vất vả thế, hóa ra đánh cược.
Cậu ta có chút lo lắng - Lộc Hành Ngâm như thế này, làm sao cậu có thể giành được nhất lớp 27? Đánh giá từ điểm số trung bình của Lớp 27, gần 300 điểm mặt bằng chung!
Lộc Hành Ngâm phớt lờ những lời bình luận của những người xung quanh, cầm ô và mang theo văn phòng phẩm, đi đến tòa công nghệ để làm bài thi.


Các phòng học trong tòa nhà công nghệ lớn hơn nhiều so với cậu nghĩ, phòng thi cũng không sạch sẽ và ngăn nắp như những người khác đã nói.
Trong phòng thi của cậu có khá nhiều người bị 0 điểm, có người nghỉ thi vì ốm, có người chuyển trường khác.
Đều là 0 điểm, vì vậy được sắp xếp chỗ ngồi theo tên.
Lộc Hành Ngâm tìm kiếm số báo danh của mình, đầu tiên cậu tìm thấy Cố Phóng Vi, sau đó là của cậu: ngay sau Cố Phóng Vi.
Môn đầu tiên là ngữ văn, thi xong quay về lớp tự học, dư hai tiết còn lại.
Lộc Hành Ngâm chậm rãi bước đi, trước khi trở lại lớp học, cậu tình cờ đụng phải một người trên cầu thang, người đó có chút kinh ngạc: "Tiều Lộc?"
Anh ta ngẩng đầu lên, người đó mặc đồng phục học sinh, rõ ràng có chút cổ quái, vẻ mặt khiếp sợ.
Đó là [Không ở yên] trong nhóm giao dịch, một sinh viên đại học, tên thật là An Thất.
"Tại sao em lại ở trường này?" An Thất ra hiệu cho cậu "Đừng tố cáo anh", biết rằng Lộc Hành Ngâm biết anh ta ở đây để làm gì và hỏi, "Em học lớp nào?"
Lộc Hành Ngâm nhìn như một con búp bê sứ ngoan ngoãn: "27."
An Thất: "?????"
An Thất: "!!!!!!!"
Liêu Thanh và Thẩm Nộ trốn trong nhà vệ sinh nam.
"Anh nói làm bài thi 590 điểm không được hạng nhất.

Ý anh là khoản tiền đặt cọc sẽ không được hoàn lại? Anh làm bài thi ngữ văn không được sao?", họ chất vấn An Thất.
An Thất: "Ý trên mặt chữ, anh có thể thi cho em 590 điểm theo điều kiện đã thương lượng vào lúc đó, nhưng mấy đưá chắc chắn không hạng nhất lớp với 590 điểm.

Anh không biết em trai anh cùng lớp với mấy đưá.

Có nó ở đó, 590 điểm không nhất lớp nổi đâu, dù sao anh cũng sẽ không hoàn lại tiền, nên anh nói rõ cho mấy đưá biết trước "
"Em trai anh là ai? Em trai lớp 27 mà cũng không biết?"
Thẩm Nộ bắt đầu cảm thấy thế giới này có chút là lạ.
Người trước mắt này không phải là người mất trí chứ?
"Em trai nuôi, là Lộc Hành Ngâm đó, bạn cùng lớp mấy đứa, quen biết mà phải không?" An Thất dang hai tay ra, "Hôm qua không phải em đã hỏi trưởng nhóm tại sao lxy có thành tích tốt nhất không nhận đơn của cưng sao? Nhóc đoán xem lxy này là ai nha?"
"Cùng anh đọc, l-x-y, Lộc-Hành-Ngâm."
Thẩm Nộ: "...?????"
Liêu Thanh: "......"
Thẩm Nộ tức giận nói: "Nó không hạng nhất nổi đâu! Nó còn bỏ học lớp 10!"
An Thất chế nhạo: "Thôi nào, nhóc biết nó giúp mọi người thi đại học môn toán không? Nó cần căn bản gì? Đưa cho nó một vài công thức và lý thuyết, nó có thể áp dụng ngay lập tức."
"So căn bản, nó kém hơn mấy đứa.

So thi cử, anh chưa thấy ai thắng được nó.".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận