Cá Muối Cứu Thế FULL


Văn Tư Thành nhìn chăm chú màu đỏ trong đài phun nước cỡ nhỏ, khó hiểu hỏi Đặng Chung và Vương Tư Tuệ: “Hai người nói xem tên bại não nào đặt suối phun trong phòng phát thanh vậy? Không sợ mình bị giật chết à? Suối phun từ từ biến thành màu đỏ là thẩm mỹ kiểu gì vậy, đầu óc chuyện ma đều có vấn đề hết hả?”
 
Đặng Chung mắng: “Anh là một vạn cái tại sao đúng không?”
 
Vương Tư Tuệ nhỏ giọng nói: “Có thể chuyện ma sử dùng thiết bị không cần điện.”
 
Văn Tư Thành vỗ da bụng: “Franklin(*) nghe thấy chắc khóc thét mất.”
 
(*) Benjamin Franklin (1706 – 1790) là một thành viên trong nhóm lập quốc của Hoa Kỳ, cũng là một chính trị gia, nhà khoa học, nhà văn, thợ in, triết gia, nhà phát minh, nhà hoạt động xã hội, nhà ngoại giao hàng đầu, nổi tiếng với các phát minh về điện
 
Đây là một căn phòng phát thanh.

Diện tích phòng rất lớn, toát lên một chút âm u kỳ lạ đằng sau cách bố trí ấm áp, cũng phải, suy cho cùng đồ trang trí đều là đầu lưỡi ngâm formalin(*).
 
(*) Một loại dung dịch dùng để ngâm bảo quản
 
Bên cạnh thiết bị phát thanh chuyên nghiệp là khu vực nghỉ ngơi thư giãn, sofa cỡ lớn và các loại quà vặt thức uống.

Văn Tư Thành nhìn mà chộn rộn.
 
Nên biết trước khi khởi hành, bọn họ chỉ ăn qua loa vài món, căn bản không lấp đầy sự thèm ăn của anh.
 
Đặng Chung giữ lấy Văn Tư Thành: “Anh làm gì thế?”
 
Văn Tư Thành đi về phía trước, kéo lê cả Đặng Chung theo: “Tôi nhìn thấy đồ ăn là không khống chế nổi bản thân! Cậu nhìn thể hình tôi là biết tôi chắc chắn không giữ nổi miệng mình.

Cậu buông tôi ra, để tôi ăn! Tôi thà ăn chết còn hơn!”
 
Hai tay Đặng Chung cố gắng giữ lấy Văn Tư Thành: “Đã lúc này rồi, anh nghĩ tới chuyện đứng đắn được không?!”
 
Vương Tư Tuệ muốn nói lại thôi.

Thật ra Đặng Chung là một người nghiêm túc, theo chủ nghĩa anh hùng.

Tuy có vài mặt khiến người ta thấy ghét, nhưng sau khi đụng phải Văn Tư Thành, anh bỗng biến thành mụ già lắm mồm, rất không phù hợp với gương mặt hung ác kia.
 
“Bên đó…” Vương Tư Tuệ phát hiện một làn sương đen xuất hiện trước thiết bị phát thanh, cô gọi Đặng Chung và Văn Tư Thành.

Nhưng hai người này đang bắt đầu công cuộc giao lưu kỳ lạ giữa những người đàn ông chỉ vì chuyện đi hay không đi tới khu nghỉ ngơi, căn bản không để ý tới cô.
 
Sương đen chậm rãi ngưng tụ thành một người thiếu niên, tóc tai bù xù, mặt mày u ám xinh đẹp.

Cậu ta vừa mở miệng, giọng nói mạnh mẽ vang vọng khắp phòng phát thanh, làm đầu óc choáng váng, trước mắt tối sầm.
 
“Bạn có nghe…”
 

“Nghe CM nhà mày, không nhìn thấy tụi tao đang đánh lộn hả?!” Văn Tư Thành và Đặng Chung đồng thanh rống giận: “Có mắt nhìn không? Có biết làm người không? Có thể thức thời một chút không? Thằng nhóc như mày bước vào xã hội thể nào cũng bị ăn đòn, câm miệng!”
 
Văn Tư Thành nhìn thấy thiếu niên ngưng tụ từ sương đen đơ người tại chỗ, hiển nhiên bị hành vi của Văn Tư Thành và Đặng Chung làm khiếp sợ.
 
Chờ chút ——
 
Tầm mắt Văn Tư Thành và Đặng Chung giao nhau, hai người trao đổi ánh mắt một hồi, trong nháy mắt lập tức hiểu ý.
 
Hình như thứ vừa nãy bọn họ quát là chuyện ma thì phải?
 
Động tác đấu vật của hai người giống như ấn nút quay chậm, càng ngày càng chậm, cuối cùng dừng lại, ôm nhau, run như cầy sấy nhìn về phía người thiếu niên kia.
 
Đúng là chuyện ma, đối phương nở một nụ cười tăm tối, đầu lưỡi thè ra liếm môi.

Lưỡi của cậu ta không phải là lưỡi, mà được tạo thành từ nhiều lưỡi dao.
 
“Tao là Quý ngài phát thanh ở đây, phụ trách kể lại tất cả chuyện ma cho chúng mày biết.

Chắc chúng mày đã biết chuyện ma có lãnh địa từ tên bảo vệ đáng ghét kia.

Hiện tại chúng mày đang ở trong lãnh địa của tao, đừng có hành động thiếu suy nghĩ.”
 
Tiếng động nhỏ của lưỡi dao giao nhau trong miệng cậu ta nghe mà sởn da gà.
 
Khác với sự trâu bò giả tạo của Kẻ hấp thụ nỗi sợ, tên này khiến người ta cảm giác rất nguy hiểm…
 
Quý ngài phát thanh nói: “Rất hân hạnh được gặp chúng mày.”
 
Vương Tư Tuệ và Đặng Chung dâng lên cảnh giác.

Văn Tư Thành căng thẳng mà đáp theo bản năng: “Vậy thì mày vui mừng quá sớm rồi!”
 
Vương Tư Tuệ, Đặng Chung: “…”
 
Quý ngài phát thanh: “…”
 
Cậu ta nở nụ cười cứng nhắc, chỉ về phía khu nghỉ ngơi: “Ngồi.”
 
Vương Tư Tuệ và Đặng Chung ngồi xuống sofa, Văn Tư Thành chậm chạp cử động, muốn đánh lén chuyện ma trước mặt nhưng mãi không tìm được cơ hội.
 
Đối phương nhìn anh như cười như không.

Cặp mông cực kỳ nở nang của Văn Tư Thành chậm rãi đặt xuống.
 
Quý ngài phát thanh: “Tao muốn kể cho chúng mày một câu chuyện cũ, hi vọng chúng mày nghe xong câu chuyện này có thể cho tao một đáp án —— rốt cuộc, ai mới là người sai?”
 
Ngay lúc cậu ta nói xong chữ “sai” , cặp mông của Văn Tư Thành cũng tiếp xúc với sofa, anh ngồi lui về sau.

 
Đột nhiên Vương Tư Tuệ và Đặng Chung bất ngờ té xuống đất.

Bọn họ và Văn Tư Thành nghệch mặt nhìn chằm chằm thứ gãy nát bên dưới, đó là mảnh vụn sofa mà chỉ cần nhìn bề mặt vật liệu đẹp đẽ là biết cực kỳ đắt đỏ.
 
Cảnh tượng mặc niệm hơn nửa phút đồng hồ, Quý ngài phát thanh mở miệng nói bằng giọng điệu êm ái:
 
“Thôi, tao không muốn kể chuyện cho chúng mày nữa.

Chúng mày đi chết đi.”
 
Vô số lưỡi dao bay ra từ miệng cậu ta, Văn Tư Thành vươn tay trái túm lấy Vương Tư Tuệ, tay phải túm lấy Đặng Chung, kéo bọn họ ra phía sau.
 
Tất cả lưỡi dao găm vào cơ thể anh.

Văn Tư Thành đau đớn gào rú, cơ thể thịt mỡ run rẩy.
 
Vương Tư Tuệ và Đặng Chung không ngờ Văn Tư Thành sẽ làm thế, hiển nhiên vừa nãy là phản xạ theo bản năng của anh.
 
Nguy hiểm tới, phản xạ đầu tiên của anh là lấy thân mình bảo vệ người bên cạnh.

Càng là hành động không suy nghĩ, càng phản ánh nhân phẩm của một người.
 
Thống kê số mạng của Văn Tư Thành liên tiếp tăng lên ba, lên bốn,… cho đến lên sáu mới dừng lại.

Từ đó thấy được sức tấn công của Quý ngài phát thanh đáng sợ cỡ nào!
 
Đặng Chung giận dữ trừng Quý ngài phát thanh.
 
Quý ngài phát thanh lấy làm lạ chuyện Văn Tư Thành chịu toàn bộ lực công kích nhưng lại không có dấu hiệu tử vong, cậu ta chợt hiểu: “Chẳng trách Kẻ hấp thụ nỗi sợ lại thua trong tay chúng mày, hóa ra chúng mày có khả năng đặc biệt như vậy.

Do Quan thẩm phán cảm thấy nhàm chán vì lần nào chúng tao cũng thắng nên mới nghĩ ra cách này sao?”
 
Lại là Quan thẩm phán, chú bảo vệ cũng đề cập tới chuyện ma này.
 
“Chúng mày từng nghe nói chưa? Trước đây nó là một kẻ vô dụng, có được năng lực kia nhưng lại chẳng biết sử dụng, một quái vật khiến người ta buồn nôn.

Nó biến tất cả mọi người trở nên thế này, bản thân lại hèn nhát không dám xuất hiện, luôn trốn tránh sự tìm kiếm của chúng tao, chỉ biết tiếp xúc với đám chuyện ma cấp thấp.”
 
Mỗi một chữ Quý ngài phát thanh nói, một lưỡi dao lại phóng ra.

Tay cậu ta vung nhẹ, Văn Tư Thành liền bị lưỡi dao xoay quanh cổ, chậm rãi cắt đứt.
 
Cậu ta đang thưởng thức các loại cảm xúc vùng vẫy, lo lắng, sợ hãi đan xen.

 
“Rác rưởi mà các người nói chính là như vậy đấy.

Bởi vì là rác rưởi cho nên thích tụ tập lại một chỗ, cứ như số lượng đông đúc có thể khiến bọn chúng biến đổi từ lượng đến chất.

Nhưng bọn chúng mãi mãi không biết giữa rác rưởi và hàng cao cấp không có cách nào chuyển đổi.”
 
Lưỡi dao càng phóng nhiều hơn, Đặng Chung cũng bị lọt vào phạm vi tấn công.
 
“Lý lẽ đơn giản như vậy mà chúng lại không hiểu.”
 
“Chúng mày biết không, nó là một trong những nhân vật chính trong câu chuyện mà tao muốn kể…”
 
Quý ngài phát thanh mỉm cười mở miệng.

Cậu ta nói chuyện rất khó nghe, không phải là dùng từ tệ hại mà là giọng điệu và bộ dạng lúc nói lý lẽ của cậu ta.
 
Rất giống mấy bà tám bàn tán người khác từ đầu ngõ tới cuối xóm, thích sử dụng mồm mép công kích người khác.

Lời nói như dao, hèn gì lưỡi của cậu ta đều là dao, đúng là quá hợp!
 
Văn Tư Thành và Đặng Chung muốn tấn công, nhưng xung quanh bọn họ toàn là vòng vây được tạo từ lưỡi dao.

Dù sức lực lớn cỡ nào, chỉ cần chuyện ma kia nói chuyện, lưỡi dao sẽ bay tới vèo vèo, bọn họ không có cách nào tấn công đối phương!
 
Vương Tư Tuệ đeo nút tai lên, âm thanh xung quanh biến mất, lòng dần bình tĩnh lại.
 
Quý ngài phát thanh tò mò quan sát Vương Tư Tuệ, muốn xem cô có thể làm ra hành động phản kháng gì.
 
“Tôi bằng lòng dâng hiến trái tim và cơ thể cho chủ tôi, trở thành thân xác giáng xuống thế gian của ngài, mắt nhìn vạn vật…”
 
Quý ngài phát thanh cười nhạo: “Chẳng lẽ mày còn tin sự tồn tại của thần trên đời này sao?”
 
Cậu ta cảm thấy hành động của Vương Tư Tuệ không thú vị, lưỡi dao tụ tập lại chuẩn bị giết cô.
 
Vương Tư Tuệ đang thỉnh thần, không thể để chuyện ma quấy nhiễu!
 
Văn Tư Thành mắng sa sả: “Chính mày là quỷ mà còn không tin trên đời này có thần à? Cách suy nghĩ của mày đúng là trái ngược định luật bảo toàn năng lượng, thứ nhãi con bộ dạng dị hợm.

Mày dám không tin Vua hiểu biết loài người cao quý của tụi tao hả?”
 
Văn Tư Thành tỏ ra là một tín đồ thần linh cuồng nhiệt, chửi Quý ngài phát thanh ỏm tỏi.
 
Đối với kẻ mồm mép thì phải tấn công bằng mồm mép.

Lúc nãy, Văn Tư Thành muốn tấn công Quý ngài phát thanh bằng sức lực nhưng không được cậu ta để ý, ngược lại khi anh bắt đầu chửi đổng thì lại chọc trúng điểm G của Quý ngài phát thanh.
 
Quý ngài phát thanh sầm mặt: “Mày nói cái gì, mày dám nhục mạ tao?” Sắc mặt cậu ta âm u, lưỡi dao chuyển động trong miệng, giọng nói trầm thấp cực điểm hiện rõ sự tức giận của cậu ta: “Mày tính khoe khoang mồm mép trước mặt tao hả?”
 
Văn Tư Thành sáng mắt, nhục mạ phải để nhục mạ đối phó!
 
Nhưng anh không giỏi nói mấy lời nhục mạ, nhai đi nhai lại chỉ có mấy câu.
 
Văn Tư Thành: “Đặng Chung cắt cắt, đây là show time của cậu, không phải cậu giỏi nói mấy lời nhục mạ sao?”

 
Đặng Chung: “?”
 
Anh cũng để ý Quý ngài phát thanh rất để tâm khi bị người khác chê bai.
 
Quý ngài phát thanh: “Chúng mày là loài người nhỏ bé vừa yếu đuối vừa vô dụng.

Mặc dù có được sự trợ giúp của Quan thẩm phán nhưng ngay cả vòng vây bình thường như thế cũng không thoát được, còn muốn đánh bại tao tại lĩnh vực sở trường của tao? Dĩ nhiên trên Kẻ ghi chép viết thế, nhưng miệt thị tao, chúng mày tưởng muốn là làm được à?”
 
Thật ra bọn Văn Tư Thành vốn không biết nhược điểm của chuyện ma Quý ngài phát thanh là gì.
 
Lời này của Quý ngài phát thanh giống như hành vi teo não khi tự chứng minh “Tôi là thôn dân” trong lúc chơi trò giết người sói.
 
Đặng Chung hít sâu một hơi, híp nửa mắt, khóe môi nhếch lên, phong thái lập tức hết sức gợi đòn.

Anh bắt chước giọng điệu nói chuyện của Quý ngài phát thanh.
 
“Mày biết không? Từ lúc mày xuất hiện gián đoạn cuộc giao lưu bạn bè giữa chúng tao, tao đã hết sức thông cảm cho mày, nhãi con giống mày chắc chắn thiếu hụt tế bào thần kinh gương(*) đúng không? Ấy, ấy, ánh mắt ngơ ngác của mày là sao vậy, không biết tế bào thần kinh gương là gì phải không? Tao nói cho mày biết, đó là tế bào có tác dụng phản chiếu hành vi của người khác, là một trong những đặc điểm tiến hóa từ vượn thành loài người, có thể bắt chước từ hành động đơn giản đến phức tạp, cũng khiến con người biết được cái gì gọi là nhìn sắc mặt, nhìn ánh mắt… Mày không biết rất bình thường.”
 
(*) Tế bào thần kinh gương: còn gọi là Miror Neurons
 
“Mày biết tại sao tao nói rất bình thường không? Mày không biết đúng không, mày chắc chắn không biết rồi.

Nhìn bộ dạng và cách ăn mặc của mày chắc vẫn còn là học sinh cấp ba, rất thích giở mồm mép.

Từ sáng đến tối dẩu cái miệng bô lô ba la rồi lại nhìn người khác chướng mắt chính là kiếp sống con người của mày, à không, là niềm vui duy nhất của kiếp sống chuyện ma chứ gì? Cái lũ chỉ chăm chăm mê đắm vẻ ngoài, không để ý học tập.

Đúng rồi, mày bảo là dùng sự tích của những chuyện ma khác để thúc đẩy phát sinh sợ hãi đúng không ? Vậy sao không kể chuyện về mình đi?”
 
“Vì mày không có chuyện gì để nói phải không, cùng lắm là bắt chước người khác khoe khoang mấy câu đại loại như cấu tạo miệng tao khác cấu tạo miệng chúng mày.

Miệng chúng mày là miệng, miệng tao là cơ vòng(*).

Tạm thời mày đừng nói, tao biết tám phần là mày nói các loại lý do như che giấu thực lực bản thân, nhưng rốt cuộc vì che giấu hay là vì sự tích của mày chẳng đáng một xu so với người khác thì còn chưa biết.”
 
(*) Cơ vòng: Cơ co dãn ở hậu môn, bàng quang
 
Miệng Đặng Chung nói liền tù tì y như súng liên thanh, hoàn toàn không cho Quý ngài phát thanh cơ hội chen vào.
 
Ban đầu Quý ngài phát thanh tức đến mặt mày trắng bệch, sau đó cười khẩy: “Mày tên Đặng Chung đúng không, tao biết rõ mày từ trong miệng người khác…”
 
Đặng Chung ngắt lời cậu ta ngay lập tức: “Làm sao mày có thể biết rõ tao từ miệng đứa khác, thằng đó từng chơi miệng(*) cho tao chưa mà biết rõ tao?”
 
(*) Tác giả chỉ ghi là 口过 , mình đoán là viết tắt của chữ 口交过 , có nghĩa là quan hệ bằng miệng =)))
 
Quý ngài phát thanh: “?”
 
Văn Tư Thành chửi bậy trong lòng, ngầm cảm thán: Đặng cắt cắt không hổ là gia súc, nói chuyện thật trâu bò!
 
Giọng Vương Tư Tuệ đúng lúc vang lên, lờ mờ hư ảo giống như thánh âm: “Tới rồi.”
 
Vương Tư Tuệ triệu hồi thần linh thành công, phân thân của thần sắp giáng xuống nơi này.
------oOo------


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận