Bướng Bỉnh Tiểu Thiếu Gia

“Thiếu chủ của các ngươi đâu?” Hôm nay cả ngày đều không có thấy Hiên, hắn đi đâu vậy? Thật sự là kỳ quái.

“Nga, thiếu chủ cùng Hoa Yên tỷ tỷ hình như đang xử lý sự vụ thì phải?” Hiên ở chỗ Hoa Yên, đã xảy ra chuyện gì sao?

Đi một mình trong vườn hoa, thắt lưng mỏi nhừ, nhẹ nhàng nhấc từng bước từng bước. Ở Bách Hoa đảo nhiều ngày qua, đã biết địa phương nào có thể đi, địa phương nào thì không thể.

“Đáng chết. Đây là làm sao?”.

“Nói nhiều cái gì, đi theo là được!”.

Kỳ quái, Bách Hoa đảo như thế nào có thanh âm của nam tử? Ta lặng lẽ núp vào.

“Ngươi cũng đừng dong dài, nghe nói trên đảo này đều là mỹ nữ nga.”.

“Một đám đều đội khăn che mặt chó má, đại gia nào thấy được cái quái gì a.”


Cư nhiên là mấy đại hán ngày đó khi dễ Thanh nhi, bọn họ? Bọn họ tới nơi này làm gì?

Bụng có chút trướng đau, vẫn là không cần lo nhiều như vậy, đi về trước đi.

“Ngọc nhi? Ngươi đi đâu vậy? Có biết hay không ta thực lo lắng?” Hiên thấy ta đã trở về, lập tức ôm lấy ta.

“Hiên, ngươi không cần lo lắng, ta đi một chút ngay tại phụ cận quanh đây thôi.”

“Ngọc nhi……”.

Hiên có chuyện gì sao? Hôm nay hắn như thế nào kỳ quái như vậy?

“Hiên, ta hôm nay thấy có ngoại nhân đến Bách Hoa đảo. Xảy ra việc gì sao?”

“Ngoại nhân?”.

“Đúng vậy. Chính là mấy người khi dễ Thanh nhi lúc trước” Ta đã từng kể cho hắn nghe chuyện Thanh nhi.

“Bọn họ? Bọn họ tới làm gì? Ngươi đừng nghĩ nhiều quá, một chút nữa ta sẽ hỏi mẫu thân.”

“Hoa Yên, ngươi đã đến rồi.” Tuy rằng Hoa Yên là tình địch của ta, bất quá từ đó tới nay đều là nàng giúp ta xem bệnh, ta đối nàng vẫn là có lòng biết ơn.

“Ngươi tới làm gì?” Thái độ Hiên hôm nay đối Hoa Yên sao lãnh đạm như vậy.

“Đây là thuốc dưỡng thai, thiếu chủ……”.


“Để dược đó được rồi, ngươi đi đi.” Hiên ngay cả nhìn cũng không nhìn nàng lấy 1 cái, ta thấy trong mắt nàng hàm chứa lệ, sau đó xoay người rời đi.

“Hiên, ngươi làm sao vậy? Như thế nào đối Hoa…… Ngô……” Hắn ngột nhiên hôn ta đến thở không nổi.

“Ngọc nhi, ta yêu ngươi, ta chỉ yêu 1 mình ngươi.”

“Ân, ta cũng…… A…… A……” Đau, đầu đau quá, như muốn vỡ ra, a…… Ta lắc lắc lắc lắc, đau quá a, đau chết mất…… Thật như muốn nứt ra ……

“Ngọc nhi, Ngọc nhi……” Hiên đem ta ôm vào ốc.

“Ô ô…… Đau quá…… Dược, dược……” Huyết cưu phát tác, ta muốn uống thuốc, dược.

“Hảo, ta lập tức đưa cho ngươi.” Hắn lấy qua cái chai đổ ra dược, sau đó chần chờ một chút, uy ta ăn vào, một hồi lâu đau đớn mới thoáng yếu bớt.

“Ngọc nhi, ta sẽ không cho ngươi tái chịu khổ. Ngọc nhi……” Ta nhẹ nhàng xoa bụng mình, vừa rồi gập người lại, bụng cũng phát đau. Ta chỉ là không ngừng thở phì phò. Cái gì cũng không muốn nghĩ.

Từ lần trước phát tác, ta liền vẫn hữu khí vô lực, thân mình trầm nặng không xuống giường được. Hiên vẫn bồi ở bên người chiếu cố ta, nhưng là cuối cùng vẫn cảm thấy trong lòng hắn giống như cất giấu cái gì. Có lẽ là lo lắng việc ta trúng độc đi? Tuyết thần hoàn sắp hết, ta cũng không biết đến lúc đó làm sao bây giờ.


Thật vất vả hôm nay khí sắc hảo chút, mới rốt cục có thể xuống giường hoạt động hoạt động. Chân bị rút gân, thật khó chịu, Hiên lại không thấy? Cũng do ta làm hắn phải luôn luôn bên người mình, hắn chắc cũng có việc bận đi.

Một tiểu nha đầu lại đây giúp ta xoa bóp chân, chân cũng không còn quá đau.

Hoa Yên vài ngày chưa đến, trước kia nàng cách vài ngày sẽ vội tới đưa thuốc dưỡng thai, ta không biết nàng cùng Hiên làm sao, bất quá xem nàng ngày đó bộ dáng thật thương tâm. Ta đột nhiên nghĩ tới đi xem nàng, dù sao chỗ ở của nàng cách nơi này không xa, hơn nữa chính mình cũng thật lâu không có tản bộ.

Chậm rãi đi trên con đường nhỏ, lần đầu tiên phát hiện bầu trời của Bách Hoa đảo nguyên lai cũng là màu lam, ta còn tưởng sẽ là màu sắc rực rỡ chứ. Mây trắng một đóa lại một đóa thổi qua, cũng tưởng đến tranh sự diễm lệ cùng bách hoa nơi này sao? Đáng tiếc, các ngươi nhan sắc quá đơn điệu, nào có mĩ như ngàn hoa ngũ sắc ở đây?

Chỗ Hoa Yên là nơi ta thường đến, kỳ thật thời điểm nhìn đến ánh mắt Hoa Yên đối với Hiên ta có chút không thoải mái, nhưng là Hiên chỉ yêu mình ta, hơn nữa Hoa Yên xác thực cũng chưa từng phá hư quan hệ cùa chúng ta. Chính mình lão công quá soái, tổng không thể ngăn cản người khác trong lòng thích đi? Bọn nha hoàn ở đây ta cũng đều nhận thức, mới đầu còn không biết bọn họ ai là ai cả, ai kêu bọn họ đều mang khăn che mặt? Bất quá sau này Hiên nói cho ta biết bọn họ trên đai lưng đều có tên, nhưng là người ta thật ngượng ngùng khi cứ phải nhìn chằm chằm thắt lưng người khác nha. Thời gian lâu, tự nhiên cũng có thể nhận ra được hết mọi người.

Kỳ quái, hôm nay như thế nào không có ai? Bọn nha hoàn đâu? Hoa Yên đâu?

Ta ở trong sảnh ngồi một hồi lâu, vẫn không ai đi ra. Đột nhiên nghe được buồng trong có thanh âm. Làm sao vậy? Hoa Yên sẽ không xảy ra chuyện gì đi?

“Hoa Yên……” Ta dọc theo hành lang đi tới, phòng Hoa Yên hình như có tiếng vang, ta nghĩ gõ cửa, nhưng là nhẹ nhàng đụng thì cửa lại mở, ta nhìn vào trong, nháy mắt ta cảm thấy chính mình hô hấp nhường như đình chỉ……


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận